MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Năng Ngủ QuênChương 12: HỌA Ý TÌNH THÂM

Bản Năng Ngủ Quên

Chương 12: HỌA Ý TÌNH THÂM

1,381 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu trời Tô Châu sau cơn mưa trở nên trong vắt như một viên ngọc bích. Những giọt nước còn đọng lại trên mái ngói rêu phong thỉnh thoảng lại rơi xuống mặt nước lạch nhỏ, tạo thành những vòng tròn đồng tâm loang loáng. Bạch Vũ thức dậy trong sự bao bọc quen thuộc của Mặc Diêm. Hơi ấm từ lồng ngực rắn chắc của người đàn ông hòa quyện với mùi hương trầm mặc của gỗ cũ, khiến anh cứ muốn lười biếng cuộn tròn mãi không thôi.

“Dậy thôi, con cáo lười.” Mặc Diêm khẽ vỗ nhẹ vào cái đuôi trắng đang thò ra ngoài chăn của anh.

Bạch Vũ dụi mắt, giọng ngái ngủ: “Mặc Diêm, hôm qua anh hứa đưa tôi đi nghe hát Côn khúc mà.”

“Tôi vẫn nhớ. Nhưng trước đó, em phải ăn sáng đã.”

Mặc Diêm dắt tay anh đi dọc theo con đường lát đá xanh dẫn đến một trà quán cổ nằm ngay sát mép sông. Họ chọn một bàn nhỏ ở tầng hai, nơi có thể nhìn xuống những chiếc thuyền nan trôi lững lờ. Bữa sáng mộc mạc với trà xanh thơm ngát và những viên bánh nếp nhân đậu đỏ ngọt bùi. Mặc Diêm vẫn như mọi khi, hắn không ăn nhiều mà chỉ chăm chú bóc vỏ trứng, thổi nguội từng miếng cháo rồi đưa đến bên môi Bạch Vũ.

Sự sủng ái này, ở giữa không gian cổ kính của Tô Châu, dường như lại càng thêm thâm trầm và sâu sắc.

Buổi chiều, họ đến một nhà hát nhỏ nằm trong một hoa viên cổ. Tiếng đàn tì bà và tiếng sáo trúc vang lên du dương, dẫn dắt người nghe vào những câu truyện tình yêu từ ngàn năm trước. Bạch Vũ ngồi tựa vai Mặc Diêm, chăm chú nhìn những nghệ sĩ trên sân khấu với bộ trang phục lộng lẫy và những động tác uyển chuyển.

Dù không hoàn toàn hiểu hết những từ ngữ cổ, nhưng Bạch Vũ cảm nhận được cái hồn của vở diễn – đó là sự chờ đợi, là sự hy sinh và lòng thủy chung son sắt. Anh liếc nhìn Mặc Diêm, thấy người đàn ông vốn dĩ lạnh lùng này cũng đang chăm chú lắng nghe. Có lẽ, sâu trong bản năng thú nhân vốn dĩ cô độc, Mặc Diêm thấu hiểu hơn ai hết giá trị của một người bạn đời chân chính.

Khi trở về căn nhà cổ, tâm hồn nghệ sĩ của Bạch Vũ bỗng nhiên bùng phát. Anh tìm thấy một bộ giấy tuyên và mực tàu trong góc phòng đọc sách.

“Mặc Diêm, anh có thể ngồi xuống đó không? Tôi muốn vẽ anh.” Bạch Vũ chỉ tay về phía chiếc ghế gỗ dựa vào bức bình phong.

Mặc Diêm hơi ngạc nhiên nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Hắn ngồi đó, một chân gác nhẹ lên chân kia, tư thế mang theo sự uy nghiêm của một bậc đế vương.

“Vẽ tôi trong hình dạng nào?” Hắn hỏi, ánh mắt hổ phách nhìn anh đầy ý vị.

“Hình dạng chân thật nhất của anh.” Bạch Vũ mỉm cười, đôi mắt phượng rạng rỡ.

Mặc Diêm hiểu ý. Hắn không ngần ngại để bản năng trỗi dậy. Trong không gian riêng tư chỉ có hai người, phần thân dưới của hắn dần biến đổi thành chiếc đuôi rắn đen bóng bẩy, mạnh mẽ uốn lượn dưới sàn nhà. Những mảng vảy đen hiện lên trên cổ và cánh tay, lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Đôi đồng tử vàng rực với đường chỉ dọc sắc lẹm nhìn thẳng vào Bạch Vũ. Đây là hình ảnh mà bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ phải run rẩy vì sợ hãi, nhưng với Bạch Vũ, đó là vẻ đẹp nguyên thủy nhất.

Bạch Vũ bắt đầu cầm bút. Những đường nét mộc mạc nhưng dứt khoát dần hiện lên trên mặt giấy. Anh không chỉ vẽ hình dáng bên ngoài, anh vẽ cả khí chất của hắc xà – sự cô độc, sự mạnh mẽ và cả sự dịu dàng chỉ dành riêng cho một người.

