Thành phố H đón chào họ bằng một buổi sáng rực rỡ, nắng vàng như mật ong rót xuống bãi cát dài, và không khí mang theo vị mặn mòi đầy sảng khoái của đại dương. Khác hẳn với sự ngột ngạt và căng thẳng ở Thành phố S, nơi mỗi bước chân đều phải dè chừng những ánh mắt soi mói, tại bán đảo riêng tư này, Bạch Vũ cảm thấy mình như một chú cáo nhỏ thực sự được trở về với thiên nhiên hoang dã.
Bạch Vũ tỉnh dậy khi ánh nắng len lỏi qua khe rèm cửa, nhảy nhót trên gương mặt thanh tú. Anh khẽ vươn vai, cảm thấy cơ thể vẫn còn chút rã rời sau đêm nồng nhiệt hôm qua. Cánh tay của Mặc Diêm vẫn đặt ngang eo anh, một tư thế chiếm hữu không đổi dù trong lúc ngủ. Điều khác biệt duy nhất là lúc này, phần vảy đen trên cánh tay hắn đã lặn đi, chỉ còn lại làn da hơi lạnh nhưng trơn láng của con người.
Bạch Vũ nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của Mặc Diêm. Khi không còn vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn thường ngày, trông hắn có vẻ bình yên và nhu hòa hơn. Anh đưa ngón tay trỏ, tinh nghịch vẽ theo đường sống mũi cao thẳng của đối phương.
"Vũ nhi, em lại không ngoan rồi."
Giọng nói khàn khàn vang lên, Mặc Diêm vẫn chưa mở mắt nhưng bàn tay đã siết chặt lấy eo Bạch Vũ, kéo anh sát vào lòng mình hơn.
"Tôi muốn ra biển chơi. Anh nhìn kìa, nắng đẹp lắm!" Bạch Vũ háo hức nói, đôi tai cáo của anh lại vô thức ló ra, vẫy vẫy đầy mong chờ.
Mặc Diêm mở mắt, nhìn bộ dạng tràn đầy sức sống của người thương, trong lòng hắn bỗng chốc trở nên mềm mại vô cùng. Hắn vốn không thích nắng, loài rắn vốn dĩ ưa bóng tối và những nơi mát mẻ, nhưng nếu Bạch Vũ thích, hắn sẵn lòng đi cùng anh đến bất cứ đâu.
"Được, nhưng phải bôi kem chống nắng. Da em rất dễ bị đỏ." Mặc Diêm dặn dò, giọng điệu mang theo sự chăm sóc tỉ mỉ của một người cha già lo cho con nhỏ.
Sau khi dùng bữa sáng đơn giản với bánh mì nướng và nước ép cam, hai người dắt tay nhau đi dạo dọc bờ biển. Bạch Vũ cởi bỏ đôi dép, đôi chân trần trắng muốt bước trên cát mịn. Cảm giác cát ấm len lỏi qua từng kẽ ngón chân khiến anh thích thú không thôi. Anh chạy tung tăng dọc mép nước, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt một vỏ ốc xinh xắn hay một viên đá cuội được sóng biển mài nhẵn.
Mặc Diêm thong thả đi phía sau. Hắn không chạy nhảy, chỉ im lặng dõi theo bóng dáng nhỏ bé của Bạch Vũ. Sự bảo hộ của hắn lúc này không mang tính áp chế, mà là sự hiện diện thầm lặng nhưng vững chắc. Ánh mắt hắn không rời khỏi anh dù chỉ một giây, giống như một con hắc xà đang canh giữ báu vật quý giá nhất trong hang động của mình.
"Mặc Diêm, nhìn này! Một con sao biển!" Bạch Vũ reo lên, giơ cao "chiến lợi phẩm" của mình về phía hắn.
