Chiếc Maybach đen bóng lướt đi êm ái trên những đại lộ rực rỡ ánh đèn của thành phố S. Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi dày hơn, những bông tuyết trắng xóa bị gió cuốn đập vào cửa kính xe, tan ra thành những vệt nước nhỏ. Trong xe, không gian hoàn toàn tách biệt, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp thở đều đặn của Bạch Vũ.
Mặc Diêm ngồi tựa lưng vào ghế da, cánh tay vững chãi ôm trọn lấy chàng trai đang say ngủ vào lòng. Áo khoác của hắn bao bọc lấy anh, chỉ để lộ ra chỏm tóc mềm mại và cái mũi nhỏ hơi hồng lên vì lạnh. Ánh mắt Mặc Diêm lúc này không còn vẻ sắc lạnh, tàn nhẫn thường thấy trên thương trường; nó sâu thẳm, đặc quánh sự chiếm hữu nhưng lại tràn đầy một loại ôn nhu kỳ lạ.
Hắn là một thú nhân mang gene hắc xà cổ đại. Theo bản năng, loài rắn luôn tìm kiếm những hang động ấm áp và kín đáo để trú ngụ qua mùa đông. Nhưng với Mặc Diêm, "cái hang" ấy không phải là căn biệt thự rộng lớn nghìn mét vuông, mà chính là sinh mệnh bé nhỏ đang nằm trong tay hắn lúc này.
"Ngoan, sắp về đến nhà rồi." Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp rung động lồng ngực.
Bạch Vũ trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng động, khẽ cựa quậy. Anh rúc sâu hơn vào lồng ngực Mặc Diêm, tìm kiếm chút nhiệt lượng ít ỏi từ cơ thể người đàn ông. Bản năng của loài cáo tuyết rất nhạy cảm với hơi ấm, và dù Mặc Diêm mang dòng máu máu lạnh, nhưng sức mạnh nội tại của hắn lại tỏa ra một loại áp lực khiến người ta cảm thấy vững chãi vô cùng.
Chiếc xe rẽ vào một khu biệt thự biệt lập nằm trên đỉnh đồi, nơi có tầm nhìn bao quát cả thành phố S rực rỡ. Cổng sắt nặng nề từ từ mở ra, dẫn vào một khuôn viên tràn ngập cây xanh dù đang là giữa mùa đông. Khi xe dừng hẳn, Mặc Diêm không đánh thức Bạch Vũ. Hắn trực tiếp bế bổng anh lên theo kiểu công chúa, sải bước đi vào nhà.
Người quản gia già đã đứng đợi sẵn ở cửa, ông hơi ngạc nhiên khi thấy vị chủ nhân vốn dĩ ghét sự đụng chạm xác thịt lại đang ôm chặt một chàng trai, hơn nữa gương mặt còn lộ rõ vẻ che chở tuyệt đối.
"Mặc tiên sinh, phòng đã chuẩn bị xong, lò sưởi đã bật..."
"Suỵt." Mặc Diêm khẽ ra hiệu, giọng nói cực thấp. "Mang cho tôi một cốc sữa ấm và chút bánh ngọt lên phòng. Đừng làm cậu ấy thức giấc."
Hắn đưa Bạch Vũ vào phòng ngủ chính. Đây là không gian riêng tư nhất của hắn, nơi chưa bao giờ có người thứ hai được phép bước vào. Căn phòng mang tông màu xám tro chủ đạo, tối giản nhưng sang trọng. Ngay khi đặt chân vào phòng, hơi ấm từ lò sưởi hiện đại tỏa ra khiến không gian trở nên dễ chịu hẳn.
