Sau đêm công khai chấn động tại khách sạn quốc tế, cái tên Bạch Vũ không còn là một ẩn số trong giới thiết kế hay giới thú nhân của Thành phố S nữa. Thay vì chọn cách xuất hiện dày đặc trên các mặt báo hay tham gia vào những buổi tiệc tùng xa hoa của giới thượng lưu, Bạch Vũ lại chọn cách lui về "hang ổ" của mình — chính là căn biệt thự của Mặc Diêm — để bắt đầu một dự án mà anh đã ấp ủ từ lâu.
Anh muốn tặng cho người đàn ông của mình một thứ gì đó không chỉ mang giá trị vật chất, mà phải là vật chứa đựng linh hồn và tình cảm của cả hai. Anh quyết định thực hiện một bộ sưu tập trang sức độc bản mang tên "Hắc Xà", dùng chính những cảm xúc về sự che chở và chiếm hữu của Mặc Diêm làm chất liệu chủ đạo.
Sáng sớm tại Thành phố S, sương mù bao phủ những tán cây trong khuôn viên biệt thự. Bạch Vũ ngồi trong phòng làm việc tầng ba, xung quanh là những bản phác thảo vứt ngổn ngang. Đôi tai cáo của anh thỉnh thoảng khẽ vẫy lên mỗi khi anh tập trung cao độ. Trên bàn, một viên kim cương đen thô và những miếng vàng trắng lấp lánh đang chờ đợi đôi bàn tay khéo léo của người nghệ sĩ.
Mặc Diêm đẩy cửa bước vào, trên tay là một tách trà mật ong nóng hổi. Hắn nhìn thấy dáng vẻ bận rộn của con cáo nhỏ, ánh mắt không khỏi trở nên nhu hòa. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tách trà lên bàn rồi vòng tay ôm lấy bờ vai gầy của Bạch Vũ từ phía sau.
"Em đã ngồi đây bốn tiếng đồng hồ rồi." Mặc Diêm khàn giọng nói, cằm tì nhẹ lên đỉnh đầu anh.
Bạch Vũ ngả đầu ra sau, dựa vào lồng ngực vững chãi của hắn, mỉm cười: "Tôi đang ở giai đoạn quan trọng nhất. Anh đừng phá đám, ra ngoài làm việc của anh đi."
"Việc của tôi là nhìn em." Mặc Diêm thản nhiên đáp. Hắn cúi xuống, nhìn thấy bản phác thảo một chiếc nhẫn với những đường nét uốn lượn như cơ thể rắn đang quấn quanh một viên ngọc hình trái tim. Hắn nhận ra, đó là cách anh nhìn nhận về hắn — một sự ràng buộc mạnh mẽ nhưng đầy trân trọng.
Câu truyện về bộ sưu tập "Hắc Xà" không đơn thuần là công việc, nó là sự "người hóa" sâu sắc nhất mà Bạch Vũ dành cho Mặc Diêm. Anh muốn chứng minh rằng, bản chất thú tính của hắn không hề đáng sợ, nó là một vẻ đẹp nguyên thủy và thuần khiết nhất khi được soi sáng bởi tình yêu.
Những ngày sau đó, biệt thự của họ tràn ngập âm thanh của việc mài giũa và đục đẽo. Mặc Diêm dù bận rộn với những dự án nghìn tỷ cũng luôn dành thời gian để ngồi cạnh Bạch Vũ. Hắn thích nhìn cách anh tập trung, đôi mắt phượng chăm chú vào từng milimet kim loại, và đôi khi là cái cách anh vô thức liếm môi khi gặp một chi tiết khó.
Vào một buổi tối muộn, khi Thành phố S đã chìm vào giấc ngủ sâu, Bạch Vũ cuối cùng cũng hoàn thành tác phẩm tâm huyết nhất. Đó là một chiếc ghim cài áo bằng bạch kim, hình dáng một con rắn đen đang cuộn tròn lấy một bông hoa tuyết bằng kim cương trắng. Con mắt của rắn được khảm bằng hai viên đá hồng ngọc nhỏ xíu, rực rỡ và đầy quyền uy.
"Mặc Diêm, lại đây." Bạch Vũ gọi khẽ.
Mặc Diêm từ phía sofa đứng dậy, bước đến cạnh bàn làm việc. Khi nhìn thấy chiếc ghim cài áo, đôi đồng tử của hắn đột nhiên co rút lại. Hắn cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ từ món đồ nhỏ bé này. Nó không lạnh lẽo như kim loại thông thường, mà dường như mang theo hơi ấm từ lòng bàn tay của Bạch Vũ.
"Đây là dành cho anh." Bạch Vũ cầm chiếc ghim lên, cẩn thận cài vào cổ áo sơ mi của Mặc Diêm. "Rắn và Tuyết. Chúng ta vốn dĩ là hai thái cực, nhưng khi ở cạnh nhau, lại tạo nên một sự cân bằng tuyệt đẹp, anh thấy đúng không?"
