MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐIChương 4: H nhẹ

BẢN NĂNG CỦA KẺ ĐIÊN: CHIẾM HỮU TUYỆT ĐỐI

Chương 4: H nhẹ

1,104 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn trong văn phòng của Lục Diễn chưa bao giờ tắt trước hai giờ sáng. Tô Diệc đứng tựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch ngoài hành lang, đôi mắt hơi híp lại để xua đi cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi đang gặm nhấm cơ thể. Đã một tuần kể từ khi cậu chính thức trở thành vệ sĩ thân cận của hắn. Một tuần, đủ dài để cậu nhận ra rằng Lục Diễn không chỉ là một con hổ dữ, mà còn là một kẻ đi săn đầy kiên nhẫn.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Lục Diễn bước ra với chiếc áo khoác vắt trên tay. Hắn dừng lại trước mặt Tô Diệc, mùi thuốc lá đắt tiền hòa quyện cùng mùi rượu Bourbon đặc trưng bao vây lấy cậu.

"Đi chuẩn bị xe. Đến cảng phía Nam." – Giọng hắn khàn đặc, lộ rõ sự mệt mỏi nhưng vẫn không mất đi uy lực.

"Lục tổng, hiện tại đã là một giờ sáng. Khu vực đó rất phức tạp vào giờ này." – Tô Diệc nhắc nhở theo đúng bổn phận, nhưng thực chất cậu đang lo lắng cho chính mình. Thuốc ức chế cậu vừa uống lúc chập tối đang có dấu hiệu bị "lờn".

Lục Diễn không trả lời, hắn chỉ liếc nhìn cậu một cái. Ánh mắt ấy như muốn xuyên thấu qua lớp áo sơ mi trắng chỉnh tề của Tô Diệc, tìm kiếm một sự dao động nào đó. Hắn bước thẳng ra thang máy, bỏ lại một câu lạnh lùng: "Cậu sợ sao?"

Tô Diệc mím môi, im lặng đi theo.

Chiếc xe đen bóng lao đi trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố S. Trong xe, không khí cô đặc đến nghẹt thở. Lục Diễn ngồi ở ghế sau, nhắm mắt tĩnh dưỡng nhưng thực chất mọi giác quan của hắn đều đang tập trung vào người thanh niên đang lái xe phía trước. Hắn phát hiện ra một điều kỳ lạ: Mỗi khi hắn tỏa ra một chút tin tức tố Alpha để gây áp lực, gáy của Tô Diệc lại khẽ run lên, dù gương mặt cậu vẫn bình thản như mặt nước hồ thu.

"Tô Diệc, cậu gia nhập Lục gia vì tiền, hay vì điều gì khác?" – Lục Diễn đột ngột lên tiếng, phá tan sự im lặng.

Tay lái của Tô Diệc hơi khựng lại một nhịp cực nhỏ: "Trong thế đạo này, ai không cần tiền để sống, thưa ông chủ?"

"Tiền thì ai cũng cần." – Lục Diễn nhoài người về phía trước, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào sau gáy cậu – "Nhưng ánh mắt của cậu... nó không chứa đựng lòng tham. Nó chứa đựng sự thù hận. Cậu đang nhìn tôi, hay đang nhìn kẻ thù qua bóng dáng của tôi?"

Tô Diệc cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cậu không ngờ Lục Diễn lại nhạy cảm đến thế. Để che giấu sự bối rối, cậu đạp mạnh chân ga, khiến chiếc xe lao vút đi: "Ông chủ quá đa nghi rồi. Tôi chỉ là một Beta thấp cổ bé họng, làm sao dám có thù hận với ngài?"

Lục Diễn không lùi lại, hắn vẫn giữ tư thế áp sát ấy. Bàn tay hắn lướt nhẹ lên tựa đầu ghế lái, ngón tay vô tình chạm vào vành tai của Tô Diệc. Một cảm giác tê dại truyền thẳng xuống đại não của cậu. Trong không gian kín của chiếc xe, mùi hương của Alpha trội trở nên bùng nổ, nó giống như những sợi tơ vô hình quấn chặt lấy Tô Diệc, ép cậu phải hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng càng hít thở, phổi cậu càng đầy rẫy hương vị của người đàn ông này. Một sự xâm chiếm thầm lặng nhưng tàn khốc hơn bất kỳ loại vũ khí nào.

Khi xe dừng lại ở cảng, một nhóm người áo đen đã đợi sẵn. Cuộc gặp gỡ diễn ra trong bóng tối của những container khổng lồ. Lục Diễn bước xuống, phong thái ung dung như đang đi dạo trong vườn nhà mình, dù xung quanh có ít nhất mười họng súng đang ẩn nấp.

Tô Diệc nhanh chóng lấy lại trạng thái chiến đấu. Cậu đứng check một góc 45 độ phía sau Lục Diễn, tay đặt sẵn vào bao súng bên hông. Lúc này, một gã đàn ông to lớn bước ra từ phía đối diện, gã cười khùng khục, tỏa ra mùi tin tức tố Alpha nồng nặc để thị uy.

"Lục Diễn, ông chủ của chúng tôi rất coi trọng thương vụ này. Nhưng nghe nói ông chủ Lục gần đây đổi khẩu vị, thích dùng mấy loại 'Beta gầy gò' làm vệ sĩ sao?" – Gã vừa nói vừa ném cái nhìn đầy dâm dục về phía Tô Diệc.

Ánh mắt Lục Diễn lập tức tối sầm lại. Hắn không nói một lời, chỉ đưa tay lên ra hiệu. Trong nháy mắt, Tô Diệc đã lao lên như một tia chớp đen. Cậu không dùng súng, mà dùng đôi chân linh hoạt của mình tung một cú đá trực diện vào hạ bộ của gã kia, sau đó xoay người bồi thêm một cú chỏ vào thái dương gã.

Tất cả diễn ra trong chưa đầy ba giây. Gã Alpha to lớn ngã gục xuống sàn cát bụi bặm, rên rỉ đau đớn.

Tô Diệc đứng thẳng dậy, hơi thở chỉ hơi dồn dập một chút. Cậu quay lại nhìn Lục Diễn, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.

Lục Diễn nhìn cậu, rồi nhìn gã đang nằm dưới đất. Hắn chậm rãi bước tới, đạp lên bàn tay đang run rẩy của gã kia, nghiến mạnh: "Mắt không dùng được thì nên để lại đây. Đừng nhìn những thứ không thuộc về mình."

Hắn quay sang Tô Diệc, ánh nhìn lần này không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự hài lòng đầy nguy hiểm: "Làm tốt lắm. Lại đây."

Tô Diệc bước tới. Lục Diễn bất ngờ đưa tay lau đi một vệt máu bắn trên má cậu. Ngón tay hắn miết nhẹ trên làn da mềm mại, ánh mắt dừng lại ở đôi môi đang mím chặt của cậu rất lâu.

"Về thôi. Tôi có phần thưởng cho cậu."

Lời nói của hắn nhẹ tênh nhưng khiến lòng Tô Diệc dậy sóng. "Phần thưởng" từ một kẻ như Lục Diễn chắc chắn không bao giờ là điều tốt đẹp đối với một Omega đang giả dạng như cậu. Đêm nay, sự rình rập trong bóng tối đã chuyển sang một giai đoạn mới: Sự chiếm hữu công khai.