Thành phố S với những tòa nhà chọc trời và nhịp sống hối hả đã bị bỏ lại phía sau. Theo ý muốn của Mặc Diêm, hắn muốn đưa Bạch Vũ đến một nơi mà thời gian trôi chậm hơn, nơi hơi thở của con người hòa quyện vào linh hồn của đất trời cổ kính. Và Tô Châu chính là điểm dừng chân tiếp theo trong câu truyện của họ.
Khác với vẻ phóng khoáng của thành phố biển H, Tô Châu đón họ bằng một làn mưa bụi mỏng manh như tơ, giăng mắc trên những cây cầu đá cong cong và những con lạch nhỏ uốn lượn quanh những ngôi nhà tường trắng ngói đen. Mặc Diêm đã thuê trọn một căn nhà cổ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh, nơi có cửa sổ nhìn ra dòng sông phẳng lặng, chỉ thỉnh thoảng mới có một chiếc thuyền nan khua mái chèo làm xao động mặt nước.
Bạch Vũ vừa bước xuống xe đã bị không khí cổ xưa này mê hoặc. Anh mặc một chiếc áo khoác len dài màu kem, quàng chiếc khăn len đôi với Mặc Diêm. Đôi tai cáo của anh ẩn hiện dưới lớp mũ len, khẽ động đậy khi nghe tiếng chuông chùa xa xa vọng lại.
"Ở đây thật tĩnh lặng, Mặc Diêm." Bạch Vũ khẽ nói, hơi thở hóa thành một màn sương mỏng trong không khí se lạnh.
Mặc Diêm không nói gì, chỉ im lặng mở chiếc ô đen lớn, che chắn hoàn toàn cho Bạch Vũ khỏi những hạt mưa bụi. Cánh tay hắn vòng qua vai anh, kéo anh sát vào cơ thể mình. Đối với một thú nhân hắc xà, không gian ẩm ướt và tĩnh mịch của Tô Châu lại mang đến một cảm giác thư thái lạ thường. Hắn cảm thấy bản năng chiếm hữu của mình không còn gay gắt như ở thành phố S, mà nó chuyển sang một dạng thức dịu dàng hơn, giống như dòng nước dưới chân cầu, âm thầm nhưng bền bỉ.
Họ bước vào căn nhà cổ. Bên trong được trang trí theo phong cách tối giản của vùng Giang Nam với nội thất gỗ trầm hương và những bức bình phong lụa thêu tay tinh xảo. Mặc Diêm gỡ mũ và khăn cho Bạch Vũ, bàn tay hắn nán lại vuốt ve đôi tai cáo mềm mại đang rũ xuống vì dính chút hơi ẩm.
"Em thích chỗ này không?"
"Rất thích. Nó giống như một bức tranh thủy mặc vậy." Bạch Vũ cười, đôi mắt phượng sáng lấp lánh. Anh chạy lại phía cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ.
Mùi hương của đất ẩm, của hoa quế muộn và vị rêu phong xộc vào cánh mũi. Bạch Vũ cảm thấy mình như một sinh vật nhỏ bé được đại ngàn bảo bọc. Anh quay lại nhìn Mặc Diêm, thấy hắn đang đứng bên lò sưởi cũ, ánh lửa bập bùng phản chiếu lên gương mặt sắc sảo của hắn.
"Lại đây, đừng đứng gió lâu." Mặc Diêm vẫy tay.
Bạch Vũ ngoan ngoãn đi tới, ngồi bệt xuống tấm thảm lông dưới chân Mặc Diêm. Hắn ngồi trên chiếc ghế gỗ lớn, một tay cầm cuốn sách, tay kia luồn vào mái tóc mềm của anh, chậm rãi vuốt ve. Câu truyện của họ lúc này không cần ngôn ngữ, chỉ cần sự hiện diện của đối phương là đủ đầy.
Buổi chiều, mưa tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên kẽ lá. Mặc Diêm dắt tay Bạch Vũ đi dạo trên những con phố lát đá xanh. Tô Châu nổi tiếng với những khu vườn cổ, và họ dừng chân tại một hoa viên vắng khách.
Giữa những hành lang gấp khúc và những hòn non bộ được sắp xếp cầu kỳ, Bạch Vũ đột nhiên cảm thấy một sự thôi thúc bản năng. Anh nhìn quanh thấy không có ai, liền "phốc" một cái, biến về hình dạng thú. Một chú cáo tuyết nhỏ nhắn, bộ lông trắng muốt như bông, đôi mắt to tròn màu hổ phách ngước nhìn Mặc Diêm.
Mặc Diêm khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi tràn đầy sự cưng chiều. Hắn ngồi xuống bên một phiến đá lớn cạnh hồ cá coi. Lúc này, phần thân dưới của hắn cũng biến đổi, chiếc đuôi rắn đen khổng lồ hiện ra, bóng bẩy và mạnh mẽ, uốn lượn trên mặt đất đầy lá rụng.
Chú cáo trắng không hề sợ hãi, nó nhảy tót lên chiếc đuôi rắn, dùng bộ lông mềm mại của mình cọ xát vào lớp vảy lạnh lẽo. Con hắc xà khổng lồ (vẫn trong hình dạng nửa người nửa thú) khẽ rung động, chiếc đuôi nhẹ nhàng cuộn lại, bao bọc lấy chú cáo nhỏ vào giữa, giống như một vòng tay bảo vệ tuyệt đối.
