MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Năng Ngủ QuênChương 9: LỜI KHẲNG ĐỊNH DƯỚI ÁNH ĐÈN THÀNH PHỐ S

Bản Năng Ngủ Quên

Chương 9: LỜI KHẲNG ĐỊNH DƯỚI ÁNH ĐÈN THÀNH PHỐ S

1,694 từ · ~9 phút đọc

Sau những ngày yên bình tại thành phố biển H, Mặc Diêm quyết định đưa Bạch Vũ trở về Thành phố S. Không phải vì hắn đã chán sự tĩnh lặng của đại dương, mà vì hắn biết rõ, nếu không giải quyết tận gốc những mầm mống đe dọa từ giới thú nhân đang nhòm ngó, thì cái gọi là bình yên sẽ chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh. Một con hắc xà không bao giờ chọn cách lẩn trốn; khi có kẻ muốn chạm vào báu vật của nó, nó sẽ phô diễn sức mạnh để khiến vạn vật phải khiếp sợ mà lùi bước.

Bạch Vũ ngồi trên xe, nhìn những tòa cao ốc chọc trời của Thành phố S dần hiện ra sau làn sương sớm. Cảm giác lần này trở về rất khác. Anh không còn là một nhà thiết kế tự do sống lầm lũi trong căn hộ nhỏ, mà là người đứng cạnh vị vương giả của thành phố này.

"Em đang lo lắng sao?" Mặc Diêm nắm lấy tay anh, những ngón tay dài đan chặt vào tay Bạch Vũ, truyền sang một luồng nhiệt lượng vững chãi.

Bạch Vũ khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt hiện trên môi: "Có anh ở đây, tôi không lo lắng về sự an toàn. Tôi chỉ đang nghĩ... liệu mình có làm hỏng hình ảnh 'máu lạnh' mà anh dày công xây dựng bấy lâu nay không?"

Mặc Diêm hừ nhẹ một tiếng, kéo anh lại gần, đặt một nụ hôn lên mái tóc thơm mùi tuyết đầu mùa. "Hình ảnh đó vốn dĩ là để dọa người. Còn em là để tôi yêu. Kẻ nào dám dị nghị, cứ việc đến tìm tôi."

Câu truyện của họ tại Thành phố S lần này bắt đầu bằng một sự kiện chấn động: Buổi tiệc kỷ niệm của tập đoàn Mặc Thị, nơi quy tụ toàn bộ những gia tộc thú nhân và giới siêu giàu của khu vực phía Bắc.

Tối hôm đó, sảnh lớn của khách sạn sang trọng nhất thành phố S được bao phủ bởi sắc đen và vàng kim – hai màu sắc đại diện cho uy quyền của hắc xà. Bạch Vũ đứng trước gương lớn, chỉnh lại bộ vest màu trắng bạc được thiết kế riêng. Chất liệu vải lấp lánh như những tinh thể tuyết, ôm sát cơ thể mảnh khảnh nhưng săn chắc của anh. Đặc biệt, sợi dây chuyền mặt đá đen mà Mặc Diêm tặng được anh đeo ngay ngắn trên cổ, như một lời khẳng định thầm lặng về sự thuộc về.

Mặc Diêm bước vào từ phía sau. Hắn mặc một bộ vest đen tuyền, vóc dáng cao lớn và khí chất áp đảo khiến căn phòng rộng lớn dường như trở nên nhỏ bé lại. Hắn đứng sau lưng Bạch Vũ, nhìn ngắm người thương qua gương. Đôi mắt hổ phách nheo lại đầy vẻ tán thưởng.

"Rất đẹp. Đẹp đến mức tôi muốn giấu em đi ngay lập tức." Hắn khàn giọng nói, bàn tay to lớn vuốt dọc theo sống lưng anh, nơi cái đuôi cáo đang được giấu khéo léo dưới lớp vải thượng hạng.

"Anh đã hứa là sẽ cùng tôi đi dự tiệc mà." Bạch Vũ xoay người lại, giúp hắn chỉnh lại chiếc cà vạt hơi lệch.

"Ừ, đi thôi. Để họ thấy rõ, ai mới là chủ nhân của trái tim này."

Khi cánh cửa đại sảnh mở ra, mọi cuộc trò chuyện dường như bị nhấn nút tạm dừng. Mặc Diêm sải bước vào trong, không phải với vẻ cô độc như mọi khi, mà bên cạnh hắn là một chàng trai thanh tú, mang vẻ đẹp thoát tục của loài cáo tuyết phương Bắc. Sự xuất hiện của hai người tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ: một người như hố đen sâu thẳm có thể nuốt chửng vạn vật, một người như ánh trăng sáng trong trẻo soi thấu tâm hồn.

Những ánh mắt tò mò, ghen tị và cả những tia nhìn thèm khát từ các thú nhân cấp cao khác đổ dồn về phía Bạch Vũ. Anh cảm nhận được những áp lực vô hình ấy, nhưng ngay lập tức, một luồng uy áp lạnh lẽo và hung hãn bùng phát từ người Mặc Diêm, bao bọc lấy anh như một lớp màng bảo vệ bất khả xâm phạm.

Mặc Diêm đưa Bạch Vũ lên bục cao nhất. Hắn không cầm ly rượu vang như mọi khi, mà một tay giữ chặt eo anh, tay kia cầm micro. Giọng nói của hắn vang vọng khắp đại sảnh, không cần dùng nhiều sức nhưng lại mang sức nặng của ngàn vạn cân.

"Cảm ơn mọi người đã có mặt tối nay. Tôi chỉ muốn thông báo một việc duy nhất." Mặc Diêm dừng lại, đôi mắt hổ phách quét qua toàn bộ sảnh tiệc, đặc biệt dừng lại ở đại diện tộc Lang nhân đang đứng ở góc phòng với vẻ mặt xám xịt.

