MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Năng Ngủ QuênChương 6: SÓNG BIỂN VÀ NHỊP THỞ CỦA TỰ DO

Bản Năng Ngủ Quên

Chương 6: SÓNG BIỂN VÀ NHỊP THỞ CỦA TỰ DO

1,573 từ · ~8 phút đọc

Chiếc phi cơ riêng của Mặc Diêm rời khỏi phi trường Thành phố S khi bình minh còn chưa kịp ló dạng. Bạch Vũ ngồi ở khoang hạng nhất, nhìn qua cửa sổ máy bay xuống những tầng mây trắng xóa đang lững thũng trôi. Sau những ồn ào và sự đe dọa từ tộc Lang nhân, việc di chuyển đến Thành phố H giống như một cuộc trốn chạy ngọt ngào.

Thành phố H là một thành phố biển miền Nam, nơi có khí hậu ấm áp quanh năm và những bãi cát dài thơ mộng. Đối với một con cáo tuyết vốn quen với cái lạnh như Bạch Vũ, sự thay đổi này ban đầu khiến anh hơi bối rối, nhưng khi cảm nhận được bàn tay của Mặc Diêm vẫn luôn nắm chặt lấy tay mình, nỗi lo âu trong lòng anh hoàn toàn tan biến.

"Vũ nhi, em lại ngẩn người rồi."

Mặc Diêm khẽ siết nhẹ lòng bàn tay anh. Hắn đã trút bỏ bộ vest cứng nhắc hằng ngày, thay vào đó là một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh đen và quần tây tối màu, trông hắn trẻ trung hơn nhưng khí chất bá đạo thì không hề giảm bớt. Hắn đang dùng một tay để xử lý nốt tập tài liệu trên máy tính bảng, tay còn lại thì chưa bao giờ rời khỏi Bạch Vũ.

"Tôi đang nghĩ, liệu ở thành phố biển có loài cáo nào không." Bạch Vũ mỉm cười, đôi mắt phượng cong cong.

"Chỉ cần có em là đủ rồi." Mặc Diêm thản nhiên đáp, đôi đồng tử hổ phách nhìn anh đầy thâm tình. "Ở đó, em có thể thoải mái hiện hình thú mà không sợ ai nhìn thấy. Tôi đã mua lại cả một bán đảo nhỏ, ở đó chỉ có chúng ta và những người làm thân tín."

Câu truyện của họ dường như đang bước sang một trang mới, nơi những rào cản xã hội bị đẩy lùi ra xa, chỉ còn lại sự giao thoa giữa hai linh hồn thú nhân.

Khi máy bay hạ cánh, một luồng gió biển mang theo vị mặn mòi và hơi ấm đặc trưng ùa vào khoang cabin. Bạch Vũ hít một hơi thật sâu, anh cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hẳn đi. Chiếc xe limousine đưa họ đến căn biệt thự nằm sát mép nước. Kiến trúc ở đây hoàn toàn khác với sự uy nghiêm, kín cổng cao tường ở Thành phố S; nó được thiết kế với nhiều mặt kính lớn, không gian mở tối đa để đón nắng và gió biển.

Ngay khi bước vào sảnh chính, Bạch Vũ đã không nhịn được mà trút bỏ đôi giày da, chân trần bước lên sàn gỗ mát lạnh. Cái đuôi trắng xù xì sau lưng "phốc" một cái hiện ra, vẫy liên tục vì phấn khích. Đôi tai cáo trên đầu cũng dựng đứng lên, xoay tròn theo tiếng sóng vỗ rì rào ngoài kia.

Mặc Diêm đứng ở cửa, khoanh tay nhìn "con cáo nhỏ" của mình đang tung tăng khám phá ngôi nhà mới. Một sự thỏa mãn trào dâng trong lòng hắn. Hắn làm việc vất vả, xây dựng đế chế tài chính hùng mạnh, cũng chỉ để đổi lấy những phút giây tự do và nụ cười không vướng bận này của người mình yêu.

"Thích không?" Mặc Diêm đi tới sau lưng, vòng tay ôm lấy eo anh.

"Thích lắm! Ở đây cảm giác rất tự do." Bạch Vũ xoay người lại, áp mặt vào ngực Mặc Diêm.

Nhưng ngay giây phút đó, anh nhận thấy cơ thể Mặc Diêm có gì đó lạ thường. Nhiệt độ của hắn dường như đang hạ xuống thấp hơn bình thường, và làn da nơi cổ hắn bắt đầu xuất hiện những vệt đen mờ ảo.

"Mặc Diêm? Anh sao vậy?" Bạch Vũ lo lắng hỏi.

Mặc Diêm khẽ thở dốc, hắn tựa trán vào vai Bạch Vũ, giọng khàn đặc: "Biển... có ảnh hưởng đến bản năng của tôi. Sự dạt dào của nước khiến phần 'thú' trong tôi khó kìm nén hơn."

Loài rắn đen cổ đại vốn có mối liên hệ mật thiết với nguồn nước và bóng tối. Ở gần biển, sức mạnh và bản năng nguyên thủy của Mặc Diêm trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy khát khao được chiếm đoạt, được hòa quyện và được "nuốt chửng" lấy Bạch Vũ đang bùng cháy trong từng mạch máu.

Bạch Vũ không hề sợ hãi, anh dùng hai bàn tay ấm áp của mình ôm lấy mặt Mặc Diêm, buộc hắn phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Đừng cố kìm nén. Ở đây không có ai cả, anh cứ là chính anh đi."