Mặc Diêm nhìn xuống món quà trên ngực, rồi nhìn vào đôi mắt tràn đầy ý tình của Bạch Vũ. Sự chiếm hữu trong hắn lại trỗi dậy, nhưng lần này nó không phải là khao khát nuốt chửng, mà là khao khát được bảo vệ người này đến tận cùng trời cuối đất. Hắn bế bổng Bạch Vũ lên, đặt anh ngồi lên bàn làm việc, giữa những bản vẽ và dụng cụ thiết kế.
"Em có biết, làm như vậy sẽ khiến tôi không bao giờ muốn buông tay em ra không?" Mặc Diêm thì thầm, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu.
Nụ hôn mang theo vị ngọt của trà mật ong và cả hơi thở nóng bỏng của sự khao khát. Trong không gian yên tĩnh, bản năng thú một lần nữa được đánh thức một cách nghệ thuật nhất. Mặc Diêm để mặc cho phần đuôi rắn của mình hiện ra, đen bóng và mạnh mẽ, nó quấn chặt lấy eo Bạch Vũ, kéo anh sát vào cơ thể đang bừng cháy nhiệt lượng của mình.
Bạch Vũ không hề phản kháng, anh vòng tay ôm chặt lấy cổ Mặc Diêm, cái đuôi cáo trắng xù cũng quấn quýt lấy chiếc đuôi rắn đen. Sự giao thoa giữa hai loài thú nhân, giữa hai màu sắc đối lập đen và trắng, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ và đầy mê hoặc.
Hơi thở của họ hòa quyện, những lời thì thầm đan xen giữa những nụ hôn cháy bỏng. Mặc Diêm miêu tả bằng hành động sự sủng ái tuyệt đối của mình dành cho "nhà thiết kế nhỏ" của hắn. Hắn trân trọng từng tấc da thịt của anh, nâng niu anh như cách anh nâng niu những viên đá quý trên bàn làm việc kia.
"Vũ nhi... cả đời này, tôi chỉ làm vật trang sức của riêng em." Mặc Diêm khàn giọng tuyên bố giữa những nhịp thở dồn dập.
Sau đêm nồng nhiệt ấy, bộ sưu tập của Bạch Vũ được ra mắt trong một buổi triển lãm kín dành cho giới thượng lưu Thành phố S. Toàn bộ giới mộ điệu đều bàng hoàng trước vẻ đẹp của "Hắc Xà". Họ thấy trong đó sự mạnh mẽ, sự chiếm hữu nhưng trên hết là một sự che chở đến mức cực đoan mà tinh tế.
Đặc biệt, món quà duy nhất không được bán — chính là chiếc ghim cài áo trên ngực Mặc Diêm — đã trở thành đề tài bàn tán suốt một thời gian dài. Người ta nói rằng, hắc xà của Thành phố S giờ đây không còn chỉ biết săn mồi bằng nanh độc, mà hắn đã biết dùng trái tim để bao bọc lấy bông hoa tuyết của đời mình.
Câu truyện về họ lại tiếp tục sang một chương mới, mộc mạc và sâu sắc hơn. Tại các thành phố lớn khác của Trung Quốc, người ta bắt đầu nghe danh về một cặp đôi thú nhân kỳ lạ: một con hắc xà quyền lực và một con cáo tuyết tài hoa. Họ đi đến đâu, hơi ấm và sự sủng ngọt lan tỏa đến đó, làm tan chảy cả những định kiến khắc nghiệt nhất của thế giới thú nhân.
Chiều tà, Mặc Diêm dắt tay Bạch Vũ đi dạo trong vườn hoa của biệt thự. Tuyết Thành phố S bắt đầu rơi, những bông tuyết trắng xóa đậu trên mái tóc đen của Mặc Diêm và chiếc đuôi trắng của Bạch Vũ.
"Mặc Diêm, anh nghĩ chúng ta sẽ như thế này bao lâu?" Bạch Vũ hỏi, đầu tựa vào vai hắn.
Mặc Diêm không trả lời ngay. Hắn dừng lại, xoay người Bạch Vũ lại đối diện với mình, dùng chiếc áo khoác to lớn bao bọc lấy cả hai người bên trong. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt anh, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như một lời thề:
"Cho đến khi vảy của tôi rụng hết, cho đến khi tuyết không còn rơi, và cho đến khi trái tim này ngừng đập. Sự chiếm hữu của tôi dành cho em là vĩnh hằng, Vũ nhi."
Bạch Vũ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả không gian xám xịt của mùa đông. Anh biết, lời nói của một con hắc xà là tuyệt đối. Giữa thế gian đầy rẫy những thay đổi, anh đã tìm thấy một bến đỗ an toàn nhất, một tình yêu mộc mạc mà sâu sắc nhất khảm sâu vào từng nhịp thở của mình.
Câu truyện của họ vẫn còn dài, trải qua 45 chương của cuộc đời, nhưng mỗi một ngày trôi qua đều là một sự sủng ái mới, một sự bảo hộ mới. Mặc Diêm dùng bản năng của mình để yêu, và Bạch Vũ dùng sự dịu dàng của mình để thuần hóa.
Họ cùng nhau đi về phía căn nhà ấm áp, nơi lò sưởi đã được bật sẵn, và nơi tình yêu luôn tràn đầy trong từng ngóc ngách.