"Người đứng bên cạnh tôi đây là Bạch Vũ, vị hôn phu của tôi. Kể từ giây phút này, em ấy chính là một phần hơi thở của tôi. Kẻ nào có ý định chạm vào em ấy, hay thậm chí chỉ là nảy ra một ý nghĩ thiếu tôn trọng, hãy chuẩn bị tinh thần đối đầu với toàn bộ tập đoàn Mặc Thị và... bản năng nguyên thủy nhất của tôi."

Lời khẳng định đanh thép ấy khiến cả khán phòng im phăng phắc. Đây không còn là một lời giới thiệu thông thường, mà là một bản tuyên cáo chiến tranh với bất kỳ ai dám đụng đến Bạch Vũ. Sự chiếm hữu của Mặc Diêm đã được đẩy lên mức cao nhất, công khai và tàn nhẫn trước mặt thiên hạ.

Bạch Vũ đứng cạnh hắn, cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay Mặc Diêm đang truyền qua lớp áo. Anh không thấy sợ hãi trước sự bá đạo của hắn, ngược lại, một cảm giác an toàn và tự hào dâng đầy trong lồng ngực. Anh khẽ mỉm cười, chủ động nắm lấy tay Mặc Diêm, đan chặt mười ngón tay trước sự chứng kiến của mọi người.

Sau lời tuyên bố, Mặc Diêm không nán lại lâu để xã giao. Hắn dắt Bạch Vũ xuống phía dưới, bỏ mặc những lời xì xào bàn tán phía sau. Hắn đưa anh ra ban công lộng gió của khách sạn, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh Thành phố S rực rỡ ánh đèn màu.

"Có mệt không?" Mặc Diêm hỏi, ánh mắt hắn lúc này mới thực sự trở nên dịu dàng.

"Không mệt. Cảm ơn anh vì đã bảo vệ tôi theo cách này." Bạch Vũ tựa đầu vào vai hắn, hít hà mùi hương trầm quen thuộc.

"Đây là điều tôi nên làm từ lâu. Tôi muốn họ biết rằng, em không phải là một con cáo tuyết đi lạc, mà là người nắm giữ linh hồn của hắc xà." Mặc Diêm cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi môi hơi lạnh vì gió của anh.

Câu truyện của họ tối hôm ấy chính thức trở thành một huyền thoại mới trong giới thú nhân Thành phố S. Người ta kể cho nhau nghe về một vị chủ tịch máu lạnh đã bị "thuần hóa" bởi một con cáo nhỏ, và về sự che chở mang tính chiếm hữu tuyệt đối mà họ dành cho nhau.

Nhưng đối với Bạch Vũ và Mặc Diêm, sự ồn ào ấy không quan trọng bằng sự bình yên lúc này. Giữa không gian lộng gió, Mặc Diêm cởi áo khoác khoác lên người Bạch Vũ. Hắn vòng tay ôm anh từ phía sau, cằm tựa lên vai anh, hai người cùng nhìn về phía chân trời xa tắp.

"Vũ nhi, sau tối nay, cuộc sống của em sẽ không còn lặng lẽ như trước nữa. Sẽ có rất nhiều người chú ý, sẽ có nhiều lời ra tiếng vào..."

"Tôi không quan tâm." Bạch Vũ ngắt lời, anh xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Mặc Diêm. "Chỉ cần trong mắt anh có tôi, và trong mắt tôi có anh, cả thế giới này có ồn ào đến đâu cũng chỉ là nhạc nền cho chúng ta mà thôi."

Mặc Diêm khẽ cười, nụ cười của hắn trong đêm nay rạng rỡ hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra rằng, sự "người hóa" không làm hắn yếu đi, mà nó mang lại cho hắn một mục đích sống cao cả hơn bất kỳ quyền lực nào. Hắn không còn sống chỉ để săn mồi hay để tồn tại, hắn sống để yêu thương và bảo vệ.

Đêm hôm đó, họ trở về biệt thự. Trong không gian riêng tư, Mặc Diêm lại trở về làm một con hắc xà khát khao hơi ấm. Hắn cuộn tròn lấy Bạch Vũ trên chiếc giường lớn, dùng đuôi và cơ thể mạnh mẽ của mình để sưởi ấm cho con cáo nhỏ sau một buổi tối mệt mỏi.

Những nụ hôn nồng cháy, những cái chạm tay đầy tình ý, và cả những lời thì thầm bên tai... tất cả tạo nên một nhịp điệu tình yêu mộc mạc mà sâu sắc. Sự chiếm hữu của Mặc Diêm giờ đây đã được Bạch Vũ đón nhận như một phần tất yếu của cuộc sống, một sợi dây liên kết thiêng liêng mà không ai có thể cắt đứt.

Thành phố S vẫn hối hả, vẫn đầy rẫy những cạm bẫy, nhưng bên trong căn biệt thự này, có hai trái tim đang đập cùng một nhịp. Câu truyện của hắc xà và cáo tuyết đã không còn là một câu truyện nhân thú bình thường, mà là một minh chứng cho thấy tình yêu chân thành có thể làm tan chảy ngay cả những bản năng máu lạnh nhất.

"Mặc Diêm... tôi yêu anh." Bạch Vũ lầm bầm trước khi chìm vào giấc ngủ.

"Tôi biết. Và tôi yêu em nhiều hơn cả sinh mệnh của chính mình." Mặc Diêm hôn lên trán anh, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đang dịu dàng chiếu soi, như chúc phúc cho tình yêu vĩnh cửu của họ.