Bóng đêm bao trùm lấy khu biệt thự biệt lập của Trương Mãnh – một gã trùm buôn người khét tiếng với những sở thích biến thái. Không khí nơi đây nồng nặc mùi vị của tiền bạc, dục vọng và sự mục nát.
Chiếc xe limousine của Lục Diễn dừng lại trước sảnh lớn. Tô Diệc ngồi bên cạnh hắn, hôm nay cậu không mặc áo lụa trắng nữa. Lục Diễn đã bắt cậu khoác lên mình một bộ vest nhung đỏ rượu vang ôm sát lấy cơ thể, cổ áo mở rộng để lộ chiếc vòng cổ bằng da đen đầy khiêu khích. Khuôn mặt cậu được trang điểm nhẹ, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm nhưng lạnh lùng.
"Nhớ kỹ lời tôi nói." – Lục Diễn đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu, ngón tay hắn cố tình lướt qua làn da nóng hổi – "Chỉ cần lấy được bản danh sách. Đừng để hắn chạm vào bất kỳ nơi nào... mà tôi đã chạm vào."
Tô Diệc nhìn vào đôi mắt đỏ rực của Lục Diễn, khẽ nhếch môi: "Lục tổng đang lo lắng cho tôi, hay lo lắng cho món đồ chơi của ngài bị vấy bẩn?"
Lục Diễn không trả lời, hắn chỉ siết chặt lấy cằm cậu, đặt lên đó một nụ hôn khô khốc và đầy tính răn đe trước khi đẩy cậu bước xuống xe.
Bên trong bữa tiệc, ánh đèn màu lờ mờ và tiếng nhạc xập xình tạo nên một bầu không khí hỗn loạn. Trương Mãnh – một gã Alpha mập mạp với mùi tin tức tố hôi hám như mùi gỗ mục – mắt sáng rực khi thấy Lục Diễn dẫn theo một Omega tuyệt mỹ như Tô Diệc. Hắn liếm môi, ánh mắt dâm dục quét qua từ chiếc vòng cổ đến vòng eo thanh mảnh của cậu.
"Lục tổng, món quà này... quả thực là cực phẩm." – Trương Mãnh cười hố hố, định đưa tay chạm vào vai Tô Diệc.
Tô Diệc khéo léo lách người, cậu nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo: "Trương tổng quá khen. Tôi rất hân hạnh được diện kiến ngài."
Lục Diễn đứng bên cạnh, tay cầm ly rượu vang nhưng đôi mắt hắn chưa từng rời khỏi Tô Diệc. Hắn thấy rõ sự ghê tởm trong mắt cậu, và cũng thấy rõ cách gã kia đang dùng mùi hương Alpha bẩn thỉu để quấy rối cậu. Trong lòng Lục Diễn dâng lên một cơn sóng dữ. Bản năng Alpha trội trong hắn đang gào thét đòi xé xác kẻ dám nhìn vào Omega của mình. Hắn tỏa ra một chút uy áp, khiến không khí xung quanh đột ngột giảm xuống vài độ, nhưng hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
Theo kế hoạch, Tô Diệc lấy lý do muốn tham quan bộ sưu tập tranh của Trương Mãnh để tách gã ra khỏi đám đông. Gã trùm không chút nghi ngờ, dẫn cậu lên tầng hai – nơi đặt thư phòng tuyệt mật của hắn.
"Em biết không, tôi đã sưu tầm rất nhiều Omega, nhưng chưa có ai mang lại cảm giác 'nguy hiểm' như em." – Trương Mãnh đóng cửa thư phòng, hơi thở nồng nặc mùi rượu tiến sát lại gần Tô Diệc.
Tô Diệc lùi lại, tay bí mật chạm vào nút bấm trên chiếc vòng cổ. Cậu cần câu giờ. "Vậy sao? Ngài thích sự nguy hiểm, hay thích sự phục tùng?"
Cậu vừa nói vừa di chuyển về phía bàn làm việc của gã, mắt nhanh chóng quét qua các ngăn kéo. Đây rồi, chiếc két sắt nhỏ ẩn sau bức tranh chân dung.
