Sau cuộc đối chất kịch liệt, biệt thự Lục gia đối với Tô Diệc không còn là nơi làm việc, mà chính thức trở thành một chiếc lồng kính lộng lẫy nhưng ngột ngạt. Lục Diễn đã giữ đúng lời hứa về một "cơ hội", nhưng cách hắn thực hiện nó lại mang đầy tính nhục nhã.
Tô Diệc được chuyển từ phòng vệ sĩ nhỏ hẹp sang một căn phòng nằm ngay cạnh phòng ngủ của Lục Diễn. Căn phòng này vốn là nơi trưng bày các tác phẩm nghệ thuật đắt giá, nay được cải tạo lại với đầy đủ tiện nghi, nhưng điểm đáng sợ nhất chính là một bức tường kính lớn nhìn thẳng ra hành lang chính. Lục Diễn muốn mỗi khi hắn đi ngang qua, hắn đều có thể nhìn thấy "con mồi" của mình đang làm gì.
Sáng hôm nay, hai nữ hầu bước vào với một khay trang phục mới. Tô Diệc nhìn lướt qua rồi cau mày. Đó không còn là những bộ đồng phục vệ sĩ kín cổng cao tường hay trang phục Beta trung tính, mà là những chiếc áo sơ mi bằng lụa mỏng, cổ khoét sâu và những chiếc quần vải mềm mại. Chúng được thiết kế để phô diễn những đường nét mảnh mai nhưng săn chắc của một Omega.
"Lục tổng dặn, từ nay cậu không cần mặc đồ vệ sĩ nữa." – Một nữ hầu nói xong rồi nhanh chóng cúi đầu bước ra, dường như họ cũng sợ hãi mùi hương hoa Linh Lan vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong không khí.
Tô Diệc đứng trước gương, tay siết chặt chiếc áo lụa trắng. Chiếc vòng cổ bằng da đen vẫn nằm đó, nổi bật trên làn da trắng ngần, như một lời nhắc nhở về sự phục tùng. Cậu hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Phải nhẫn nhịn. Chỉ cần tìm được chiếc chìa khóa trong thư phòng bí mật của hắn, mình sẽ có bằng chứng minh oan cho cha.”
Buổi chiều, Lục Diễn trở về sau một cuộc họp căng thẳng. Hắn không vào phòng mình ngay mà đứng lại trước bức tường kính. Bên trong, Tô Diệc đang ngồi bên cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên vai cậu một lớp áo lộng lẫy nhưng u buồn. Lục Diễn đẩy cửa bước vào, mùi rượu Bourbon trên người hắn lập tức khiến không khí trong phòng trở nên rung động. Hắn tiến lại gần, đôi giày da nện trên sàn gỗ tạo nên những âm thanh uy hiếp.
"Trông em rất hợp với bộ đồ này." – Lục Diễn đứng sau lưng cậu, bàn tay to lớn đặt lên vai cậu, ngón tay cái vô thức vuốt ve xương quai xanh lộ ra sau lớp lụa mỏng. – "Mềm mại, thơm tho... Đây mới đúng là vị trí của một Omega như em."
Tô Diệc không quay đầu lại, nhưng cơ thể cậu đã có phản ứng trước sự tiếp xúc này. Sau kỳ phát tình đầu tiên bị cưỡng ép kết thúc bằng nụ hôn và sự áp chế, cơ thể cậu trở nên cực kỳ nhạy cảm với tin tức tố của Lục Diễn. Cậu cảm thấy một luồng điện chạy dọc cột sống, khiến đầu ngực khẽ nhô lên sau lớp vải lụa mỏng manh. Lục Diễn nhận thấy sự thay đổi đó, hắn cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai cậu, hơi thở nóng hổi làm cậu rùng mình.
"Đừng tỏ ra cứng cỏi khi cơ thể em đang chào đón tôi, Tô Diệc." – Hắn xoay người cậu lại, ép cậu đối mặt với mình. Đôi mắt hắn tối sầm lại, chứa đựng một sự khát khao nguyên thủy. – "Em nói cha em bị oan? Vậy thì hãy dùng thời gian này để thuyết phục tôi đi. Nhưng đừng dùng lời nói... lời nói của kẻ dối trá không có giá trị. Hãy dùng thứ gì đó chân thật hơn."
