MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Năng Ngủ QuênChương 3: NHỊP SỐNG DƯỚI MỘT MÁI NHÀ

Bản Năng Ngủ Quên

Chương 3: NHỊP SỐNG DƯỚI MỘT MÁI NHÀ

1,750 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Thành phố S không đủ gắt để xuyên qua lớp rèm cửa dày đặc của căn biệt thự, nhưng nó đủ để báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Bạch Vũ khẽ cựa mình, cảm giác đầu tiên khi tỉnh dậy không phải là cái lạnh buốt giá của căn hộ thuê cũ kỹ, mà là một sự ấm áp bao phủ lấy toàn bộ cơ thể. Anh thấy mình đang nằm lọt thỏm trong lòng một người đàn ông, một vòng tay rắn chắc đang ôm ngang eo anh, và điều khiến anh đỏ mặt nhất chính là cái đuôi cáo của mình đang quấn chặt lấy chân đối phương không rời.

Bạch Vũ nín thở, cố gắng nhích ra một chút để không làm người bên cạnh thức giấc. Nhưng ngay khi anh vừa cử động, vòng tay kia lại càng siết chặt hơn. Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự lười biếng của người vừa tỉnh giấc vang lên ngay đỉnh đầu anh:

"Tỉnh rồi sao? Ngủ thêm chút nữa đi."

Mặc Diêm vẫn nhắm mắt, nhưng cằm hắn khẽ tì lên mái tóc mềm mại của Bạch Vũ. Đối với một loài thú nhân máu lạnh như hắn, buổi sáng mùa đông thường là lúc cơ thể trì trệ nhất. Tuy nhiên, kể từ khi có "cục bông" ấm áp này trong lòng, hắn cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể mình đều đang rung động vì thỏa mãn.

Bạch Vũ lí nhí trong cổ họng: "Mặc tổng... tôi phải dậy. Tôi không quen ngủ nướng lâu như vậy."

"Ở đây không có Mặc tổng nào cả." Mặc Diêm mở mắt, đôi đồng tử vàng hổ phách dần thu lại thành hình tròn bình thường của con người, nhưng sự thâm trầm bên trong vẫn khiến người ta không khỏi run rẩy. "Gọi tên tôi."

"Mặc... Mặc Diêm."

Cái tên này thốt ra từ miệng Bạch Vũ nghe thật êm tai, giống như một viên kẹo bọc đường tan chảy trong lòng Mặc Diêm. Hắn hài lòng buông lỏng tay một chút, nhưng vẫn để anh nằm trong phạm vi kiểm soát của mình. Hắn vươn tay, những ngón tay dài vuốt ve đôi tai cáo đang khẽ run lên vì nhạy cảm của Bạch Vũ.

"Em nói em là nhà thiết kế?"

Bạch Vũ gật đầu, cố gắng phớt lờ cảm giác tê dại lan tỏa từ đôi tai. "Vâng, tôi làm tự do. Chủ yếu là vẽ minh họa và thiết kế trang sức cho một số thương hiệu ở Thành phố S và Thượng Hải."

Mặc Diêm im lặng một lát, rồi thản nhiên nói: "Từ nay em không cần ra ngoài tìm khách hàng nữa. Phòng làm việc ở tầng ba đã chuẩn bị xong, đầy đủ bảng vẽ và thiết bị em cần. Tất cả bản thiết kế của em, tôi sẽ mua lại hết."

Bạch Vũ ngẩn người, đôi mắt phượng mở to nhìn hắn. Anh biết người đàn ông này giàu, biết người này bá đạo, nhưng không ngờ lại đến mức "mua đứt" cả sự nghiệp của anh như thế này.

"Anh không thể làm thế! Thiết kế là để người ta sử dụng, anh mua về chỉ để ngắm thôi sao?"

