Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không mang lại chút hơi ấm nào cho căn phòng ngủ rộng lớn. Những tia sáng nhợt nhạt xuyên qua lớp rèm cửa dày, chiếu rọi lên vũng lộn xộn trên giường. Tô Diệc đã thiếp đi từ lúc nào không hay vì kiệt sức, nhưng cơn sốt phát tình vẫn chưa hoàn toàn rút lui, nó chỉ âm ỉ cháy bên dưới làn da, chực chờ bùng phát trở lại bất cứ lúc nào.
Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên. Tô Diệc giật mình tỉnh giấc, theo bản năng cậu cuộn tròn người lại, đôi mắt cảnh giác nhìn về phía cửa. Lục Diễn bước vào, trên người là bộ âu phục chỉnh tề như chưa từng có chuyện gì xảy ra đêm qua. Hắn thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện giường, bắt chéo chân, tay vân vê một tập hồ sơ mỏng.
"Ngủ ngon chứ, vệ sĩ của tôi?" – Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự mỉa mai rõ rệt.
Tô Diệc không trả lời. Cậu cảm thấy chiếc vòng cổ bằng da đang siết nhẹ mỗi khi cậu nuốt khan. Sự nhục nhã hiện rõ trên gương mặt nhợt nhạt của cậu.
Lục Diễn ném tập hồ sơ lên giường. "Hồ sơ cá nhân của em: Tô Diệc, 22 tuổi, mồ côi, tốt nghiệp loại xuất sắc học viện cảnh sát nhưng bị sa thải vì lý do sức khỏe – một Beta hạng trung bình. Mọi thứ đều hoàn hảo, hoàn hảo đến mức giả tạo."
Hắn đứng dậy, tiến lại gần giường, mỗi bước chân của hắn như nện thẳng vào tim Tô Diệc. "Nhưng tối qua, cơ thể em đã nói dối. Một Omega lặn có thể giả dạng Beta, nhưng mùi hương của em... nó quá thuần khiết để là một Omega lặn. Em là một Omega trội bị giấu kín, đúng không? Ai đã dạy em cách dùng thuốc ức chế liều cao để đánh lừa cả máy quét tin tức tố của Lục gia?"
Tô Diệc nghiến răng, cố gắng ngồi dậy dù toàn thân đau nhức. "Chẳng có ai cả. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường. Ở thế giới này, Omega chỉ là món hàng, tôi không muốn trở thành thứ đó."
"Nói dối!" – Lục Diễn bất ngờ cúi xuống, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cổ họng cậu, không đủ mạnh để làm cậu nghẹt thở nhưng đủ để cậu cảm nhận được uy quyền tuyệt đối. – "Ánh mắt của em khi nhìn vào bức chân dung cha tôi ở sảnh chính... đó không phải là ánh mắt của một kẻ muốn sống bình thường. Đó là ánh mắt của một con quỷ đang tìm cách đòi nợ."
Lục Diễn buông cổ cậu ra, nhưng lại trượt tay xuống, những ngón tay thô ráp lướt qua xương quai xanh đang run rẩy của Tô Diệc. Hắn cố tình tỏa ra một chút tin tức tố mùi rượu Bourbon – không đủ để cưỡng chế, nhưng đủ để khơi gợi lại cơn khát khao đang lặn xuống của cậu. Tô Diệc rùng mình, hai tay bám chặt vào ga giường để không tựa vào lòng hắn. Hơi nóng từ cơ thể Lục Diễn phả vào mặt cậu, mùi hương của hắn giống như một loại độc dược đang ngấm dần vào máu, khiến lý trí cậu bắt đầu lung lay một lần nữa.
"Em có biết cha tôi đã chết như thế nào không?" – Lục Diễn thì thầm, môi hắn gần như chạm vào vành tai cậu. – "Ông ấy bị ám sát bởi một kẻ mà ông ấy tin tưởng nhất. Và kẻ đó cũng có một đứa con trai... một đứa con trai biến mất không dấu vết sau vụ nổ năm đó."
Đồng tử của Tô Diệc co rút lại. Cậu cố gắng giữ cho hơi thở không bị loạn nhịp, nhưng sự biến đổi sinh lý là thứ cậu không thể che giấu trước một Alpha trội. Lục Diễn nhận ra điều đó, hắn nở một nụ cười tàn nhẫn.
