Chiếc xe limousine đen tuyền lướt êm ru trên con đường dẫn về biệt thự Lục gia. Bên trong xe, ánh sáng lờ mờ từ bảng điều khiển hắt lên gương mặt góc cạnh của Lục Diễn, tạo nên những mảng sáng tối đầy bí ẩn. Tô Diệc vẫn giữ tư thế ngồi thẳng, mắt nhìn về phía trước, nhưng đôi tay đặt trên đầu gối đã vô thức siết chặt. Câu nói "Tôi có phần thưởng cho cậu" của Lục Diễn vẫn vang vọng bên tai cậu như một lời nguyền.
Về đến biệt thự, không khí im ắng đến lạ thường. Lục Diễn không đi thẳng về phòng ngủ mà rẽ hướng sang thư viện – nơi có hầm rượu cá nhân của hắn.
"Vào đi." – Hắn buông một câu ngắn gọn.
Tô Diệc bước vào sau, tiếng cửa gỗ khép lại nghe khô khốc. Căn phòng ngập tràn mùi gỗ tuyết tùng và hương rượu lâu năm. Lục Diễn tháo chiếc áo vest quăng sang một bên, hắn thong thả rót hai ly rượu Bourbon, hổ phách lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
"Uống đi. Đây là phần thưởng cho việc cậu đã giữ thể diện cho tôi tối nay." – Lục Diễn đẩy ly rượu về phía cậu.
Tô Diệc nhìn ly rượu, trong lòng dâng lên sự cảnh giác cao độ. Rượu là kẻ thù của thuốc ức chế. Nó làm giãn mạch máu và kích thích sự phát tán của tin tức tố. Cậu khẽ cúi đầu: "Xin lỗi Lục tổng, tôi đang trong giờ làm việc, không thể uống rượu."
Lục Diễn nhếch mép, một nụ cười không có chút hơi ấm. Hắn bước lại gần, từng bước chân nặng nề như tiếng gõ cửa của định mệnh. Hắn dừng lại ngay sát Tô Diệc, ép cậu phải lùi lại cho đến khi lưng chạm vào kệ sách cao vút.
"Trong ngôi nhà này, giờ làm việc do tôi quy định." – Hắn đưa ly rượu lên sát môi cậu, mùi hương nồng nàn của rượu hòa cùng mùi Alpha trội tỏa ra từ cơ thể hắn tạo thành một loại áp lực ngạt thở. – "Hay là... cậu sợ sau khi uống vào, cậu sẽ không giữ nổi cái vẻ mặt lạnh lùng này nữa?"
Ánh mắt Lục Diễn khóa chặt lấy đôi mắt của Tô Diệc. Hắn dùng tay còn lại nâng cằm cậu lên, ngón cái thô ráp vuốt ve làn da nhạy cảm dưới cằm. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Tô Diệc. Lúc này, thuốc ức chế trong cơ thể cậu đang bị lung lay dữ dội. Nhiệt độ cơ thể cậu bắt đầu tăng cao, một vệt hồng nhạt không tự chủ được lan dần từ cổ lên gò má. Lục Diễn ghé sát tai cậu, hơi thở mang theo mùi rượu nóng hổi: "Cậu biết không, Tô Diệc? Beta thường có mùi hương rất nhạt nhẽo. Nhưng mỗi khi tôi ở gần cậu, tôi lại ngửi thấy một mùi vị rất... tội lỗi. Giống như một bông hoa đang cố giấu mình trong bóng tối vậy."
Tô Diệc cảm thấy hơi thở mình trở nên dồn dập. Miếng dán ngăn mùi sau gáy cậu vì mồ hôi mà bắt đầu có dấu hiệu lỏng ra. Cậu biết mình phải thoát khỏi đây ngay lập tức. Nhưng bàn tay Lục Diễn đang đặt trên eo cậu lại cứng như gọng kìm sắt.
"Lục tổng... anh say rồi." – Cậu cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng sự rung động trong âm thanh đã phản bội cậu.
"Tôi chưa bao giờ tỉnh táo hơn lúc này." – Lục Diễn đặt ly rượu xuống bàn mà không rời mắt khỏi cậu. Hắn bất ngờ xoay người Tô Diệc lại, ép cậu đối diện với kệ sách, hai tay hắn chống hai bên, giam giữ cậu hoàn toàn.
Bàn tay hắn luồn vào mái tóc sau gáy Tô Diệc, ngón tay cố tình lướt qua vị trí của miếng dán da nhân tạo. Tô Diệc giật mình, một tiếng rên rỉ nhỏ bị nén lại trong cổ họng. Cảm giác bị chạm vào điểm yếu nhất của một Omega khiến cậu run rẩy. Lục Diễn dường như rất hưởng thụ sự phản ứng này, hắn cúi xuống, mũi vùi vào hõm vai cậu, hít một hơi thật sâu.
"Mùi hương này..." – Giọng hắn trầm xuống, đầy sự nguy hiểm – "Nó đang lớn dần lên. Cậu có muốn biết tôi sẽ làm gì với những kẻ dám lừa dối mình không?"
Đúng lúc đó, một tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí ám muội. Là điện thoại của Tô Diệc. Cậu như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, vội vàng đẩy nhẹ Lục Diễn ra: "Tôi có việc gấp cần xử lý, xin lỗi ngài."
Tô Diệc không đợi Lục Diễn trả lời, cậu lách qua cánh tay hắn và bước nhanh ra khỏi phòng. Lục Diễn không đuổi theo, hắn đứng lặng trong bóng tối, đưa bàn tay vừa chạm vào gáy Tô Diệc lên mũi. Một mùi hương hoa Linh Lan thanh khiết, dịu nhẹ nhưng đầy sức sống vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay hắn.
Hắn nở một nụ cười tàn nhẫn, đôi mắt đỏ rực lên trong đêm: "Để xem em trốn được bao lâu, con mèo nhỏ."
Về đến phòng riêng, Tô Diệc khóa chặt cửa, lao vào phòng tắm và dội nước lạnh lên mặt. Miếng dán sau gáy cậu đã bong ra một nửa. Cậu nhìn mình trong gương, đôi mắt ngập nước vì kỳ phát tình đang đến gần. Thuốc ức chế thực sự đã bị ai đó đánh tráo hoặc pha loãng. Cậu không thể trụ được bao lâu nữa.
Sự thù hận trong lòng cậu vẫn còn đó, nhưng bản năng Omega lại đang gào thét đòi hỏi sự che chở của Alpha vừa rồi. Đó là một cuộc chiến nội tâm đau đớn. Tô Diệc tự nhủ: "Không được... mình đến đây để tìm sự thật, không phải để trở thành thú tiêu khiển của hắn."
Nhưng ở căn phòng đối diện, Lục Diễn đã bắt đầu lên kế hoạch cho "buổi kiểm tra" tiếp theo. Hắn biết, con mồi của mình sắp đến giới hạn rồi