MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐIChương 7

BẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI

Chương 7

1,225 từ · ~7 phút đọc

Chiếc xe lao đi giữa màn mưa trắng xóa của thành phố S, nhưng sự tĩnh lặng bên trong xe mới là thứ khiến người ta rùng mình. Khi miếng dán da nhân tạo cuối cùng bị Lục Diễn thô bạo lột bỏ, một luồng hương hoa Linh Lan thanh khiết, dịu dàng nhưng vô cùng mãnh liệt lập tức bùng nổ. Nó len lỏi vào từng kẽ tóc, thấm vào lớp da ghế, và quan trọng nhất, nó tấn công thẳng vào đại não của Lục Diễn – một Alpha trội vốn luôn tự hào về khả năng kiểm soát bản thân tuyệt đối.

Lục Diễn khựng lại trong giây lát. Hắn nhìn chằm chằm vào vùng da trắng ngần sau gáy Tô Diệc, nơi tuyến tụy đang đỏ rực và khẽ run rẩy theo từng nhịp thở dồn dập của cậu.

"Omega..." – Hắn gầm khàn trong cổ họng, thanh âm chứa đựng cả sự kinh ngạc lẫn một niềm khoái cảm tàn nhẫn vừa thức tỉnh.

Tô Diệc lúc này đã không còn đủ sức để chống cự. Cơn sốt phát tình bị kìm nén bấy lâu nay giống như một con đê bị vỡ, cuốn phôi mọi lý trí của cậu. Đôi mắt cậu phủ một tầng sương mù, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt sinh lý. Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bị thiêu đốt từ bên trong, và mùi rượu Bourbon của Lục Diễn lúc này không còn là sự đe dọa, mà là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà cậu khao khát được nếm trải.

Về đến biệt thự, Lục Diễn không đợi tài xế mở cửa. Hắn thốc nách nhấc bổng Tô Diệc lên, mặc cho cậu đang lơ mơ vì sốt, sải bước dài đi thẳng lên phòng ngủ chính ở tầng cao nhất. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, khóa chặt cả thế giới bên ngoài.

Lục Diễn ném Tô Diệc lên chiếc giường rộng lớn giữa phòng. Sự mềm mại của đệm giường khiến cậu hơi tỉnh táo lại một chút. Tô Diệc cố gắng bò lùi về phía đầu giường, hơi thở đứt quãng: "Lục... Lục Diễn... đừng lại gần..."

Lục Diễn không vội vàng. Hắn thong thả tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt lên bàn, rồi đến cà vạt và những chiếc cúc áo sơ mi. Mỗi động tác của hắn đều toát ra một áp lực kinh người. Ánh mắt hắn đỏ rực, khóa chặt lấy con mồi đang run rẩy trên giường.

"Em nghĩ em là ai mà có quyền ra lệnh cho tôi lúc này?" – Hắn quỳ một gối lên giường, bóng đen bao phủ hoàn toàn lấy Tô Diệc. – "Em đã lừa dối tôi bao lâu? Một tuần? Hay ngay từ giây phút đầu tiên bước vào Lục gia, em đã lên kế hoạch dùng cái cơ thể thơm ngát này để quyến rũ tôi?"

"Không phải..." – Tô Diệc lắc đầu, những giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương xuống cổ – "Tôi không quyến rũ anh... tôi... ah..."

Lục Diễn bất ngờ tóm lấy cổ chân cậu, kéo mạnh về phía mình. Hắn đè lên người cậu, một sự tiếp xúc toàn diện khiến Tô Diệc phải nức nở vì sự chênh lệch nhiệt độ. Lục Diễn vùi mặt vào hõm cổ cậu, không phải để hôn, mà để hít hà sự phản bội ngọt ngào nhất mà hắn từng được nếm. Mùi Linh Lan tinh khiết hòa quyện với mùi Bourbon cay nồng tạo nên một sự va chạm mãnh liệt, giống như một trận chiến giữa ánh sáng và bóng tối.

