Thành phố H bắt đầu bước vào những ngày mưa phùn lất phất. Những hạt mưa nhỏ như sương bám vào lớp kính của căn biệt thự, làm mờ đi ranh giới giữa bầu trời và mặt biển xanh thẳm. Trong không gian yên tĩnh ấy, tiếng sóng vỗ không còn rộn rã như những ngày nắng, mà trở nên trầm mặc, đều đặn như một bản nhạc buồn phương xa.
Bạch Vũ vốn là loài cáo tuyết, thời tiết ẩm ướt thế này luôn khiến anh cảm thấy cơ thể lười biếng hơn hẳn. Anh cuộn mình trong chiếc áo choàng tắm bằng bông dày sụ, đôi chân trần co lên ghế sofa, tay cầm một tách trà gừng nóng hổi. Mặc Diêm đã đi vào thư phòng để họp trực tuyến với các cổ đông ở Thành phố S từ sớm. Trước khi đi, hắn không quên hôn lên trán anh và dặn dò: "Đừng chạy ra ngoài ban công, gió biển lạnh sẽ làm em ốm."
Sự chăm sóc của Mặc Diêm đôi khi khiến Bạch Vũ cảm thấy mình giống như một miếng pha lê dễ vỡ, nhưng anh không hề thấy khó chịu. Ngược lại, cảm giác được ai đó coi mình là trung tâm của thế giới thực sự rất dễ gây nghiện.
Ngồi một lúc cũng chán, Bạch Vũ quyết định đi dạo quanh ngôi nhà. Căn biệt thự này rất rộng, nhiều phòng vẫn còn bỏ trống. Anh thong thả bước lên tầng thượng, nơi có một căn phòng nhỏ nằm khuất sau lối hành lang đầy những chậu cây cảnh. Cánh cửa phòng không khóa, chỉ khép hờ. Tò mò, Bạch Vũ đẩy cửa bước vào.
Đây có lẽ là một kho chứa đồ cũ, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp rất ngăn nắp. Không khí ở đây mang mùi của gỗ lâu năm và một chút bụi bặm của thời gian. Giữa căn phòng, trên một chiếc kệ gỗ mun, có một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ đàn hương, hoa văn chạm khắc rất cầu kỳ hình những đám mây cổ.
Bản tính tò mò của loài cáo trỗi dậy, Bạch Vũ tiến lại gần. Anh khẽ mở nắp hộp. Bên trong không phải là vàng bạc hay châu báu, mà là một chiếc vảy rắn rất lớn, màu đen lánh nhưng đã bị nứt một đường ở giữa, cạnh đó là một chiếc vòng cổ bằng da cũ kỹ đã sờn rách.
Bạch Vũ cầm chiếc vảy lên. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay anh, kèm theo đó là một cảm giác đau đớn và cô độc đến tột cùng len lỏi vào tâm trí. Anh dường như nhìn thấy hình ảnh một con rắn đen nhỏ bé, thương tích đầy mình, đang cuộn tròn trong một hốc đá tối tăm giữa đêm đông giá rét, không có ai bên cạnh, không có hơi ấm, chỉ có bản năng sinh tồn khắc nghiệt thúc giục nó phải mạnh mẽ hơn để không bị ăn thịt.
"Em đang làm gì ở đây?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo của Mặc Diêm vang lên từ phía cửa khiến Bạch Vũ giật mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc vảy. Anh quay lại, thấy Mặc Diêm đang đứng đó, gương mặt hắn trầm xuống, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ.
"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi chỉ vô tình thấy nó..." Bạch Vũ bối rối đặt chiếc vảy lại vào hộp, cảm thấy mình vừa chạm vào một vùng cấm địa mà Mặc Diêm luôn muốn giấu kín.
Mặc Diêm bước tới, bước chân hắn nặng nề hơn thường ngày. Hắn nhìn chiếc vảy nứt trong hộp, rồi nhìn sang Bạch Vũ. Sự im lặng kéo dài khiến không khí trở nên căng thẳng. Bạch Vũ cúi đầu, đôi tai cáo cụp hẳn xuống, anh cảm thấy hối hận vì sự tò mò của mình.
Nhưng trái với dự đoán của anh, Mặc Diêm không hề nổi giận. Hắn thở dài một tiếng, vòng tay qua ôm lấy Bạch Vũ từ phía sau, cằm tựa lên vai anh.
"Đó là chiếc vảy đầu tiên tôi bị rụng sau một trận chiến sinh tử khi còn nhỏ." Mặc Diêm nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng những nỗi niềm sâu sắc. "Lúc đó, tôi chưa có địa vị như bây giờ. Trong giới thú nhân, những kẻ mang gene bò sát thường bị coi là máu lạnh và tàn độc. Tôi đã phải bò lên từ vũng bùn, dùng máu và nước mắt để đánh đổi lấy sự tôn nghiêm."
Bạch Vũ xoay người lại, vòng tay ôm lấy cổ Mặc Diêm. Anh nhìn vào mắt hắn, thấy được những vết sẹo vô hình mà thời gian đã để lại trên tâm hồn người đàn ông này. Hóa ra, đằng sau sự chiếm hữu điên cuồng và lớp vỏ bọc bá đạo ấy là một trái tim từng bị tổn thương sâu sắc, một sinh vật từng khát khao hơi ấm đến mức tuyệt vọng.