Mặc Diêm nhìn anh, bàn tay to lớn chuyển từ tai xuống vuốt ve gò má trắng nõn. "Đúng vậy. Tôi không thích người khác đeo trang sức do em thiết kế, cũng không thích họ nhìn thấy tâm huyết của em. Em chỉ cần vẽ cho tôi xem là đủ."

Sự chiếm hữu mang tính bản năng của loài rắn khiến Mặc Diêm luôn muốn giấu kín mọi thứ thuộc về "bạn đời" của mình vào hang tối. Với hắn, chia sẻ là một khái niệm không tồn tại trong từ điển. Bạch Vũ nhìn vào ánh mắt kiên định ấy, vốn định tranh luận thêm vài câu, nhưng khi chạm phải sự quan tâm vụng về ẩn sau lời nói bá đạo kia, lòng anh lại mềm đi. Anh nhận ra, người đàn ông này dường như không biết cách bày tỏ tình cảm theo kiểu bình thường, hắn chỉ biết dùng quyền lực và tiền bạc để bao bọc lấy người hắn quan tâm.

"Ăn sáng thôi, tôi đói rồi." Bạch Vũ lảng tránh ánh mắt nóng bỏng ấy bằng một cái cớ vụng về.

Bữa sáng được bày ra ở phòng ăn rộng lớn. Thay vì những món ăn phương Tây sang trọng, trên bàn lại là những món thanh đạm nhưng giàu dinh dưỡng: cháo hải sản nóng hổi, bánh bao kim sa và một đĩa trái cây tươi. Mặc Diêm ngồi đối diện, hắn không ăn nhiều, chủ yếu là lột vỏ tôm và cắt nhỏ trái cây rồi đặt vào đĩa của Bạch Vũ.

Nhìn người đàn ông quyền lực nhất Thành phố S đang tỉ mẩn gọt vỏ táo cho mình, Bạch Vũ cảm thấy có chút không chân thực. Anh gắp một miếng tôm lên, đưa đến trước môi Mặc Diêm: "Anh cũng ăn đi, đừng chỉ nhìn tôi."

Mặc Diêm hơi khựng lại. Trong cuộc đời hắn, chưa từng có ai dám "đút" đồ ăn cho hắn như vậy. Hắn nhìn miếng tôm, rồi nhìn khuôn mặt mong chờ của Bạch Vũ, cuối cùng chậm rãi há miệng đón lấy. Vị ngọt của tôm hòa cùng sự ấm áp trong lòng khiến tâm trạng hắn tốt lên rõ rệt.

"Lát nữa tôi phải đến tập đoàn xử lý một số việc." Mặc Diêm nói khi họ đang uống trà sau bữa sáng. "Em ở nhà, không được ra khỏi khuôn viên biệt thự nếu không có người của tôi đi cùng."

Bạch Vũ nhíu mày: "Tôi không phải tù nhân."

Mặc Diêm đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn, cúi xuống chống hai tay lên ghế của Bạch Vũ, giam anh vào giữa. "Em không phải tù nhân, em là báu vật. Giới thú nhân ở Thành phố S đang có biến động, dòng máu cáo tuyết thuần chủng của em rất dễ bị nhắm tới. Nghe lời tôi, chỉ cần vài ngày thôi."

Sự che chở này quá mức mãnh liệt, khiến Bạch Vũ cảm thấy mình như một sinh vật nhỏ bé được bảo hộ trong một pháo đài thép. Anh khẽ gật đầu, đôi tai cáo cụp xuống vẻ thỏa hiệp. Mặc Diêm hài lòng hôn lên trán anh một cái thật sâu trước khi rời đi.

Khi tiếng động cơ xe xa dần, căn biệt thự trở nên tĩnh lặng. Bạch Vũ tò mò đi lên tầng ba theo lời Mặc Diêm. Khi cánh cửa phòng làm việc mở ra, anh hoàn toàn sững sờ. Nó không chỉ là một phòng làm việc, nó là thiên đường của một nhà thiết kế. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập qua lớp kính chịu lực, những loại bút vẽ đắt tiền nhất, những mẫu đá quý thô đủ màu sắc được đặt trong các khay kính.

