Bữa tiệc đấu giá tại khách sạn trung tâm Thành phố S vẫn tiếp diễn trong tiếng nhạc giao hưởng du dương, nhưng đối với Bạch Vũ, không gian xung quanh dường như đã bị rút cạn không khí. Anh cảm nhận được một ánh nhìn nóng bỏng đang đóng đinh trên sống lưng mình. Đó không phải là kiểu nhìn ngắm thông thường của những kẻ hâm mộ vẻ ngoài thanh tú của anh, mà là ánh mắt của một thợ săn đang đánh dấu con mồi duy nhất trong tầm mắt.
Bạch Vũ khẽ rùng mình, đôi tai dưới lớp tóc mềm như có ảo giác muốn vểnh lên. Anh là một con cáo tuyết, một loài thú nhân vốn nhạy cảm với nhiệt độ và nguy hiểm. Ở nơi phồn hoa đô hội này, anh đã học cách che giấu bản năng của mình dưới lớp vỏ bọc một nhà thiết kế lười biếng, nhưng lúc này, bản năng ấy đang gào thét: “Chạy mau!”
Ngược lại với sự bất an của Bạch Vũ, ở phía bên kia đại sảnh, Mặc Diêm vẫn đứng bất động như một pho tượng tạc từ đá đen. Hắn không hề che giấu sự chú ý của mình. Trong giới thượng lưu của Thành phố S, Mặc Diêm được ví như một con hắc xà máu lạnh, kẻ có thể bóp nghẹt đối thủ trên thương trường mà không cần tốn một giọt mồ hôi. Ít ai biết rằng, sâu trong huyết quản của hắn chảy dòng máu của loài mãng xà cổ đại – lạnh lẽo, kiên nhẫn và đầy tính chiếm hữu.
Rắn là loài động vật máu lạnh, chúng luôn khao khát hơi ấm. Và từ cơ thể của chàng trai mảnh khảnh đang đứng cạnh quầy rượu kia, Mặc Diêm ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ. Nó không phải mùi nước hoa đắt tiền, mà là mùi thơm thanh khiết của tuyết trắng trộn lẫn với chút ngọt ngào của sữa.
Hơi ấm ấy, hắn muốn có được.
Mặc Diêm chậm rãi sải bước. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề và mang tính áp chế. Đám đông xung quanh tự giác dạt ra hai bên như nước gặp đá tảng.
Bạch Vũ cảm nhận được bóng tối đang bao trùm lấy mình. Khi anh vừa định quay người rời đi, một bàn tay to lớn, hơi lạnh nhưng rắn chắc đã giữ chặt lấy cổ tay anh.
"Em định đi đâu?"
Giọng nói của Mặc Diêm trầm thấp, khàn khàn, mang theo một loại ma lực khiến lỗ tai Bạch Vũ ngứa ngáy. Anh ngước mắt lên, chạm phải đôi đồng tử màu đen sâu thẳm đang dần chuyển sang màu vàng hổ phách đặc trưng của loài bò sát.
"Tôi... tôi chỉ đi lấy chút đồ ăn." Bạch Vũ lắp bắp, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. Anh cảm thấy cổ tay mình như bị một vòng sắt khóa chặt. Bản năng cáo tuyết khiến anh muốn xù lông, nhưng lý trí lại nhắc nhở anh rằng người đàn ông này không thể đắc tội.
Mặc Diêm không buông tay, ngược lại còn tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi hắn gần như chạm vào vành tai của Bạch Vũ. Hắn hít một hơi sâu, sự thỏa mãn hiện rõ trên gương mặt lạnh lùng.
"Em tên là gì?"
"Bạch Vũ."
"Vũ... lông vũ của loài chim sao?" Mặc Diêm lẩm bẩm, ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng lên làn da trắng nõn ở cổ tay anh, nơi có mạch máu đang đập loạn xạ. "Rất mềm, rất ấm."
Sự đụng chạm này mang theo một tính chất đánh dấu rõ rệt. Bạch Vũ cảm thấy toàn thân mềm nhũn. Loài cáo vốn sợ rắn, đó là thiên địch tự nhiên. Tuy nhiên, trong sự sợ hãi ấy lại nhen nhóm một cảm giác kỳ lạ – cảm giác an toàn. Dù bàn tay Mặc Diêm lạnh, nhưng sự vững chãi và quyền lực toát ra từ hắn lại khiến một kẻ vốn lười biếng và thích được bao bọc như Bạch Vũ có chút lưu luyến.