"Mặc Diêm... bây giờ anh có tôi rồi." Bạch Vũ thì thầm, anh kiễng chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành lên môi hắn.
Mặc Diêm khựng lại, rồi hắn siết chặt vòng tay, như muốn khảm anh vào trong cơ thể mình. Nụ hôn ban đầu chỉ là sự an ủi, nhưng dần dần trở nên nồng nhiệt và sâu đậm hơn. Hắn không dùng sức mạnh để áp chế, mà dùng sự chân thành để đáp lại. Câu truyện về quá khứ đau thương của hắn dường như đã tìm thấy một chương kết viên mãn khi có sự xuất hiện của anh.
"Vũ nhi, em có sợ tôi không? Sợ một kẻ đi lên từ bóng tối như tôi?" Mặc Diêm hỏi, giọng hắn có chút run rẩy hiếm thấy.
Bạch Vũ lắc đầu, đôi mắt phượng rạng rỡ: "Tôi chỉ sợ anh lạnh thôi. Loài rắn cần sưởi ấm mà, phải không? Tôi sẽ là lò sưởi của anh, mãi mãi."
Mặc Diêm khẽ cười, một nụ cười chân thật phát ra từ tận đáy lòng. Hắn bế Bạch Vũ ra khỏi căn phòng cũ, đi về phía ban công, nơi cơn mưa đã tạnh và những tia nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua mây.
Hắn ngồi xuống ghế xích đu, để Bạch Vũ ngồi trong lòng mình, chiếc đuôi rắn đen hiện ra, không còn mang vẻ đe dọa mà nhẹ nhàng quấn lấy eo anh, sưởi ấm cho nhau. Bạch Vũ rúc vào ngực hắn, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ và vững chãi.
Câu truyện của họ không chỉ là sự sủng ái bề ngoài, mà là sự cứu rỗi lẫn nhau về mặt tâm hồn. Bạch Vũ mang đến cho Mặc Diêm ánh sáng và hơi ấm, còn Mặc Diêm mang đến cho Bạch Vũ sự bảo hộ và một mái ấm bình yên nhất.
"Sau này, đừng giấu tôi điều gì nữa nhé." Bạch Vũ nhỏ giọng nói.
"Được, tất cả những gì thuộc về tôi, bao gồm cả quá khứ đen tối này, đều thuộc về em." Mặc Diêm hôn lên mái tóc anh, ánh mắt nhìn ra biển cả bao la với một sự kiên định chưa từng có.
Ngày hôm đó, Bạch Vũ đã giúp Mặc Diêm dọn dẹp lại căn phòng kho. Họ cùng nhau sắp xếp lại những kỷ vật cũ. Mặc Diêm kể cho anh nghe về những thành phố hắn từng đi qua, những khó khăn mà hắn từng đối mặt. Mỗi một câu chuyện đều khiến Bạch Vũ hiểu và thương người đàn ông này nhiều hơn.
Sự "người hóa" của Mặc Diêm không phải là biến hắn thành một con người hoàn toàn, mà là dạy cho hắn cách yêu thương và chia sẻ. Hắn vẫn là con hắc xà chiếm hữu nhất, nhưng giờ đây, sự chiếm hữu đó đã mang một màu sắc dịu dàng, mộc mạc và sâu sắc hơn bao giờ hết.
Chiều tà, họ cùng nhau xuống bếp nấu cơm. Bạch Vũ dạy Mặc Diêm cách gói bánh sủi cảo – món ăn mà anh yêu thích nhất. Nhìn đôi bàn tay to lớn, vốn chỉ quen với việc ký kết những hợp đồng hàng tỷ đô, nay lại lóng ngóng vụng về với những miếng bột nhỏ, Bạch Vũ không nhịn được mà bật cười khúc khích.
"Anh gói xấu quá, con này nhìn giống con sâu hơn là bánh sủi cảo." Bạch Vũ trêu chọc.
Mặc Diêm mặt không đổi sắc, thản nhiên đáp: "Vậy tôi ăn con sâu này, còn em ăn những cái đẹp nhất."
Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp căn biệt thự biển. Ở ngoài kia, thành phố H vẫn đang chuyển mình trong màn đêm, nhưng bên trong gian bếp nhỏ này, chỉ có tình yêu và sự ấm áp lan tỏa. Một nhịp sống chậm rãi, bình dị nhưng lại chứa đựng sức mạnh to lớn để vượt qua mọi bão giông.
Mặc Diêm nhìn Bạch Vũ đang bận rộn dưới ánh đèn vàng, trong lòng thầm hứa: Dù quá khứ có đau đớn đến đâu, tương lai của chúng ta sẽ chỉ có mật ngọt. Tôi sẽ dùng cả cuộc đời này để bảo vệ nụ cười của em.
Và câu truyện của họ, cứ thế mà viết tiếp những chương mới, mộc mạc mà sâu sắc, giữa nắng vàng, vị muối và những mảnh ký ức đã được chữa lành.