Mặc Diêm nhẹ nhàng đặt Bạch Vũ xuống giường lớn. Lớp đệm lông vũ mềm mại lún xuống, bao bọc lấy cơ thể mảnh khảnh của anh. Lúc này, do hơi ấm kích thích, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Từ sau thắt lưng của Bạch Vũ, một cái đuôi cáo màu trắng tuyết, xù xì và mềm mại đột nhiên "phốc" một tiếng hiện ra. Đôi tai cáo trên đầu anh cũng không nhịn được mà ló ra khỏi lớp tóc, khẽ vẫy vẫy.
Bạch Vũ là một thú nhân chưa hoàn toàn trưởng thành về mặt kiểm soát bản năng, đặc biệt là khi anh cảm thấy an toàn tuyệt đối, những đặc điểm của loài thú sẽ tự động lộ ra.
Mặc Diêm đứng lặng bên giường, đôi đồng tử màu đen của hắn đột ngột chuyển thành một đường chỉ dọc sắc lẹm, màu vàng hổ phách sáng rực trong bóng tối. Bản năng hắc xà trong hắn đang trỗi dậy mạnh mẽ. Nhìn thấy cái đuôi trắng muốt kia khẽ quấn lấy cổ chân chủ nhân của nó, Mặc Diêm cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Hắn ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay to lớn, hơi thô ráp vì tập luyện, chậm rãi chạm vào cái đuôi mềm mại ấy. Cảm giác trơn mượt, ấm áp truyền đến tận tim.
Bạch Vũ bị đánh thức bởi sự đụng chạm lạ lẫm. Anh lờ mờ mở mắt, thấy một gương mặt cực kỳ điển trai đang ở sát gần mình. Ánh sáng từ lò sưởi hắt lên gương mặt Mặc Diêm, làm nổi bật những đường nét nam tính và cả sự nguy hiểm đang ẩn giấu.
"Anh..." Bạch Vũ định ngồi dậy, nhưng toàn thân anh mỏi nhừ, cái đuôi theo phản xạ quấn chặt lấy cánh tay của Mặc Diêm như một lời mời gọi vô thức.
"Ngủ tiếp đi." Mặc Diêm giữ lấy vai anh, ép anh nằm lại vào gối. "Đây là nhà tôi. Từ nay về sau, em sẽ ở đây."
Bạch Vũ chớp chớp mắt, sự tỉnh táo dần quay lại. Anh nhìn quanh căn phòng lạ lẫm, rồi nhìn xuống cái đuôi đang phản chủ của mình, mặt đỏ bừng lên. "Tôi... tôi phải về. Tôi còn đống bản vẽ thiết kế chưa hoàn thành..."
"Tôi đã cho người lấy đồ đạc của em rồi." Mặc Diêm thản nhiên nói, bàn tay hắn vẫn không rời khỏi cái đuôi cáo. "Thành phố S dạo này không an toàn cho những thú nhân nhỏ bé như em. Ở cạnh tôi, em mới được bảo vệ."
Lời nói của Mặc Diêm mang theo một sự chiếm hữu không giấu giếm. Hắn không nói dối, giới thú nhân ở các thành phố lớn luôn có những cuộc tranh giành ngầm, và một con cáo tuyết quý hiếm, thuần chủng như Bạch Vũ chính là miếng mồi ngon cho những kẻ săn trộm hoặc những gia tộc thú nhân khác.
Bạch Vũ nhìn vào đôi mắt hổ phách của người đàn ông, anh thấy được sự nghiêm túc và cả một nỗi khao khát sâu thẳm. Anh vốn là kẻ thích an phận, lười biếng, nếu có một nơi ấm áp, có đồ ăn ngon và một kẻ mạnh mẽ che chở, tại sao lại phải từ chối?
"Anh sẽ không... ăn thịt tôi chứ?" Bạch Vũ hỏi nhỏ, giọng nói mang theo chút trêu chọc nhưng cũng có phần lo lắng thật lòng.
Mặc Diêm cúi người, đôi môi mỏng lướt qua vành tai đang khẽ run rẩy của anh, thì thầm: "Sẽ ăn. Nhưng không phải theo cách em nghĩ."
