MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Năng Ngủ QuênChương 5: RÀO CHẮN CỦA SỰ CHIẾM HỮU

Bản Năng Ngủ Quên

Chương 5: RÀO CHẮN CỦA SỰ CHIẾM HỮU

1,672 từ · ~9 phút đọc

Thành phố S vào những ngày cuối năm thường đón nhận những cơn gió rít gào từ phía biển thổi vào, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Thế nhưng, bên trong căn biệt thự trên đỉnh đồi của Mặc Diêm, không khí lại dường như thuộc về một vùng khí hậu hoàn toàn khác. Đó là một vùng không gian đặc quánh hơi ấm, mùi trầm hương dịu nhẹ và cả mùi vị của sự che chở đến mức cực đoan.

Bạch Vũ ngồi trên bục cửa sổ lớn ở phòng khách, cuộn mình trong một chiếc chăn len dày. Đôi tai cáo của anh thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ khi nghe thấy tiếng tuyết tan rơi xuống từ mái hiên. Anh đang cầm một cuốn sách về cổ vật, nhưng tâm trí lại đặt vào bóng lưng của người đàn ông đang đứng ở ban công ngoài kia.

Mặc Diêm đang đứng dưới trời tuyết, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi mỏng màu đen. Đối với một thú nhân hắc xà cấp cao như hắn, cái lạnh này không là gì, thậm chí nó còn giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết khi bản năng chiếm hữu trong lòng đang trỗi dậy quá mức. Hắn đang nghe điện thoại, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo như băng đá:

"Tôi đã nói rồi, không có sự cho phép của tôi, bất kỳ ai thuộc tộc Thú nhân cũng không được bước chân vào khu vực đồi phía Tây. Nếu kẻ nào dám bén mảng tới để tìm 'mùi hương lạ', tôi sẽ khiến chúng không còn cơ hội để ngửi thấy bất cứ thứ gì nữa."

Bạch Vũ nghe thấy những lời đó, trái tim khẽ run lên. Anh biết "mùi hương lạ" mà Mặc Diêm nói chính là mình. Một con cáo tuyết thuần chủng xuất hiện giữa thành phố S chẳng khác nào một khối ngọc quý lộ ra giữa đám đông đầy rẫy những kẻ tham lam. Sự hiện diện của anh đã bắt đầu thu hút sự chú ý của các gia tộc thú nhân khác trong thành phố.

Mặc Diêm cúp máy, xoay người bước vào trong. Ngay khi bước qua cánh cửa kính, hơi lạnh từ người hắn mang vào khiến không gian xung quanh hạ nhiệt đôi chút. Nhưng khi nhìn thấy Bạch Vũ đang nhìn mình bằng đôi mắt phượng trong veo, ánh mắt của Mặc Diêm ngay lập tức mềm xuống.

Hắn đi tới, không màng đến việc tay mình còn lạnh, trực tiếp nhấc cả người lẫn chăn của Bạch Vũ lên, ôm vào lòng rồi ngồi xuống ghế sofa rộng lớn.

"Mặc Diêm, tay anh lạnh lắm." Bạch Vũ khẽ kêu lên, nhưng vẫn ngoan ngoãn rúc vào ngực hắn, dùng hơi ấm của mình để sưởi cho hắn.

"Ngoan, để tôi ôm một lát." Mặc Diêm vùi mặt vào hõm cổ anh, tham lam hít lấy mùi hương ngọt ngào. "Vũ nhi, sắp tới có thể sẽ có vài kẻ không biết điều đến làm phiền. Em tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của tôi, hiểu không?"

Bạch Vũ ngước nhìn cằm của người đàn ông, thấy được sự căng thẳng ẩn giấu sau vẻ điềm tĩnh ấy. Anh đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, vuốt ve đường quai hàm sắc sảo của hắn. "Anh đang lo cho tôi sao? Tôi không yếu đuối như anh nghĩ đâu, tôi cũng có móng vuốt mà."

Mặc Diêm khẽ nhếch môi, hắn cầm lấy bàn tay anh, hôn nhẹ lên từng ngón tay thon dài. "Tôi biết em mạnh mẽ. Nhưng bản năng của tôi không cho phép bất kỳ rủi ro nào xảy ra với em. Với một con rắn, việc để mất đi báu vật mình đã cuộn trong lòng chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất, cũng là nỗi đau lớn nhất."

Câu truyện của họ luôn là vậy, đan xen giữa những cử chỉ ngọt ngào đời thường và những bản năng chiếm hữu mãnh liệt.

Chiều hôm đó, dự cảm của Mặc Diêm đã trở thành sự thật. Một vị khách không mời mà tới đã xuất hiện tại cổng biệt thự. Đó là đại diện của tộc Lang nhân tại Thành phố S – một người đàn ông trung niên với đôi mắt sắc lẹm và hơi thở đầy dã tính. Hắn ta đến với danh nghĩa "viếng thăm xã giao", nhưng thực chất là để xác nhận sự tồn tại của cáo tuyết quý hiếm mà giới thú nhân đang xôn xao.

Khi người quản gia báo cáo, Mặc Diêm đang ngồi cạnh Bạch Vũ xem anh vẽ. Sắc mặt hắn trong phút chốc tối sầm lại. Luồng uy áp của hắc xà cổ đại bùng phát khiến không khí trong phòng như đông đặc lại.

"Em ở đây, không được đi xuống." Mặc Diêm đứng dậy, giọng nói mang theo sự ra lệnh tuyệt đối.

"Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì cả." Mặc Diêm cúi xuống, hôn mạnh bạo lên môi anh một cái như để trấn an, cũng như để đánh dấu chủ quyền một lần nữa. "Đợi tôi."