Bàn tay Lục Diễn luồn vào dưới áo sơ mi của Tô Diệc, lướt dọc theo những dải xương sườn mỏng manh cho đến khi dừng lại ở vùng thắt lưng đang cong lên vì khao khát. Da thịt cậu mềm mại và nóng hổi như gốm vừa ra lò. Mỗi nơi ngón tay hắn đi qua đều để lại một vệt lửa thiêu đốt. Tô Diệc vô thức vòng tay qua cổ Lục Diễn, kéo hắn lại gần hơn, bản năng Omega trong cậu đang gào thét đòi hỏi sự đánh dấu, đòi hỏi sự xoa dịu từ vị chủ nhân đang ngự trị phía trên.

"Em đang run rẩy, Tô Diệc. Em đang cần tôi đến phát điên, đúng không?" – Lục Diễn thì thầm, môi hắn lướt qua vành tai cậu, rồi dừng lại ngay sát tuyến tụy đang đập dồn dập. Hắn há miệng, răng nanh sắc nhọn khẽ chạm vào làn da mỏng manh ấy. Chỉ cần một cú cắn, cậu sẽ mãi mãi thuộc về hắn. Chỉ cần một cú cắn, sợi dây định mệnh sẽ trói chặt hai kẻ vốn là kẻ thù của nhau này.

Tô Diệc cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Một phần trong cậu muốn buông xuôi, muốn chìm đắm trong sự chiếm hữu tuyệt đối này để quên đi nỗi đau mất gia đình. Nhưng phần lý trí cuối cùng lại vang lên: Nếu cậu bị đánh dấu bây giờ, cậu sẽ trở thành nô lệ của hắn, và sự thật về cái chết của cha mẹ cậu sẽ mãi mãi bị chôn vùi.

Cậu dùng chút sức lực cuối cùng, cắn mạnh vào môi mình để tỉnh táo, rồi dùng tay đẩy vào lồng ngực Lục Diễn: "Giết tôi đi... hoặc buông tôi ra... Đừng biến tôi thành... thứ đồ chơi của anh."

Lục Diễn khựng lại. Ánh mắt bướng bỉnh và tràn đầy thù hận của Tô Diệc dưới lớp sương mù dục vọng khiến hắn bừng tỉnh đôi chút. Hắn không thích sự phục tùng dễ dàng. Hắn thích bẻ gãy ý chí của những kẻ kiêu ngạo nhất.

Hắn nhếch mép, buông cổ tay cậu ra nhưng lại dùng bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình: "Muốn chết? Đâu có dễ dàng như vậy. Em đã khơi gợi con thú trong tôi, em phải có trách nhiệm nuôi dưỡng nó."

Lục Diễn đứng dậy, lấy ra từ ngăn kéo một chiếc vòng cổ bằng da đen có gắn khóa bạc – biểu tượng của sự giam cầm dành riêng cho những Omega không nghe lời. Hắn lạnh lùng đeo nó vào cổ Tô Diệc.

"Từ giờ phút này, em không còn là vệ sĩ của tôi nữa. Em là tù nhân của tôi." – Hắn lạnh lùng nói, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Tô Diệc đang nằm vật vã giữa kỳ phát tình đang lên đến đỉnh điểm.

Tiếng khóa cửa vang lên một cách nghiệt ngã. Tô Diệc cuộn mình lại trên giường, hai tay ôm chặt lấy cổ, nơi chiếc vòng da đang cọ xát vào làn da nhạy cảm. Cơn sốt vẫn hành hạ cậu, nhưng nỗi nhục nhã và sự căm hận trong lòng còn cháy bỏng hơn thế. Cậu biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Lục Diễn không đánh dấu cậu ngay lập tức không phải vì nhân từ, mà vì hắn muốn thưởng thức quá trình cậu từ từ gục ngã dưới chân hắn.

Đêm đó, biệt thự Lục gia chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã và mùi hương hoa Linh Lan tuyệt vọng len lỏi qua khe cửa, tan biến vào bóng tối.