Mặc Diêm đi tới, nhìn sinh vật nhỏ bé trên tay anh, rồi nhìn nụ cười rạng rỡ của anh. Hắn nhận ra rằng, sự "người hóa" mà anh mang lại cho hắn không chỉ là những cảm xúc phức tạp, mà còn là khả năng cảm nhận được cái đẹp của những điều giản đơn nhất. Trước khi gặp Bạch Vũ, cuộc sống của hắn chỉ có quyền lực, tiền bạc và những bản năng săn mồi lạnh lẽo. Giờ đây, hắn bắt đầu thấy một vỏ ốc cũng có màu sắc thật đẹp, tiếng sóng biển cũng thật êm tai.
"Em thích sao biển à?" Hắn hỏi, tay đưa lên vén những lọn tóc bị gió biển thổi rối của anh.
"Thích chứ, nhìn nó lạ lắm." Bạch Vũ cười hì hì, rồi đột nhiên anh tinh quái nhìn hắn. "Này, anh có muốn bơi một chút không? Tôi cá là trong nước anh sẽ nhanh hơn tôi nhiều đấy."
Mặc Diêm hơi nhướn mày. Hắn biết mình không cần phải "bơi" theo cách thông thường của con người. Dưới làn nước biển, hắn chính là chúa tể.
Hai người cùng nhau xuống nước. Khi mực nước chạm đến ngang hông, Mặc Diêm đột ngột lặn xuống. Bạch Vũ đứng giữa sóng nước, nhìn quanh quất tìm kiếm bóng dáng của hắn. Bỗng nhiên, từ dưới mặt nước xanh thẳm, một cái bóng đen khổng lồ lướt qua dưới chân anh.
Một khoảnh khắc sau, Mặc Diêm trồi lên ngay sát cạnh Bạch Vũ. Nhưng lúc này, nửa thân dưới của hắn đã hoàn toàn biến thành một chiếc đuôi rắn đen bóng, dài và đầy sức mạnh, đang uốn lượn dưới làn nước biển. Phần thân trên của hắn vẫn là người, nhưng đôi mắt đã chuyển sang màu hổ phách rực rỡ dưới nắng.
Bạch Vũ không hề sợ hãi, anh cười lớn rồi nhảy lên lưng Mặc Diêm, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn. Mặc Diêm dùng đuôi quấn lấy eo anh để giữ chắc, rồi lao đi như một mũi tên dưới mặt biển. Tốc độ cực nhanh khiến Bạch Vũ vừa phấn khích vừa hét lên đầy vui sướng.
Đây chính là sự tự do mà họ tìm kiếm. Không còn những quy tắc của xã hội loài người, không còn sự kiêng dè về chủng tộc. Giữa đại dương mênh mông, họ chỉ là hai sinh vật đang giao hòa cùng tự nhiên.
Câu truyện của họ cứ thế trôi qua trong buổi sáng đầy nắng. Khi đã mệt, họ nằm dài trên bãi cát, để sóng biển thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ vào chân. Bạch Vũ gối đầu lên cánh tay rắn chắc của Mặc Diêm, hơi thở dần ổn định.
"Này, tôi muốn tự tay nấu một bữa tối cho anh." Bạch Vũ đột ngột lên tiếng.
Mặc Diêm hơi ngạc nhiên: "Em biết nấu ăn sao?"
"Đừng coi thường tôi. Hồi còn sống ở phương Bắc, tôi toàn tự nấu đấy. Tuy không cầu kỳ như đầu bếp của anh, nhưng chắc chắn là ăn được." Bạch Vũ tự tin vỗ ngực.
Buổi chiều, họ cùng nhau đi bộ đến một chợ cá nhỏ của cư dân địa phương gần đó. Mặc Diêm vẫn là tâm điểm của sự chú ý với vẻ ngoài xuất chúng, nhưng lần này hắn không tỏa ra uy áp đáng sợ nữa. Hắn kiên nhẫn đứng chờ Bạch Vũ mặc cả với những người bán cá về giá của vài con tôm hùm và mực tươi. Nhìn cảnh tượng vị chủ tịch cao ngạo cầm túi nilon đựng hải sản, Bạch Vũ không nhịn được mà bật cười.
"Anh trông giống hệt một ông chồng đang đi chợ giúp vợ vậy." Bạch Vũ trêu chọc.