Hơi thở nóng hổi của hắn khiến toàn thân Bạch Vũ như có dòng điện chạy qua. Anh rụt cổ lại, gương mặt nhỏ nhắn vùi sâu vào chăn. Mặc Diêm cười thấp một tiếng, đứng dậy đi lấy cốc sữa ấm từ tay quản gia vừa mang lên.
Hắn ngồi lại bên giường, tỉ mỉ thổi cho sữa nguội bớt rồi mới đưa đến bên môi Bạch Vũ. "Uống đi, rồi ngủ. Em cần lấy lại sức."
Bạch Vũ ngoan ngoãn uống hết cốc sữa, vị ngọt thanh và hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể khiến anh càng thêm buồn ngủ. Dưới sự chăm sóc của vị chủ tịch lừng lẫy thành phố S, anh cảm thấy mình giống như một báu vật được nâng niu trong lòng bàn tay.
Khi Bạch Vũ đã chìm sâu vào giấc ngủ, Mặc Diêm vẫn ngồi đó. Hắn cởi bỏ chiếc áo vest, để lộ bờ vai rộng và những cơ bắp săn chắc ẩn sau lớp áo sơ mi mỏng. Lúc này, lớp da trên cánh tay hắn đột ngột xuất hiện những mảng vảy đen li ti, lấp lánh như kim cương đen, rồi biến mất.
Hắn nằm xuống bên cạnh Bạch Vũ, kéo anh vào lòng. Loài rắn khi ngủ thường cuộn tròn lại, và lúc này, hắn đang dùng cơ thể to lớn của mình để tạo thành một vòng vây vững chắc xung quanh chàng trai nhỏ.
Bạch Vũ trong cơn mơ cảm thấy một hơi mát lạnh dễ chịu bao quanh, anh vô thức xoay người, gác chân lên người Mặc Diêm, cái đuôi trắng xù xì quấn lấy eo hắn như một sợi dây gắn kết.
Mặc Diêm nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim của hai sinh vật khác loài đang hòa chung một nhịp. Hắn biết, kể từ giây phút này, con hắc xà này đã có một điểm yếu. Nhưng hắn không sợ, bởi vì điểm yếu này chính là lý do để hắn trở nên mạnh mẽ hơn, để bảo vệ vương quốc mà hắn đã xây dựng chỉ để dành riêng cho một con cáo nhỏ.
Đêm ở thành phố S vẫn ồn ào với tiếng xe cộ và ánh đèn neon, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự bình yên và ngọt ngào lan tỏa. Một khởi đầu chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, giống như cách tuyết rơi trên mặt đất, lặng lẽ nhưng phủ kín mọi ngóc ngách của trái tim.
Ngày mai sẽ là một ngày mới, và Bạch Vũ sẽ nhận ra rằng, sự sủng ái của một con hắc xà không chỉ dừng lại ở một cốc sữa ấm hay một chiếc giường mềm. Đó là một tình yêu mang tính bản năng, nguyên thủy và bền vững nhất mà anh từng được biết.
Mặc Diêm khẽ hôn lên đỉnh đầu Bạch Vũ, hơi thở hòa vào mùi hương tuyết trắng. "Ngủ ngon, báu vật của tôi."
Trong bóng tối, chiếc đuôi trắng và cánh tay đầy vảy đen đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh về sự hòa quyện giữa hai thế giới, hai loài vật, và hai trái tim đang bắt đầu đập vì nhau. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, nhịp truyện từ từ trôi đi, đưa họ vào một hành trình đầy mật ngọt của những ngày chung sống sắp tới.
Khung cảnh thành phố S ngoài kia có thể lạnh lẽo, nhưng ở đây, tình yêu đã bắt đầu bén rễ, sâu sắc và mộc mạc như chính hơi thở của sự sống. Không cần những lời thề thốt phù phiếm, chỉ cần một vòng tay siết chặt trong đêm đông là đủ cho tất cả.