Đặc biệt nhất, trên bàn có một chiếc hộp nhỏ. Bạch Vũ mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền bạc với mặt đá màu đen tuyền lấp lánh như vảy rắn. Đính kèm là một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Vật phòng thân. Đừng tháo ra."

Bạch Vũ cầm sợi dây chuyền, cảm nhận được hơi lạnh từ viên đá. Anh biết đây không phải đá quý bình thường, nó mang theo hơi thở và sức mạnh của Mặc Diêm để bảo vệ anh khỏi những thú nhân khác. Một sự chiếm hữu tinh tế và đầy tính toán.

Anh ngồi xuống bàn, bắt đầu cầm bút vẽ. Nhịp truyện đời thường cứ thế trôi qua nhẹ nhàng. Bạch Vũ vẽ, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn tuyết rơi trên những tán cây. Anh nhận ra mình không còn cảm thấy cô đơn như khi ở trong căn hộ nhỏ trước đây nữa. Sự hiện diện của Mặc Diêm, dù hắn không có mặt ở đây, vẫn bao phủ lấy từng ngóc ngách trong suy nghĩ của anh.

Chiều muộn, Thành phố S lên đèn rực rỡ. Mặc Diêm trở về với một bó hoa hồng trắng còn đọng những giọt sương li ti. Hắn không nói lời lãng mạn, chỉ đặt bó hoa vào tay Bạch Vũ rồi dắt anh xuống lầu ăn tối.

Cuộc sống sinh hoạt giữa một con rắn đen và một con cáo tuyết bắt đầu một cách giản đơn như thế. Không có quá nhiều sóng gió, không có những màn kịch tính nghẹt thở, chỉ có sự quan tâm len lỏi vào từng bữa cơm, từng cái chạm tay vô tình. Mặc Diêm học cách kìm nén bản năng săn mồi để không làm Bạch Vũ sợ, còn Bạch Vũ học cách mở lòng để đón nhận một tình yêu có phần cực đoan nhưng tuyệt đối trung thành.

Buổi tối, khi họ cùng ngồi trên sofa xem một bộ phim cũ, Bạch Vũ đột nhiên cảm thấy một cái gì đó mát lạnh quấn lấy cổ chân mình. Anh nhìn xuống, phát hiện một phần đuôi rắn màu đen bóng bẩy đang quấn lấy chân anh, cọ xát nhẹ nhàng.

"Mặc Diêm..."

"Đừng cử động." Giọng Mặc Diêm khàn đi, hắn kéo Bạch Vũ ngồi vào lòng mình, để cái đuôi rắn hoàn toàn lộ ra, quấn quanh người cả hai. "Để tôi cảm nhận em một chút. Hôm nay ở công ty, tôi chỉ nghĩ đến việc quay về để cuộn tròn lấy em."

Sự thành thật đến mức trần trụi của Mặc Diêm khiến trái tim Bạch Vũ đập loạn nhịp. Anh vòng tay qua cổ hắn, để mặc cho cái đuôi rắn lành lạnh áp sát vào làn da nóng hổi của mình. Sự tương phản nhiệt độ không khiến anh khó chịu, ngược lại nó tạo ra một loại cảm xúc tê dại, kích thích bản năng sâu thẳm trong cả hai.

Trong không gian yên tĩnh của biệt thự, giữa lòng Thành phố S phồn hoa, có hai sinh vật đang dần hòa làm một, thức tỉnh những cảm xúc con người nhất thông qua những bản năng thú tính nguyên thủy nhất. Sự che chở và chiếm hữu lúc này không còn là xiềng xích, mà là một cảm giác an toàn tuyệt đối mà Bạch Vũ hằng tìm kiếm.

Mạch truyện cứ thế trôi đi, chậm rãi nhưng đậm sâu, như cách một dòng nước ấm len lỏi qua tảng băng, từ từ sưởi ấm và thu phục tất cả.