"Tên của kẻ đó là Tô Chính. Có phải không?"
Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tô Diệc cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Sự thật mà cậu cất giấu suốt mười năm qua, lý do cậu rèn luyện đến điên cuồng để xâm nhập vào đây, tất cả đã bị phơi bày trước người đàn ông này.
"Ông ấy không ám sát ai cả!" – Tô Diệc hét lên, sự căm hận bùng nổ vượt qua cả nỗi sợ hãi. – "Chính người của Lục gia đã đổ tội cho ông ấy! Chính các người đã khiến gia đình tôi tan nát!"
Lục Diễn không hề ngạc nhiên trước sự bùng nổ của cậu. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát những giọt nước mắt uất hận lăn dài trên má Tô Diệc. Hắn đưa tay lên, dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt ấy, nhưng hành động này không mang chút dịu dàng nào, nó giống như việc một thợ săn đang kiểm tra chiến lợi phẩm của mình.
"Vậy ra tôi không lầm. Em đến đây để trả thù." – Lục Diễn kéo cậu sát lại gần mình, ép lồng ngực cậu chạm vào ngực hắn. – "Nhưng em nhìn xem, bây giờ em đang ở đâu? Em đang nằm trên giường của tôi, đeo vòng cổ của tôi, và cơ thể em... nó đang khóc lóc đòi hỏi tôi đánh dấu. Em định trả thù bằng cách nào khi ngay cả bản năng của chính mình em cũng không điều khiển nổi?"
Sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm khiến Tô Diệc không tự chủ được mà nức nở. Cậu đấm vào ngực hắn, nhưng những cú đấm ấy chỉ giống như gãi ngứa. Lục Diễn tóm chặt hai tay cậu, khóa ngược ra sau lưng, khiến lồng ngực cậu ưỡn về phía trước. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa Linh Lan đang bị kích thích bởi sự giận dữ. Mùi hương ấy bây giờ không còn dịu nhẹ nữa, nó mang theo vị cay đắng của sự uất hận, nhưng chính sự tương phản đó lại khiến dục vọng trong lòng Lục Diễn bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
"Tôi sẽ cho em một cơ hội." – Lục Diễn lầm bầm giữa những nụ hôn vụn vặt trên cổ cậu – "Trong vòng một tháng, nếu em có thể khiến tôi tin rằng cha em vô tội, tôi sẽ để em đi. Nhưng nếu em thua... em sẽ phải ở lại đây, làm một Omega riêng biệt của tôi, sinh con cho tôi, và quên đi cái tên Tô Diệc kia mãi mãi."
Tô Diệc run rẩy. Đây là một vụ cá cược với quỷ dữ. Một bên là công lý cho cha mẹ, một bên là sự tự do và lòng tự trọng của chính mình. Nhưng cậu còn lựa chọn nào khác sao?
"Được... tôi cá." – Tô Diệc nghiến răng đáp, giọng nói khản đặc.
Lục Diễn buông cậu ra, ánh mắt hắn loé lên một tia sáng thỏa mãn. Hắn đứng dậy, chỉnh lại quần áo rồi bước ra cửa. "Lát nữa sẽ có người đưa em đến phòng tắm hơi để tẩy rửa. Đừng nghĩ đến chuyện trốn thoát, chiếc vòng trên cổ em có gắn định vị toàn cầu. Chỉ cần em bước ra khỏi khuôn viên biệt thự, nó sẽ phát ra điện cao thế khiến em ngất lịm ngay lập tức."
Cánh cửa đóng lại một lần nữa. Tô Diệc ngã gục xuống giường, hơi thở dồn dập. Cậu đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ bằng da, cảm giác kim loại lạnh lẽo từ ổ khóa như nhắc nhở cậu về thực tại tàn khốc. Cậu đã bước vào hang cọp, và giờ đây, cọp đã biết rõ danh tính của cậu.
Nhưng Lục Diễn không biết một điều: Tô Diệc không chỉ mang theo sự thù hận, cậu còn mang theo một bí mật khác về vụ nổ năm đó mà chính Lục Diễn cũng có thể là nạn nhân. Cuộc chơi này, ai là thợ săn, ai là con mồi, vẫn còn chưa ngã ngũ.