Mặc Diêm không những không giận, mà còn cúi xuống ghé sát tai anh nói nhỏ: "Tôi không phải đi giúp, tôi đang thực hiện nghĩa vụ nuôi gia đình. Vợ tôi thích ăn tôm, tôi phải chọn con tươi nhất."
Câu nói khiến mặt Bạch Vũ đỏ bừng lên như tôm luộc. Anh lắp bắp: "Ai... ai là vợ anh chứ!" nói rồi anh chạy biến về phía trước, cái đuôi cáo sau lưng vẫy liên hồi tiết lộ tâm trạng đang cực kỳ bối rối và vui sướng.
Trong căn bếp của biệt thự biển, một khung cảnh ấm áp diễn ra. Bạch Vũ đeo tạp dề, loay hoay với những con tôm và mớ rau xanh. Mặc Diêm không chịu ngồi yên, hắn đứng bên cạnh giúp anh rửa rau, bóc tỏi. Thỉnh thoảng, hắn lại tranh thủ lúc Bạch Vũ không để ý mà ôm lấy anh từ phía sau, hôn trộm lên cổ hoặc vai anh.
"Mặc Diêm! Anh làm thế này tôi không nấu xong được đâu!" Bạch Vũ giả vờ giận dỗi, tay cầm chiếc xẻng nấu ăn dọa dẫm.
"Em nấu thức ăn, còn em là thức ăn của tôi. Tôi phải chuẩn bị trước chứ." Mặc Diêm thản nhiên đáp, gương mặt không chút biểu cảm nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy ý cười.
Bữa tối đơn giản được bày ra trên bàn ngoài ban công, dưới ánh nến lung linh và tiếng sóng vỗ rì rào. Những món ăn tuy không bài trí đẹp mắt như nhà hàng năm sao, nhưng lại mang một hương vị đặc biệt – hương vị của sự chân thành. Mặc Diêm ăn rất ngon miệng, mỗi miếng anh đút cho, hắn đều đón lấy với một sự trân trọng tuyệt đối.
Sau bữa tối, họ cùng nhau ngồi trên ghế bập bênh, nhìn ra biển đêm đen thẳm nhưng được dát bạc bởi ánh trăng. Bạch Vũ rúc vào lòng Mặc Diêm, cảm nhận nhịp đập trái tim đều đặn của hắn.
"Mặc Diêm, ở đây thật tốt." Bạch Vũ thì thầm. "Tôi cảm thấy như mình đang được sống thực sự, không phải trốn tránh bất cứ điều gì."
Mặc Diêm siết chặt vòng tay, cằm tì lên đầu anh. "Tôi sẽ giữ cho em cảm giác này mãi mãi. Thành phố H, Thành phố S, hay bất cứ nơi nào khác, chỉ cần em thích, tôi sẽ biến nơi đó thành thiên đường của riêng chúng ta."
Bản năng thú trong Mặc Diêm vẫn còn đó, sự chiếm hữu vẫn mãnh liệt, nhưng nó đã được thuần hóa bởi tình yêu dịu dàng của con cáo nhỏ này. Hắn không còn chỉ muốn nhốt anh vào một chiếc lồng vàng, mà muốn cùng anh xây dựng một vương quốc của sự tự do.
Đêm ở thành phố biển trôi qua trong sự yên bình tuyệt đối. Câu truyện của họ giống như những con sóng, có lúc mạnh mẽ, cuồng nhiệt, có lúc lại nhẹ nhàng, sâu lắng, nhưng luôn kiên trì vỗ về bờ cát. Trong giấc ngủ, Bạch Vũ vẫn mỉm cười, cái đuôi trắng quấn quýt lấy chân Mặc Diêm không rời, như một lời hứa hẹn về một tương lai đầy mật ngọt và sự chở che.
Ở một góc nào đó của thế giới thú nhân đầy rẫy những đấu đá, có một con hắc xà và một con cáo tuyết đang cùng nhau viết nên những chương đời bình dị nhất, nhưng cũng sâu sắc nhất. Không cần những cao trào đẫm máu, chỉ cần hơi ấm của đối phương trong đêm đông là đủ để sưởi ấm cả một đời.