MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Năng Ngủ QuênChương 13: ÁNH ĐÈN LỒNG VÀ LỜI HỨA DƯỚI TRĂNG

Bản Năng Ngủ Quên

Chương 13: ÁNH ĐÈN LỒNG VÀ LỜI HỨA DƯỚI TRĂNG

1,541 từ · ~8 phút đọc

Tô Châu khi đêm về lại mang một vẻ đẹp khác hẳn với sự thanh nhã của ban ngày. Khi những ánh đèn lồng đỏ rực bắt đầu được thắp lên dọc hai bên bờ kênh, thành phố cổ kính này như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ ngàn năm, khoác lên mình một tấm áo lộng lẫy và huyền ảo. Hôm nay là ngày hội đèn lồng truyền thống, một dịp mà người dân địa phương và du khách đổ về các con phố để cầu nguyện cho sự bình an và duyên phận.

Mặc Diêm đứng bên cửa sổ, bàn tay hắn lướt nhẹ trên bức tranh thủy mặc mà Bạch Vũ vừa hoàn thành hôm qua. Hình ảnh con hắc xà cuộn lấy nhành hoa tuyết không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nó là tấm gương phản chiếu tâm hồn của chính hắn. Hắn đã gọi điện cho trợ lý ở Thành phố S, yêu cầu chuẩn bị một khung kính chống đạn và loại giá treo đặc biệt nhất để đặt bức tranh này ngay trong văn phòng chủ tịch.

"Tôi muốn mỗi khi ngẩng đầu lên đều thấy được bản thân mình trong mắt em." Mặc Diêm khẽ nói khi thấy Bạch Vũ đang loay hoay diện bộ đồ mới.

Bạch Vũ hôm nay mặc một bộ sườn xám cách tân dành cho nam, màu xanh nhạt như màu của nước sông Tô Châu buổi sớm. Chiếc cổ áo cao che khuất một phần dấu ấn mà Mặc Diêm đã để lại tối qua, nhưng lại làm tôn lên vẻ thanh tao, thoát tục của một con cáo tuyết.

"Anh lại định làm loạn văn phòng nữa sao?" Bạch Vũ cười trêu chọc, tay cầm một chiếc đèn lồng nhỏ hình chú cáo trắng. "Đi thôi, nếu không sẽ lỡ mất lễ thả đèn dưới sông đấy."

Mặc Diêm không đeo khẩu trang hay kính râm để che giấu thân phận nữa. Ở nơi đất khách quê người này, hắn chỉ muốn làm một người đàn ông bình thường, dắt tay người thương đi giữa đám đông. Hắn nắm chặt tay Bạch Vũ, những ngón tay đan xen vào nhau không một kẽ hở. Sự chiếm hữu của hắn giờ đây đã trở nên thâm trầm hơn, không còn là những cái nhìn đe dọa, mà là một sự hiện diện vững chãi, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng biết chàng trai bên cạnh là người mà hắn sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ.

Con phố cổ đông nghẹt người, mùi bánh trôi nước thơm lừng và tiếng cười nói vang vọng khắp nơi. Bạch Vũ như một chú nhỏ lạc vào rừng hoa, đôi mắt phượng sáng rực trước những món đồ chơi thủ công và những gian hàng câu đố.

"Mặc Diêm, nhìn kìa! Kia là đèn lồng rồng sao? Trông nó oai phong thật đấy."

Mặc Diêm nhìn theo hướng chỉ của anh, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc đèn lồng cáo nhỏ trên tay Bạch Vũ. Hắn thấp giọng: "Con rồng đó tuy oai phong, nhưng không có linh hồn. Đèn lồng của em đẹp hơn."

Bạch Vũ đỏ mặt, anh biết Mặc Diêm đang ngầm ý khen mình. Câu truyện của họ giữa phố thị đông đúc này giống như một thước phim quay chậm. Mặc Diêm dùng bờ vai rộng lớn của mình để gạt dòng người, tạo ra một không gian nhỏ bé nhưng an toàn cho Bạch Vũ. Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay điều chỉnh lại chiếc mũ len cho anh, che đi đôi tai cáo đang thỉnh thoảng khẽ vẫy vì tiếng ồn.

Họ dừng chân tại một cây cầu đá cổ, nơi người ta đang thi nhau treo những dải lụa đỏ ghi lời ước nguyện. Bạch Vũ cầm lấy một dải lụa, chăm chú viết lên đó một dòng chữ nhỏ.

