Những ngày tiếp theo tại dinh thự trên đỉnh đồi, cuộc sống của Bạch Vũ trôi qua trong một nhịp điệu êm đềm đến lạ lùng. Thành phố S ngoài kia vẫn hối hả với tiếng còi xe và những cuộc tranh đấu không hồi kết, nhưng đằng sau cánh cổng sắt nặng nề này, dường như thời gian đã ngừng đọng. Câu truyện của họ không bắt đầu bằng những lời thề non hẹn biển, mà bắt đầu từ những thói quen vụn vặt nhất của đời thường.
Bạch Vũ dần nhận ra rằng, sống chung với một con hắc xà không đáng sợ như anh tưởng, nhưng lại "phiền phức" theo một cách rất riêng.
Mặc Diêm có một thói quen kỳ lạ: hắn thích nhiệt độ cơ thể của Bạch Vũ. Buổi sáng, trước khi rời đi làm việc, hắn bao giờ cũng phải ôm anh thật chặt trong ít nhất mười phút. Hắn sẽ vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương tuyết trắng thanh khiết, đôi khi bản năng trỗi dậy, hắn sẽ khẽ cắn nhẹ lên vành tai nhạy cảm của anh cho đến khi Bạch Vũ phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ xíu như tiếng mèo kêu mới chịu buông tha.
Sáng hôm nay, tuyết đã ngừng rơi, nhường chỗ cho cái lạnh hanh khô đặc trưng của mùa đông phương Bắc. Bạch Vũ ngồi trong phòng làm việc ở tầng ba, chăm chú phác thảo mẫu thiết kế mới. Đó là một chiếc vòng tay lấy ý tưởng từ sự quấn quýt, những đường nét uốn lượn như cơ thể rắn nhưng lại mềm mại như tơ.
Đang mải mê với từng nét vẽ, anh bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh quen thuộc bao trùm lấy vai mình. Không cần quay đầu lại, anh cũng biết là ai.
"Anh về sớm thế?" Bạch Vũ đặt bút xuống, xoay ghế lại.
Mặc Diêm vẫn mặc nguyên bộ vest đen chỉnh tề, nhưng cà vạt đã được nới lỏng. Hắn nhìn chằm chằm vào bản vẽ trên bàn, đôi mắt hổ phách khẽ lóe sáng. Hắn không trả lời câu hỏi của anh, mà thay vào đó là đưa bàn tay to lớn, hơi lạnh của mình áp lên đôi gò má nóng hổi của Bạch Vũ.
"Nhớ em."
Chỉ hai chữ ngắn gọn nhưng lại khiến tim Bạch Vũ hẫng một nhịp. Một người đàn ông nắm giữ huyết mạch tài chính của cả một thành phố, lại có thể thản nhiên nói ra lời sến súa này với vẻ mặt không cảm xúc, sự tương phản đó luôn làm Bạch Vũ cảm thấy vừa buồn cười vừa ấm lòng.
Mặc Diêm cúi xuống, nhấc bổng Bạch Vũ lên khỏi ghế và tự mình ngồi xuống, sau đó đặt anh ngồi gọn trong lòng mình. Đây là tư thế yêu thích của hắn mỗi khi trở về nhà. Hắn giống như một con rắn khổng lồ đang cuộn tròn lấy báu vật duy nhất của mình để tìm kiếm hơi ấm.
"Mặc Diêm, tôi đang làm việc..." Bạch Vũ khẽ đẩy vai hắn, nhưng vô ích. Cánh tay của Mặc Diêm cứng như thép nguội, siết chặt lấy eo anh.
"Em vẽ tôi sao?" Mặc Diêm chỉ vào bản thảo chiếc vòng tay hình rắn.
Bạch Vũ đỏ mặt, lí nhí: "Chỉ là lấy cảm hứng thôi."
Mặc Diêm không nói gì, hắn xoay mặt Bạch Vũ lại, ép anh phải đối diện với mình. Lúc này, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở giao thoa. Bạch Vũ thấy hình ảnh mình phản chiếu trong đôi đồng tử vàng hổ phách của đối phương. Trong đôi mắt ấy không còn là sự lạnh lẽo của một loài bò sát, mà là một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy, trực chờ thiêu rụi mọi rào cản.
"Vũ nhi, em có biết tại sao rắn lại thích cuộn lấy con mồi không?" Giọng Mặc Diêm khàn đặc, mang theo một sự đè nén đầy nguy hiểm.
Bạch Vũ run rẩy, đôi tai cáo trên đầu không tự chủ được mà hiện ra, cụp xuống vì áp lực. "Vì... vì nó đói?"
Mặc Diêm khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy nam tính. Hắn ghé sát tai anh, thì thầm: "Không chỉ vì đói. Mà vì đó là cách duy nhất để cảm nhận được sinh mệnh của đối phương đang đập trong lòng mình. Càng siết chặt, cảm giác tồn tại càng rõ rệt."
Bàn tay hắn bắt đầu không an phận, luồn vào bên dưới lớp áo len mỏng của Bạch Vũ. Làn da của Bạch Vũ trắng nõn, mịn màng như sứ, khi chạm vào bàn tay hơi lạnh của Mặc Diêm, anh không nhịn được mà khẽ rùng mình một cái. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa.