Cảnh tượng ấy thật kỳ lạ nhưng cũng thật nghệ thuật: Sự tương phản giữa sắc đen tuyền của rắn và sắc trắng tinh khôi của cáo, giữa sự cứng cáp của vảy và sự mềm mại của lông vũ, tất cả hòa quyện dưới bóng những cây tùng cổ thụ. Đây là sự giao thoa thuần túy nhất của bản năng, nơi không có sự lừa dối, chỉ có sự thuộc về.
"Vũ nhi, em nghịch ngợm quá." Mặc Diêm trầm giọng nói, bàn tay hắn vuốt dọc sống lưng chú cáo.
Chú cáo nhỏ kêu lên một tiếng lanh lảnh, rồi rúc sâu vào lòng hắn, nhắm mắt tận hưởng sự che chở này. Mặc Diêm cảm nhận được nhịp tim nhỏ bé của anh đang đập sát vào vảy mình, một cảm giác hạnh phúc mộc mạc lan tỏa khắp cơ thể. Hắn không cần vương quốc, không cần quyền lực, chỉ cần khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.
Tối đến, họ trở về nhà và cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Tại Tô Châu, Mặc Diêm muốn Bạch Vũ nếm thử những món ăn thanh đạm của vùng sông nước. Hắn tự tay xuống bếp, dù động tác có phần thô cứng nhưng cực kỳ nghiêm túc. Bạch Vũ đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại giúp hắn nêm nếm gia vị.
"Mặc Diêm, anh có thấy mình thay đổi nhiều không?" Bạch Vũ vừa thái rau vừa hỏi.
Mặc Diêm dừng tay, nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay từng chỉ biết đến những cuộc tàn sát và những con số khô khan, nay lại đang học cách làm bánh trôi nước cho người mình yêu.
"Có. Em đã biến một con quái vật thành một con người."
Bạch Vũ đặt dao xuống, đi tới ôm lấy eo hắn từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn. "Anh chưa bao giờ là quái vật. Anh chỉ là một con hắc xà cô đơn đi tìm mùa xuân của mình thôi. Và giờ, anh tìm thấy rồi."
Bữa tối diễn ra bên ánh nến lung linh. Tiếng mưa lại bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói rêu phong, tạo nên một không gian cực kỳ riêng tư và ấm cúng. Sau bữa ăn, Mặc Diêm bế Bạch Vũ lên lầu.
Căn phòng ngủ ở tầng hai có một chiếc giường gỗ lớn kiểu cổ với màn lụa mỏng. Mặc Diêm đặt anh xuống, hơi thở của hắn bắt đầu trở nên nặng nề. Bản năng chiếm hữu vốn bị kìm nén suốt cả ngày nay bùng phát mạnh mẽ trong không gian kín đáo này.
Hắn không vội vàng, mà chậm rãi cởi bỏ từng lớp áo của Bạch Vũ, giống như đang bóc mở một món quà quý giá nhất thế gian. Dưới ánh đèn dầu lờ mờ, làn da của Bạch Vũ trắng đến phát sáng, đôi tai cáo khẽ run rẩy đầy mong chờ.
Mặc Diêm cúi xuống, nụ hôn của hắn mang vị của rượu quế và vị của sự khao khát sâu thẳm. Hắn dùng chiếc đuôi rắn đen của mình quấn chặt lấy hai chân anh, kéo anh vào một cuộc hoan lạc đầy mê hoặc. Những tiếng rên rỉ nhỏ xíu của Bạch Vũ hòa cùng tiếng mưa ngoài kia, tạo nên một bản giao hưởng của tình yêu và dục vọng bản năng.
Sự sủng ái của Mặc Diêm ở Tô Châu mang một sắc thái khác – nó sâu sắc và mang tính "thấm đẫm" hơn. Hắn muốn khảm mình vào anh, muốn từng tấc da thịt của anh đều ghi nhớ mùi hương và nhiệt độ của hắn.
Đến khi đêm đã về khuya, họ nằm bên nhau dưới lớp chăn dày. Bạch Vũ mệt mỏi rúc vào lòng Mặc Diêm, cái đuôi cáo trắng xù gối đầu lên chiếc đuôi rắn đen đã thu nhỏ lại.
"Mặc Diêm... mai mình đi nghe hát côn khúc nhé?"
"Được, bất cứ điều gì em muốn."
Mặc Diêm hôn lên mi mắt anh, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi màn mưa vẫn đang bao phủ lấy thành phố cổ. Hắn biết rằng, dù câu truyện của họ có đi đến đâu, dù là thành phố S sầm uất hay Tô Châu trầm mặc, thì sợi dây liên kết giữa họ sẽ chỉ ngày càng bền chặt hơn.
Sự bảo hộ của hắn không còn là một chiếc lồng, mà là một vùng trời bình yên mà hắn đã dành cả đời để xây dựng cho anh. Và Bạch Vũ, với sự dịu dàng mộc mạc của mình, đã chính thức trở thành "người hóa" cho linh hồn vốn dĩ lạnh lẽo của hắc xà.
Tô Châu đêm nay thật đẹp, vì có tiếng mưa, và vì có hơi ấm của hai trái tim đang hòa làm một.