"Mặc tổng, ngài đang làm tôi đau." Bạch Vũ khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng phủ một lớp sương mờ hơi nước, trông vừa đáng thương vừa đầy sự khiêu khích vô tình.
Mặc Diêm giật mình, hắn nhận ra mình đã hơi quá đà do bản năng thú tính trỗi dậy. Hắn nới lỏng lực tay nhưng không hề buông ra, thay vào đó là chuyển sang nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Vũ, đan chặt các ngón tay vào nhau.
"Xin lỗi. Tôi sẽ đền bù cho em."
Bữa tiệc tối đó, tất cả những nhân vật quyền lực nhất Thành phố S đều sững sờ khi thấy vị "Hắc Xà" vốn dĩ không gần nữ sắc (càng không gần nam sắc) lại dắt tay một chàng trai trẻ đi suốt cả buổi. Mặc Diêm không tham gia đấu giá bất kỳ món đồ nào, hắn chỉ chăm chú lấy những chiếc bánh ngọt nhỏ đặt vào đĩa của Bạch Vũ, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉnh lại chiếc khăn len cho anh một cách tỉ mỉ.
Bạch Vũ từ chỗ lo sợ dần chuyển sang trạng thái "thuận theo tự nhiên". Anh nhận ra rằng chỉ cần mình ngoan ngoãn đứng cạnh người này, những ánh mắt soi mói hay những kẻ định đến mời rượu phiền phức đều bị áp lực của Mặc Diêm đẩy lùi sạch sẽ.
Một kẻ lười như anh, đột nhiên thấy có một "vệ sĩ" miễn phí cấp cao như vậy cũng không tệ.
Đến cuối buổi tiệc, khi tuyết bắt đầu rơi nặng hạt bên ngoài cửa kính khách sạn, Mặc Diêm cởi chiếc áo khoác măng tô bằng dạ đen của mình, choàng kín lên người Bạch Vũ. Chiếc áo quá rộng so với khung xương nhỏ nhắn của anh, khiến anh trông như lọt thỏm trong vòng tay của hắn.
"Về nhà với tôi." Mặc Diêm nói, không phải là một câu hỏi mà là một mệnh lệnh mang đầy sự che chở.
Bạch Vũ ngước nhìn những bông tuyết rơi ngoài kia, rồi nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự chiếm hữu của người đàn ông trước mặt. Anh biết, nếu bước đi cùng hắn, cuộc sống yên bình lười biếng của mình sẽ kết thúc. Nhưng sâu trong thâm tâm, bản năng của loài cáo tuyết cô đơn lại khao khát hơi thở mạnh mẽ này.
"Nhà anh... có lò sưởi không?" Bạch Vũ hỏi một câu ngây ngô, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.
Mặc Diêm khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi làm tan chảy tảng băng trên mặt hắn. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán anh, nơi làn da mịn màng như sứ:
"Có. Và có cả tôi. Tôi sẽ là lò sưởi ấm nhất của em."
Chiếc xe đen sang trọng lăn bánh trong màn đêm của Thành phố S, mang theo hai linh hồn thú nhân đang dần thức tỉnh. Mặc Diêm ngồi trong xe, một tay ôm chặt lấy Bạch Vũ vào lòng, tay kia vuốt ve mái tóc anh. Hắn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh đang truyền sang mình, khiến dòng máu lạnh lẽo của loài rắn trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
Trong không gian chật hẹp của xe, mùi hương của cả hai hòa quyện. Mùi trầm hương của Mặc Diêm bao bọc lấy mùi tuyết trắng của Bạch Vũ. Sự chiếm hữu này mới chỉ là bắt đầu. Một con rắn đen khi đã tìm thấy tổ của mình, nó sẽ không bao giờ buông tha cho báu vật mà nó đã cuộn chặt trong lòng.
Bạch Vũ dựa đầu vào lồng ngực vững chãi của Mặc Diêm, lắng nghe nhịp tim đều đặn của hắn, dần dần chìm vào giấc ngủ. Anh không biết rằng, cuộc đời mình từ giây phút này đã hoàn toàn thuộc về con hắc xà này.
Sự sủng ái này, vừa là xiềng xích, vừa là bến đỗ an toàn nhất thế gian.