Sáng hôm sau, bầu trời thành phố S bị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ. Nhưng cơn bão ngoài kia có lẽ chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí bên trong chiếc xe đang lao về phía khu cảng công nghiệp bỏ hoang – nơi diễn ra cuộc đàm phán phân chia địa bàn giữa Lục gia và băng đảng Hắc Ưng.
Tô Diệc ngồi ở ghế phụ, sắc mặt nhợt nhạt hơn hẳn mọi ngày. Đêm qua cậu gần như thức trắng để cố gắng dán lại miếng ngăn mùi và dùng thêm một liều thuốc giảm sốt thông thường để đè nén cơn nóng ran trong huyết quản. Cậu biết mình đang chơi một canh bạc với tử thần. Nếu mùi hương của cậu bị lộ ra trước mặt đám Alpha hung hãn kia, cái chết sẽ là sự giải thoát nhẹ nhàng nhất.
"Cậu không khỏe?" – Giọng Lục Diễn vang lên từ phía sau, lạnh lùng nhưng pha chút dò xét.
"Tôi ổn, thưa Lục tổng. Chỉ là thiếu ngủ một chút." – Tô Diệc đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào gương chiếu hậu.
Lục Diễn hừ lạnh một tiếng. Hắn không nói gì thêm, nhưng ánh mắt hắn vẫn dừng lại rất lâu trên bóng lưng gầy gò nhưng bướng bỉnh của cậu. Hắn nhận ra hôm nay cậu mặc áo sơ mi cài kín đến tận cúc cuối cùng, cổ áo dựng cao như một nỗ lực tuyệt vọng để che đậy thứ gì đó.
Xe dừng lại trước một nhà kho đổ nát. Hàng chục tên đàn ông xăm trổ, mang theo vũ khí đã đứng đợi sẵn. Mùi tin tức tố của hỗn hợp các loại Alpha cấp thấp nồng nặc, hôi hám và đầy tính gây hấn tỏa ra khắp không gian. Đối với một Omega đang ở ngưỡng cửa của kỳ phát tình như Tô Diệc, đây chẳng khác nào một hầm chứa đầy thuốc nổ chỉ chờ một tia lửa để bùng cháy.
Khi bước xuống xe, bước chân của Tô Diệc khẽ lảo đảo. Ngay lập tức, một bàn tay rắn chắc vòng qua eo cậu, giữ chặt lấy cơ thể cậu trong tích tắc.
"Đứng cho vững. Đừng làm xấu mặt tôi." – Lục Diễn thì thầm ngay sát đỉnh đầu cậu. Bàn tay hắn không rời đi ngay mà cố tình siết nhẹ vào eo cậu một cái, như một lời cảnh báo, cũng như một sự đánh dấu chủ quyền ngầm định.
Cuộc đàm phán diễn ra trong một căn phòng ẩm mốc, đầy mùi rỉ sét. Tên cầm đầu Hắc Ưng là một gã Alpha có mùi hương nồng mùi máu và thuốc súng. Gã nhìn Lục Diễn với vẻ thù hận, rồi ánh mắt gã chuyển sang Tô Diệc đứng phía sau.
"Lục Diễn, nghe nói mày mới tuyển được một con mèo nhỏ khá lanh lợi. Nhìn bộ dạng này... không giống Beta cho lắm nhỉ?" – Gã cười hô hố, cố tình tỏa ra uy áp Alpha cực mạnh về phía Tô Diệc để khiêu khích.
Tô Diệc cảm thấy đầu óc choáng váng. Áp lực từ gã kia khiến cơ thể cậu run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng Omega đang bị kích thích một cách tiêu cực. Cậu nghiến chặt răng đến mức bật máu, cố gắng không để bản thân ngã xuống.
Lục Diễn đột ngột đứng dậy, chắn ngang tầm mắt của tên kia đối với Tô Diệc. Một luồng tin tức tố mùi rượu Bourbon nồng nặc và dữ dội bùng nổ từ người hắn, như một cơn sóng thần nuốt chửng toàn bộ những mùi vị khác trong phòng. Đó là sự áp chế tuyệt đối của một Alpha trội. Trong khoảnh khắc đó, Tô Diệc cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Mùi hương của Lục Diễn không tấn công cậu, trái lại, nó bao bọc lấy cậu như một tấm khiên vững chắc. Nó mạnh mẽ đến mức khiến tất cả Alpha trong phòng phải cúi đầu, nhưng đối với cậu, nó lại dịu dàng như một lời dỗ dành.
"Thu lại cái mùi thối tha của mày đi trước khi tao cắt lưỡi mày." – Lục Diễn gằn giọng. Hắn bước về phía Tô Diệc, trước mặt bao nhiêu người, hắn thô bạo kéo cậu vào lòng mình. Bàn tay hắn áp chặt lên gáy cậu, nơi miếng dán đang bắt đầu lỏng ra vì mồ hôi. Ngón tay hắn miết mạnh vào vùng da nhạy cảm ấy, tạo ra một sự ma sát nóng bỏng khiến Tô Diệc suýt chút nữa đã bật ra tiếng khóc.
"Cậu ấy là người của tôi. Thử chạm vào một sợi tóc của cậu ấy xem, tôi sẽ san phẳng cái tổ quỷ này của các người."
Sự chiếm hữu công khai của Lục Diễn khiến cả căn phòng lặng đi. Tô Diệc tựa đầu vào ngực hắn, nghe tiếng nhịp tim mạnh mẽ của hắn đập thình thịch qua lớp áo. Trong cơn mơ màng của cơn sốt, cậu bỗng cảm thấy một sự an toàn chưa từng có. Nhưng ngay sau đó, lý trí lại kéo cậu về thực tại: Lục Diễn không phải là người hùng cứu mỹ nhân, hắn là một kẻ săn mồi đang canh giữ miếng mồi ngon nhất của mình.
Cuộc đàm phán kết thúc sớm hơn dự kiến vì sự áp chế điên cuồng của Lục Diễn. Khi trở lại xe, Lục Diễn không ngồi ở ghế sau nữa. Hắn đẩy Tô Diệc vào ghế sau cùng mình, rồi ra lệnh cho tài xế: "Lái xe về biệt thự. Chạy nhanh nhất có thể."
Trong không gian kín của xe, Lục Diễn khóa trái cửa. Hắn đè Tô Diệc xuống ghế da, bàn tay to lớn bóp chặt hai cổ tay cậu khóa lên đỉnh đầu. Ánh mắt hắn đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm vào vệt hồng rực rỡ trên cổ cậu.
"Em tưởng em có thể giấu tôi bao lâu nữa?" – Hắn gầm lên, hơi thở nồng nặc mùi rượu Bourbon phả thẳng vào mặt cậu. – "Cơ thể em đang run rẩy, mùi hương của em đang gào thét... Em là một Omega, đúng không?"
Tô Diệc nhìn hắn, hơi thở dồn dập, đôi mắt đã hoàn toàn phủ một tầng sương mù vì kỳ phát tình chính thức bùng nổ. Cậu không còn sức để trả lời, chỉ có thể cảm nhận bàn tay Lục Diễn đang từ từ lột bỏ miếng dán da nhân tạo cuối cùng sau gáy mình.
Mùi hoa Linh Lan tinh khiết thoát ra, lấp đầy không gian xe, hòa quyện với mùi rượu Bourbon tạo nên một bản giao hưởng của dục vọng và bản năng.