"Tôi thích... biến kẻ nguy hiểm thành kẻ phục tùng." – Trương Mãnh đột ngột lao tới, hắn tóm lấy eo Tô Diệc, đè cậu xuống bàn làm việc.
Sức nặng của gã Alpha béo ú khiến Tô Diệc buồn nôn. Mùi gỗ mục nồng nặc tấn công khứu giác, khiến cậu nhớ da diết mùi rượu Bourbon nồng nàn của Lục Diễn. Trong khoảnh khắc này, cậu chợt nhận ra mình thà bị Lục Diễn giam cầm và hành hạ còn hơn bị kẻ khác chạm vào một ngón tay. Sự phản kháng của cậu khiến Trương Mãnh càng thêm phấn khích, hắn bắt đầu xé rách vạt áo vest của cậu, bàn tay bẩn thỉu mò mẫm trên làn da trắng ngần.
"Dừng lại... Trương tổng, ngài quá vội vàng rồi..." – Tô Diệc hổn hển, tay cậu đã chạm được vào chiếc nút bí mật trên vòng cổ.
Cạch!
Một luồng điện nhỏ nhưng đủ mạnh khiến Trương Mãnh khựng lại, ngay sau đó là một làn khói thuốc mê liều cao được phun ra từ ổ khóa của vòng cổ. Trương Mãnh trợn trừng mắt, cơ thể nặng nề của gã đổ sụp xuống người Tô Diệc.
Tô Diệc đẩy gã ra, thở dốc. Cậu nhanh chóng mở két sắt bằng mã số đã được Lục Diễn cung cấp từ trước. Bên trong là một tập tài liệu dày và một chiếc USB đen. Cậu nhét tất cả vào túi áo rồi chỉnh lại trang phục.
Tuy nhiên, ngay khi cậu định mở cửa bước ra, một bóng đen đã đứng sẵn ở đó. Không phải là thuộc hạ của Trương Mãnh, mà là Lục Diễn.
Hắn đứng đó, nhìn thấy áo sơ mi của cậu bị rách, trên cổ có vết cào nhẹ của Trương Mãnh. Ánh mắt hắn không còn là sự lạnh lùng thường ngày nữa, mà là một sự cuồng nộ tột cùng.
"Lấy được rồi sao?" – Giọng hắn trầm đến mức đáng sợ.
"Lấy được rồi. Chúng ta đi thôi." – Tô Diệc định bước qua hắn, nhưng Lục Diễn đã tóm chặt lấy tay cậu, kéo mạnh vào lòng.
Hắn cúi xuống, dùng lưỡi liếm đi vệt máu nhỏ trên cổ cậu, nơi gã kia vừa chạm vào. "Tôi đã nói gì? Đừng để hắn chạm vào em..."
"Tôi không có lựa chọn nào khác!" – Tô Diệc đẩy hắn ra – "Đây là nhiệm vụ của anh giao cho tôi!"
Lục Diễn bóp chặt cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình: "Nhiệm vụ kết thúc rồi. Bây giờ là chuyện riêng của tôi và em."
Hắn nhấc bổng cậu lên, sải bước ra ban công thư phòng – nơi có chiếc trực thăng đang đợi sẵn. Hắn không muốn đi qua đám đông kia nữa, hắn muốn mang vật sở hữu của mình về nhà ngay lập tức để "tẩy rửa" sạch sẽ dấu vết của kẻ khác.
Trận chiến thực sự bắt đầu khi họ lên máy bay. Trong không gian hẹp và tiếng động cơ ầm ĩ, Lục Diễn không kiềm chế được nữa. Hắn đè Tô Diệc xuống ghế da, nụ hôn của hắn mang theo sự trừng phạt và ghen tuông điên cuồng.
Tô Diệc nhận ra rằng, bản danh sách cậu vừa lấy được có thể là chìa khóa minh oan cho cha, nhưng nó cũng chính là sợi dây thắt chặt hơn xiềng xích giữa cậu và Lục Diễn. Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cái giá phải trả có lẽ là sự tự do vĩnh viễn của chính mình.