Câu nói của Bạch Vũ giống như một chiếc chìa khóa mở ra chiếc lồng cuối cùng. Mặc Diêm gầm nhẹ một tiếng, đôi đồng tử hoàn toàn biến thành màu vàng rực rỡ với đường chỉ dọc sắc lẹm. Trong phút chốc, hắn bế bổng Bạch Vũ lên, sải bước về phía căn phòng ngủ có tầm nhìn hướng thẳng ra đại dương.

Hắn đặt anh xuống chiếc giường lớn phủ ga trải giường màu cát. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng căn phòng, phản chiếu qua những lớp vảy đen bắt đầu hiện rõ trên cánh tay và lồng ngực săn chắc của Mặc Diêm. Hắn cởi bỏ lớp áo sơ mi, để lộ hình thể hoàn mỹ của một thú nhân đứng đầu chuỗi thức ăn.

Sự chiếm hữu của Mặc Diêm lúc này mang theo hơi thở của biển cả – vừa mãnh liệt, vừa sâu thẳm không thấy đáy. Hắn không vội vàng, mà chậm rãi dùng phần đuôi rắn to lớn, đen bóng hiện ra từ sau lưng để quấn lấy đôi chân của Bạch Vũ. Sự tiếp xúc giữa vảy rắn lạnh lẽo và làn da mềm mại của cáo tuyết tạo nên một sự kích thích tột độ.

"Vũ nhi... em là của tôi..." Mặc Diêm thì thầm, nụ hôn của hắn rơi xuống như mưa trên khắp cơ thể anh.

Bạch Vũ cong người, đôi tai cáo run rẩy, tiếng rên rỉ ngọt ngào thoát ra từ kẽ răng. Anh cảm nhận được sự "người hóa" của Mặc Diêm thông qua tình yêu, nhưng cũng cảm nhận được bản năng "thú" đang trỗi dậy mạnh mẽ. Hai cảm xúc ấy không hề mâu thuẫn, mà hòa quyện vào nhau tạo nên một sợi dây liên kết bền chặt.

Hắn cắn nhẹ vào vai anh, không đủ đau để chảy máu nhưng đủ để để lại một dấu vết đậm màu. Đây là cách loài rắn đánh dấu lãnh thổ. Trong cơn mê say, Bạch Vũ cũng không chịu thua kém, anh dùng móng vuốt cáo nhỏ sắc nhọn của mình để lại những vết cào dài trên lưng Mặc Diêm, như một lời khẳng định rằng anh cũng đang chiếm hữu lấy hắn.

Dưới sự vỗ về của sóng biển và ánh hoàng hôn rực rỡ, họ trao cho nhau tất cả những gì nguyên thủy nhất. Mặc Diêm nâng niu anh như một báu vật, nhưng cũng chiếm đoạt anh như một kẻ bạo quân. Sự che chở của hắn không chỉ là bảo vệ anh khỏi kẻ thù, mà là bảo vệ anh ngay cả trong những khoảnh khắc cuồng nhiệt nhất, đảm bảo rằng anh luôn cảm thấy an toàn và được yêu thương.

Khi mọi thứ lắng xuống, bóng tối đã bao trùm lấy bán đảo. Tiếng sóng biển vẫn đều đặn vỗ về như một bản nhạc ru ngủ. Mặc Diêm nằm nghiêng, dùng đuôi rắn cuộn tròn lấy cả cơ thể Bạch Vũ bên trong, giống như một chiếc kén bảo vệ.

Bạch Vũ mệt mỏi rúc vào lồng ngực rộng lớn, hơi thở đã bình ổn trở lại. "Mặc Diêm, sau này chúng ta sẽ luôn như thế này chứ?"

Mặc Diêm hôn nhẹ lên trán anh, giọng nói trầm ấm và kiên định: "Hơn thế nữa. Tôi sẽ xây dựng cho em một thế giới mà ở đó, em không bao giờ phải sợ hãi, không bao giờ phải trốn tránh bản chất của mình. Em chỉ việc ở bên tôi, lười biếng và xinh đẹp là đủ."

Câu truyện của họ tại Thành phố H bắt đầu bằng sự bùng nổ của cảm xúc, nhưng kết thúc bằng một sự cam kết thầm lặng. Bạch Vũ nhận ra rằng, dù là ở Thành phố S phồn hoa hay bán đảo vắng vẻ này, chỉ cần nơi nào có Mặc Diêm, nơi đó chính là tổ ấm của anh.

Sự sủng ái này không có giới hạn, nó thấm vào từng nhịp thở, từng tế bào. Mặc Diêm dùng bản năng của một con hắc xà để chiếm hữu anh, nhưng dùng trái tim của một người đàn ông để trân trọng anh. Đó chính là sự cân bằng hoàn hảo nhất mà bất kỳ thú nhân nào cũng khao khát.

Trong đêm đen, ánh mắt Mặc Diêm vẫn sáng rực sự cảnh giác. Dù ở đây rất an toàn, nhưng bản năng bảo vệ bạn đời của hắn không bao giờ ngủ quên. Hắn sẽ luôn là người thức để canh giữ cho giấc ngủ của con cáo nhỏ này được bình yên.

Nhịp độ ở Thành phố H chỉ mới bắt đầu, nhẹ nhàng như sóng vỗ, nhưng ẩn chứa sức mạnh cuộn trào của đại dương sâu thẳm.