Hắn kéo cậu đứng dậy, ép sát cơ thể cậu vào lòng ngực rắn chắc của mình. Trong tư thế này, Tô Diệc có thể cảm nhận rõ ràng sự hưng phấn của một Alpha trội đang dâng cao. Lục Diễn không hôn cậu, hắn chỉ dùng mũi dọc theo hõm cổ cậu, hít hà mùi hương Linh Lan đã dịu đi nhưng vẫn đầy khiêu khích. Bàn tay hắn trượt xuống dưới vạt áo lụa, chạm vào làn da trần nóng hổi nơi thắt lưng, rồi dần dần đi lên phía trên.
"Dừng lại..." – Tô Diệc hổn hển, tay cậu bám chặt vào bắp tay cuồn cuộn của hắn – "Anh đã hứa cho tôi một tháng... Đây không phải là cách để tìm sự thật."
Lục Diễn khựng lại, hắn nhìn vào đôi mắt đang ngập tràn uất hận và cả sự dục vọng không thể che giấu của cậu. Hắn nhếch mép, buông tay ra nhưng không quên để lại một dấu hôn đỏ rực ngay trên cần cổ, sát cạnh chiếc vòng da.
"Hôm nay chỉ là cảnh cáo. Ngày mai, tôi sẽ đưa em đến một nơi. Nếu em có thể giúp tôi lấy được món đồ đó, tôi sẽ cho em vào thư phòng bí mật của cha tôi."
Tô Diệc sững người. Thư phòng bí mật của cựu chủ tịch? Đó chính là nơi cậu hằng khao khát đột nhập. "Món đồ gì?"
"Một bản danh sách." – Lục Diễn lạnh lùng đáp – "Nó nằm trong tay của một gã Alpha biến thái tên là Trương Mãnh. Hắn có sở thích sưu tầm các Omega quý hiếm. Tôi sẽ đưa em đến đó với tư cách là 'món quà' của tôi. Nhiệm vụ của em là tiếp cận hắn và lấy bản danh sách đó về."
Tô Diệc run rẩy. Gửi Omega của mình vào tay một kẻ biến thái để làm mồi nhử? Lục Diễn quả nhiên là kẻ máu lạnh đến cực điểm.
"Anh không sợ hắn sẽ đánh dấu tôi sao?" – Tô Diệc hỏi, giọng đầy chua chát.
Lục Diễn tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm cậu, đôi mắt lóe lên tia nhìn tàn độc: "Hắn không có tư cách đó. Chiếc vòng trên cổ em có gắn thuốc mê liều cực mạnh. Chỉ cần hắn định làm nhục em, em hãy nhấn vào nút bí mật, hắn sẽ bất tỉnh. Còn nếu em định phản bội tôi để chạy theo hắn... em biết hậu quả mà."
Lục Diễn quay lưng bước đi, bóng lưng hắn cao lớn và cô độc trong hành lang tối. Tô Diệc đứng lặng giữa căn phòng, tay chạm vào dấu hôn còn nóng hổi trên cổ. Cậu biết, nhiệm vụ ngày mai chính là một canh bạc sinh tử. Lục Diễn đang thử thách lòng trung thành của cậu, hoặc chính hắn đang muốn dùng "tay người khác" để bẻ gãy lòng tự trọng cuối cùng của cậu.
Đêm đó, Tô Diệc không ngủ. Cậu bắt đầu rèn luyện lại những kỹ năng ám sát cơ bản trong không gian chật hẹp của căn phòng. Cậu không phải là một món quà. Cậu là một lưỡi dao sắc lẹm, và nếu Lục Diễn muốn chơi trò mạo hiểm, cậu sẽ cho hắn thấy thế nào là sự phản kháng của một Omega bị dồn vào đường cùng.
Ở căn phòng bên cạnh, Lục Diễn đứng bên cửa sổ, tay cầm ly rượu Bourbon đã cạn. Hắn nhìn vào bức tường kính, thấy cái bóng nhỏ bé của Tô Diệc đang di chuyển không ngừng. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn muốn bảo vệ cậu, nhưng cũng muốn hủy hoại cậu. Hắn muốn tin cậu, nhưng sự thật về cái chết của cha hắn vẫn là một bóng đen ngăn cách hai người.
"Tô Diệc... đừng làm tôi thất vọng." – Hắn thì thầm vào bóng đêm, mùi rượu cay nồng hòa quyện cùng mùi hoa Linh Lan phảng phất tạo nên một dư vị đắng chát.