MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐIChương 8

BẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI

Chương 8

1,080 từ · ~6 phút đọc

Cánh cửa phòng ngủ chính của Lục gia đóng sập lại, để lại một không gian đặc quánh mùi hương hoa Linh Lan đang độ nở rộ nhất – thứ mùi hương vốn dĩ thanh khiết nay lại mang theo dư vị của sự tuyệt vọng. Tô Diệc nằm co quắp trên tấm ga giường lụa cao cấp, cảm giác lạnh lẽo từ lớp vải chỉ càng làm nổi bật ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong cơ thể cậu.

Chiếc vòng cổ bằng da đen thắt chặt nơi cổ họng không chỉ là biểu tượng của sự chiếm hữu, mà nó còn giống như một cái khóa tâm lý, nhắc nhở cậu rằng lớp mặt nạ Beta đã hoàn toàn vỡ vụn. Mỗi khi cậu hít thở dồn dập, lớp da thuộc lại cọ xát vào vùng da nhạy cảm nhất, gợi lên một cảm giác ngứa ngáy, khao khát đến điên người.

Kỳ phát tình của một Omega thuần chủng khi không có thuốc ức chế và không có sự vỗ về của Alpha giống như một loại cực hình tàn khốc. Các tế bào trong cơ thể cậu đang gào thét, chúng đòi hỏi mùi rượu Bourbon cay nồng kia, đòi hỏi bàn tay thô ráp của Lục Diễn chạm vào mình.

"Không... không được..." – Tô Diệc lầm bầm, cậu dùng móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút tỉnh táo từ cơn đau. Cậu không thể để bản thân gục ngã trước kẻ có thể chính là kẻ thù giết cha mẹ mình.

Nhưng bản năng là một thứ quái vật không có lý trí.

Thời gian trôi qua trong căn phòng tối mịt, mỗi giây dài như một thế kỷ. Tô Diệc cảm thấy cơ thể mình như tan chảy ra, sự nhạy cảm của các giác quan bị đẩy lên mức cực hạn. Lớp áo sơ mi trắng đã bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, dán chặt vào lồng ngực đang phập phồng của cậu. Trong cơn mê sảng, cậu dường như thấy Lục Diễn đang đứng đó, ánh mắt hắn đỏ rực như máu nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu khao khát được hắn ôm lấy, khao khát được hắn dùng sự mạnh mẽ của một Alpha trội để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn và thể xác.

Bên ngoài cửa, Lục Diễn đứng tựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch. Hắn chưa đi. Hắn đứng đó, lắng nghe từng tiếng rên rỉ yếu ớt, từng tiếng ga giường bị vò nát phát ra từ bên trong. Mùi hoa Linh Lan len lỏi qua khe cửa, tấn công vào khứu giác của hắn, khiến dây thần kinh của hắn căng ra như dây đàn.

Lục Diễn chưa bao giờ cảm thấy mất kiểm soát như lúc này. Hắn đã gặp qua hàng ngàn Omega, nhưng chưa một ai có thể khiến bản năng săn mồi trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ đến thế. Sự lừa dối của Tô Diệc là một cái tát vào lòng tự tôn của hắn, nhưng cơ thể của cậu lại là liều thuốc độc khiến hắn khao khát được nếm trải.

Hắn đột ngột đẩy cửa bước vào.

Ánh sáng từ hành lang hắt vào phòng, tạo thành một vệt dài trên giường. Tô Diệc giật mình, cậu cố gắng che đậy sự nhếch nhác của mình, nhưng đôi mắt đỏ hoe và hơi thở hổn hển đã bán đứng cậu.

Lục Diễn chậm rãi tiến lại gần, hắn cầm trên tay một khay thức ăn và một ly nước. Hắn đặt chúng xuống bàn cạnh giường, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu.

"Chịu đựng giỏi thật." – Lục Diễn nâng cằm cậu lên, ngón tay cái vuốt ve cánh môi đã bị cậu cắn đến bật máu – "Em thà chịu cực hình này chứ không chịu cầu xin tôi sao?"

Tô Diệc nhìn hắn, ánh mắt chứa đầy sương mù nhưng vẫn rực cháy sự bướng bỉnh: "Tôi... không bao giờ... cầu xin anh."

Lục Diễn nhếch mép tàn nhẫn. Hắn cầm ly nước lên, nhấp một ngụm nhưng không nuốt xuống. Hắn bất ngờ cúi xuống, áp môi mình vào môi Tô Diệc, ép cậu phải tiếp nhận ngụm nước lạnh buốt ấy.

(Yếu tố ẩn dụ - H nhẹ): Sự tiếp xúc đột ngột khiến Tô Diệc nghẹn ngào. Vị nước lạnh hòa cùng mùi rượu Bourbon nồng nặc từ hơi thở của Lục Diễn tạo thành một cú sốc điện chạy khắp cơ thể cậu. Cậu vô thức nắm chặt lấy vai áo của hắn, cố gắng đẩy ra nhưng lại giống như đang níu kéo. Lục Diễn không buông tha, hắn tham lam mút mát cánh môi mềm mại của cậu, lưỡi hắn xâm nhập vào khoang miệng, cướp đi toàn bộ dưỡng khí. Đây không phải là một nụ hôn tình tứ, mà là một cuộc xâm lược địa bàn, một cách để hắn tuyên bố rằng ngay cả hơi thở của cậu cũng thuộc về hắn.

Khi Lục Diễn rời ra, một sợi chỉ bạc vương vấn giữa đôi môi hai người. Tô Diệc thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội.

"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, Tô Diệc." – Lục Diễn ghé sát tai cậu, hơi thở nóng hổi thổi qua chiếc vòng cổ bằng da – "Ngày mai, em sẽ phải nói cho tôi biết, em là ai và ai đã gửi em đến đây. Nếu không..."

Hắn dừng lại, bàn tay trượt xuống vùng bụng phẳng lì của cậu, khẽ nhấn mạnh: "Nếu không, tôi sẽ dùng cách thức của một Alpha để 'tra hỏi' em. Lúc đó, em sẽ không còn sức để giữ bí mật đâu."

Lục Diễn đứng dậy, bỏ lại Tô Diệc đang chìm trong sự hoang mang và dục vọng hỗn loạn. Hắn biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm với lửa, nhưng hắn là kẻ thống trị, và hắn tự tin mình sẽ là người cuối cùng còn đứng vững.

Tô Diệc nằm đó, nhìn theo bóng lưng hắn biến mất. Cậu đưa tay chạm lên môi, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi vị của hắn. Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cậu. Cậu hận hắn, hận bản thân mình, và hận cái định mệnh ABO chết tiệt đã trói buộc cậu vào kẻ thù.

Cơn bão ngoài kia vẫn đang gào thét, và cơn bão trong lòng họ cũng chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình tàn khốc của nó.