Thời gian chậm rãi trôi qua. Trong căn phòng chỉ còn tiếng sột soạt của ngòi bút trên giấy và tiếng hơi thở của hai người. Mặc Diêm ngồi bất động như một pho tượng, đôi mắt hắn chưa bao giờ rời khỏi dáng vẻ chăm chú của Bạch Vũ. Hắn thấy anh đôi khi nheo mắt, đôi khi lại khẽ mỉm cười, cái đuôi cáo trắng sau lưng vô thức vẫy nhẹ theo nhịp điệu của cảm xúc.

“Xong rồi.” Bạch Vũ thở phào, đặt bút xuống.

Mặc Diêm đứng dậy, chiếc đuôi rắn thu ngắn lại nhưng vẫn chưa biến mất hẳn. Hắn bước tới sau lưng Bạch Vũ, nhìn xuống bức tranh.

Đó là một bức tranh thủy mặc với những nét đậm nhạt tinh tế. Trong tranh, một con hắc xà khổng lồ đang cuộn tròn lấy một nhành hoa tuyết nhỏ bé. Điều đặc biệt nhất là đôi mắt của hắc xà – nó không mang vẻ khát máu, mà lại chứa đựng một sự chở che đến tận cùng. Ánh mắt ấy nhìn về phía nhành hoa tuyết bằng tất cả sự dịu dàng mà thế gian này có thể có.

Mặc Diêm khựng lại. Hắn đưa bàn tay thô ráp, hơi run rẩy vuốt nhẹ lên mặt giấy.

“Em thấy tôi... như thế này sao?” Hắn khàn giọng hỏi.

Bạch Vũ xoay người lại, vòng tay ôm lấy eo hắn, áp mặt vào lồng ngực lạnh lẽo nhưng đầy sức sống. “Đúng vậy. Mọi người có thể sợ anh, có thể thấy anh là quái vật. Nhưng trong mắt tôi, anh là người hùng đã cuộn lấy bông hoa tuyết của đời mình để bảo vệ nó khỏi những cơn gió bão ngoài kia.”

Câu truyện của họ, qua bức tranh này, dường như đã được khảm sâu vào tâm khảm của Mặc Diêm. Hắn cúi xuống, nhấc bổng Bạch Vũ lên, đặt anh ngồi lên lòng mình trên chiếc ghế gỗ lớn.

“Vũ nhi... em là người duy nhất nhìn thấu tôi.”

Mặc Diêm bắt đầu hôn anh. Nụ hôn lần này không mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, mà là một sự biết ơn và trân trọng sâu sắc. Hắn dùng chiếc đuôi rắn của mình quấn quýt lấy Bạch Vũ, sưởi ấm anh bằng chính nhiệt lượng từ trái tim mình. Những xúc cảm con người nhất và bản năng thú tính nhất lại một lần nữa hòa quyện.

Trong không gian mộc mạc của Tô Châu, Mặc Diêm miêu tả bằng những cử chỉ nhỏ nhất sự sủng ái vô bờ bến. Hắn hôn lên đôi mắt phượng đang nhắm nghiền, hôn lên đôi tai cáo đang run rẩy, và hôn lên từng ngón tay vừa cầm bút của anh.

“Tôi sẽ giữ bức tranh này mãi mãi.” Mặc Diêm thì thầm bên tai anh. “Nó chính là linh hồn của tôi mà em đã tìm thấy.”

Bạch Vũ mỉm cười mãn nguyện trong vòng tay hắn. Anh nhận ra rằng, đôi khi ngôn từ là không đủ để diễn tả tình yêu, nhưng một nét vẽ, một ánh mắt thấu hiểu lại có thể sưởi ấm cả một cuộc đời lạnh lẽo.

Đêm hôm đó, họ nằm bên nhau, bức tranh được đặt ngay ngắn trên bàn trà cạnh giường. Ánh trăng Tô Châu chiếu qua cửa sổ, dát bạc lên bức tranh hắc xà và bông tuyết. Nhịp sống cứ thế trôi đi, chậm rãi và sâu sắc. Mặc Diêm biết rằng, từ nay về sau, hắn không còn phải chiến đấu một mình trong bóng tối nữa. Hắn đã có một người họa sĩ của đời mình, người sẽ luôn dùng những màu sắc ấm áp nhất để vẽ nên tương lai của họ.

Bạch Vũ rúc vào ngực Mặc Diêm, cái đuôi trắng và vảy đen đan xen vào nhau như một lời thề nguyền vĩnh cửu. Sự bảo hộ của hắc xà giờ đây không còn là bản năng sinh tồn, mà là bản năng của tình yêu.

Thành phố cổ vẫn chìm trong màn sương đêm tĩnh lặng, chứng kiến một câu truyện nhân thú đầy mật ngọt đang tiếp tục được viết nên bởi hai trái tim đã hoàn toàn thuộc về nhau.