Bạch Vũ nhìn bóng lưng cao lớn của Mặc Diêm khuất sau cánh cửa, lòng anh bồn chồn không yên. Anh không xuống lầu, nhưng bản năng cáo tuyết giúp thính giác của anh trở nên cực kỳ nhạy bén. Anh có thể nghe thấy cuộc đối thoại đầy thuốc súng ở phòng khách phía dưới.

"Mặc tổng, lâu rồi không gặp. Nghe nói ngài vừa mang về một 'món quà' rất đặc biệt từ phương Bắc?" Giọng của kẻ lạ mặt vang lên, đầy sự cợt nhả và tham vọng.

"Lâm lão, ông nên nhớ đây là địa bàn của ai." Giọng Mặc Diêm lạnh thấu xương, tiếng vảy rắn cọ xát vào nhau dưới lớp áo sơ mi tạo nên những âm thanh ghê người. "Thành phố S này có quy tắc của nó. Và quy tắc đầu tiên là: Thứ gì của Mặc Diêm này, kẻ khác ngay cả nhìn cũng không được phép."

"Ha ha, ngài đừng nóng. Tộc Lang nhân chúng tôi chỉ muốn chiêm ngưỡng một chút..."

"Biến. Trước khi tôi mất kiên nhẫn và dùng máu của ông để tưới cho đám cây ngoài kia."

Sự chiếm hữu của Mặc Diêm không phải là những lời nói suông. Bạch Vũ nghe thấy tiếng đổ vỡ, rồi tiếng bước chân vội vã của kẻ kia rời đi trong sự sợ hãi. Hắc xà khi nổi giận là một con quái vật thực thụ, và dường như Mặc Diêm đã để lộ một phần hình dạng thật của mình để đe dọa kẻ thù.

Một lúc sau, cửa phòng làm việc mở ra. Mặc Diêm bước vào, hơi thở vẫn còn chút dồn dập, đôi mắt vàng hổ phách chưa hoàn toàn thu lại. Hắn nhìn thấy Bạch Vũ đang đứng tựa vào bàn vẽ, vẻ mặt lo lắng, ngay lập tức hắn bước tới ôm chặt lấy anh. Hắn ôm chặt đến mức khiến Bạch Vũ cảm thấy hơi đau, nhưng anh không đẩy ra.

"Hắn đi rồi?" Bạch Vũ nhỏ giọng hỏi.

"Ừ." Mặc Diêm siết chặt vòng tay, giọng hắn khàn đặc. "Vũ nhi, em là của tôi. Chỉ của mình tôi thôi. Không ai được phép dòm ngó, không ai được phép chạm vào."

Bạch Vũ cảm nhận được cơ thể Mặc Diêm đang run nhẹ - không phải vì sợ, mà vì sự kích động của bản năng bảo vệ đang lên đến cực điểm. Anh khẽ thở dài, vòng tay qua ôm lấy cổ hắn, cái đuôi cáo trắng xù hiện ra, quấn quýt lấy cánh tay đầy vảy đen của Mặc Diêm.

"Tôi ở đây, tôi không đi đâu cả. Anh nhìn xem, tôi vẫn đang ở trong nhà của anh, trong vòng tay của anh mà."

Sự dịu dàng của Bạch Vũ giống như một liều thuốc an thần cực mạnh, từ từ xoa dịu con thú dữ đang lồng lộn trong lòng Mặc Diêm. Hắn bế anh lại gần giường, để anh ngồi trên đùi mình, hai người cứ thế im lặng ôm nhau giữa ánh hoàng hôn đang dần tắt của Thành phố S.

Câu truyện của họ không cần những lời giải thích hoa mỹ. Bạch Vũ hiểu rằng, đối với một người như Mặc Diêm, yêu chính là chiếm hữu, là xây dựng một rào chắn vững chắc để bảo vệ người mình thương khỏi sự khắc nghiệt của thế giới. Còn đối với Bạch Vũ, được ở trong "chiếc lồng" đầy sự sủng ái này, anh cảm thấy an tâm hơn bất cứ lúc nào hết.

Tối hôm đó, Mặc Diêm không đi làm thêm, hắn dành toàn bộ thời gian để ở bên Bạch Vũ. Hắn tự tay chuẩn bị nước tắm, tỉ mỉ gội đầu cho anh, rồi dùng máy sấy sấy khô cái đuôi xù xì của anh một cách kiên nhẫn nhất. Những hành động mộc mạc ấy chứa đựng một tình cảm sâu sắc mà chỉ hai người mới hiểu.

"Vũ nhi, ngày mai tôi sẽ đưa em đến thành phố H một chuyến." Mặc Diêm vừa sấy tóc cho anh vừa nói. "Ở đó có một khu biệt thự ven biển, không khí trong lành hơn, và quan trọng là... nó kín đáo hơn."

Bạch Vũ biết, đây là cách Mặc Diêm "giấu" anh đi để tránh sự nhòm ngó. Anh mỉm cười, dựa đầu vào ngực hắn: "Được, chỉ cần có anh ở đó là được."

Dưới ánh đèn ngủ ấm áp, hình bóng của một con rắn đen khổng lồ đang che chở cho một con cáo nhỏ hiện lên trên tường, tạo nên một bức tranh về sự gắn kết không thể tách rời. Bản năng thú và cảm xúc con người giờ đây đã hòa quyện làm một, tạo nên một rào chắn vững chãi nhất mang tên tình yêu.

Thành phố S ngoài kia vẫn lạnh lẽo, nhưng trong lòng hai người, một nhịp sống mới, yên bình và đậm sâu hơn đang bắt đầu lan tỏa, chậm rãi nhưng đầy bền bỉ.