Mặc Diêm bắt đầu hôn. Nụ hôn của hắn không vồ vập, mà chậm rãi, kiên nhẫn như cách một con rắn rình rập con mồi. Hắn nhấm nháp đôi môi mềm mại của Bạch Vũ, rồi dần dần lấn sâu hơn, chiếm đoạt từng hơi thở của anh. Bạch Vũ cảm thấy đầu óc mình trở nên trống rỗng, bàn tay anh vô thức túm lấy vạt áo sơ mi của Mặc Diêm, cơ thể dần mềm nhũn ra trong vòng tay hắn.
Trong không gian yên tĩnh của phòng làm việc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của hai người. Mặc Diêm đột ngột bế anh đứng dậy, sải bước về phía phòng ngủ.
Hắn đặt anh xuống giường lông vũ, cơ thể to lớn ngay lập tức phủ lên. Lúc này, Mặc Diêm không còn kiềm chế bản năng nữa. Trên cánh tay và cổ hắn, những lớp vảy đen li ti hiện lên, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Đôi đồng tử của hắn hoàn toàn biến thành một đường chỉ dọc, sắc lẹm và tràn đầy dục vọng chiếm hữu.
Bạch Vũ nhìn thấy vẻ ngoài nửa người nửa thú của hắn, không những không sợ hãi mà còn cảm thấy một sự thương cảm trào dâng. Anh biết, để duy trì hình dạng con người và sống trong xã hội này, Mặc Diêm đã phải kìm nén bản chất của mình đến mức nào.
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve những chiếc vảy đen cứng cáp trên cổ Mặc Diêm. "Đừng nhịn... tôi ở đây."
Lời nói của Bạch Vũ giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. Mặc Diêm gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, hắn cúi xuống cắn mạnh vào xương quai xanh của Bạch Vũ, để lại một dấu răng đỏ thẫm – một ký hiệu đánh dấu không thể xóa nhòa.
Sự chiếm hữu của loài thú được đẩy lên đến đỉnh điểm. Mặc Diêm không chỉ muốn cơ thể anh, hắn muốn từng tấc da thịt, từng nhịp tim, và cả linh hồn của con cáo nhỏ này đều phải mang dấu ấn của hắn.
Cái đuôi cáo của Bạch Vũ quấn chặt lấy bắp đùi săn chắc của Mặc Diêm, trong khi phần đuôi rắn của hắn cũng hiện ra, quấn quanh eo và chân anh, tạo nên một sự ràng buộc đầy tính nghệ thuật và nguyên thủy. Hơi lạnh của vảy rắn và hơi nóng từ làn da cáo tuyết va chạm vào nhau, tạo nên một phản ứng hóa học khiến cả hai đều đắm chìm trong sự hoan lạc.
Mặc Diêm miêu tả bằng hành động sự sủng ái đến cực hạn của mình. Mỗi một cái chạm, mỗi một nụ hôn đều chứa đựng sự bảo hộ tuyệt đối. Hắn che chở anh dưới thân mình, giống như đang bảo vệ vương quốc quan trọng nhất đời mình.
Đến khi cơn sóng tình qua đi, căn phòng chỉ còn lại sự yên bình. Bạch Vũ mệt mỏi nằm trong lòng Mặc Diêm, cả người anh đẫm mồ hôi, mái tóc rối bời dính vào trán. Mặc Diêm dùng những ngón tay dài vuốt lại tóc cho anh, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn và dịu dàng.
"Mệt không?" Hắn hỏi, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đục.
Bạch Vũ lười biếng không buồn mở mắt, chỉ khẽ gật đầu một cái. Anh rúc vào ngực hắn, tìm một vị trí thoải mái để ngủ. Anh nhận ra rằng, dù Mặc Diêm có mạnh mẽ và chiếm hữu đến đâu, thì sâu bên trong, hắn vẫn chỉ là một sinh vật cô đơn đang cố gắng hết sức để yêu thương một người.
"Cảm ơn em đã không chạy trốn." Mặc Diêm thì thầm, nụ hôn nhẹ rơi lên đỉnh đầu anh.
Câu truyện của họ ở thành phố S sầm uất này, có lẽ chính là điều kỳ diệu nhất. Giữa những tòa nhà chọc trời và những dòng người lạnh lẽo, có một con hắc xà đã tìm thấy ngọn lửa ấm áp của đời mình, và có một con cáo tuyết đã tìm thấy một bến đỗ an toàn mà không một cơn bão nào có thể xâm phạm.
Nhịp sống cứ thế trôi đi, chậm rãi, mộc mạc nhưng sâu sắc vô cùng. Ngày mai, Mặc Diêm sẽ lại là một vị chủ tịch lạnh lùng, Bạch Vũ vẫn sẽ là nhà thiết kế lười biếng, nhưng khi cánh cổng biệt thự khép lại, họ chỉ đơn giản là hai linh hồn tìm thấy sự đồng điệu trong bản năng và tình yêu.
Bạch Vũ chìm vào giấc ngủ với nụ cười nhạt trên môi. Anh biết, dù có chuyện gì xảy ra, người đàn ông mang hơi thở của bóng tối này sẽ luôn đứng trước mặt anh, che chắn cho anh tất cả sóng gió ngoài kia. Đó là cảm giác an toàn mà không tiền bạc hay quyền lực nào có thể mua được.
Đêm ở thành phố S vẫn dài, nhưng trong lòng họ, mùa xuân đã bắt đầu nảy mầm từ chính những hơi ấm trong từng tế bào đang hòa quyện vào nhau.