"Em viết gì vậy?" Mặc Diêm tò mò ghé sát lại.

"Bí mật. Viết ra mà anh thấy thì không linh nghiệm đâu." Bạch Vũ che tay lại, đôi mắt lém lỉnh nhìn hắn.

Thực ra, dòng chữ ấy rất mộc mạc: “Mong cho hắc xà của tôi mãi mãi không còn cô độc.”

Mặc Diêm không hỏi thêm, hắn cũng cầm lấy một dải lụa. Khác với sự tỉ mỉ của Bạch Vũ, hắn chỉ viết đúng hai chữ: "Vĩnh hằng". Với hắn, không có lời cầu nguyện nào quan trọng hơn việc giữ được người này bên cạnh mãi mãi.

Khi trăng lên đến đỉnh đầu, soi bóng xuống dòng sông lấp lánh, lễ thả đèn lồng bắt đầu. Hàng ngàn chiếc đèn nhỏ mang theo những ước mơ trôi lững lờ trên mặt nước. Mặc Diêm và Bạch Vũ chọn một góc vắng bên bờ sông.

Bạch Vũ đặt chiếc đèn lồng cáo trắng xuống nước, khẽ đẩy nhẹ. "Hy vọng nó sẽ trôi xa, mang theo tất cả những nỗi buồn của chúng ta đi mất."

Mặc Diêm nhìn chiếc đèn lồng đang trôi đi, rồi đột nhiên hắn xoay người Bạch Vũ lại, để anh tựa lưng vào thành cầu đá. Trong không gian mờ ảo của ánh đèn lồng rực rỡ và ánh trăng thanh khiết, đôi đồng tử của Mặc Diêm dần chuyển sang màu hổ phách. Bản năng thú trong hắn lại trỗi dậy, nhưng lần này nó hòa quyện với một loại cảm xúc sâu sắc hơn cả dục vọng – đó là sự tôn thờ.

"Vũ nhi, ở Thành phố S tôi đã nói em là hôn phu. Nhưng ở đây, dưới sự chứng kiến của đất trời Tô Châu, tôi muốn hứa với em một điều."

Mặc Diêm quỳ một chân xuống, một hành động cực kỳ hiếm thấy ở một kẻ cao ngạo như hắn. Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ đàn hương. Bên trong là một cặp nhẫn được thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, với mặt trong được khảm một lớp vảy rắn li ti và một sợi lông cáo tuyết được bọc trong thủy tinh bền chắc.

"Em đã vẽ tôi như người bảo vệ của em. Vậy em có sẵn lòng để người bảo vệ này được danh chính ngôn thuận ở bên em suốt đời, dù là hình dạng người hay thú không?"

Trái tim Bạch Vũ đập liên hồi. Anh không ngờ một con hắc xà vốn dĩ khô khan lại có thể chuẩn bị một màn cầu hôn lãng mạn đến thế. Nước mắt anh vô thức rơi xuống, lấp lánh như những hạt ngọc dưới ánh trăng.

"Tôi sẵn lòng. Đã sớm sẵn lòng rồi."

Mặc Diêm đeo nhẫn vào ngón áp út của Bạch Vũ, rồi để anh đeo nhẫn cho mình. Khi hai bàn tay chạm vào nhau, một sự gắn kết thiêng liêng dường như đã được hình thành. Mặc Diêm đứng dậy, kéo anh vào một nụ hôn nồng cháy giữa tiếng pháo hoa bắt đầu nổ vang trời.

Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn là hắc xà hay cáo tuyết nữa, họ chỉ là hai sinh mệnh tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông. Sự sủng ái của Mặc Diêm đạt đến đỉnh điểm của sự trân trọng. Hắn không dùng uy áp để ép buộc anh, mà dùng sự chân thành để cầu xin anh đồng hành cùng mình.

Họ trở về căn nhà cổ khi phố phường đã bắt đầu thưa thớt. Sự hưng phấn của buổi lễ và hơi ấm của lời hứa khiến bầu không khí trong phòng ngủ trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết. Mặc Diêm không kiềm chế nữa, hắn để chiếc đuôi rắn đen khổng lồ hiện ra, mạnh mẽ quấn quýt lấy cơ thể Bạch Vũ ngay trên giường lớn.

Những cái chạm của vảy lạnh trên làn da nóng hổi, tiếng rên rỉ hòa cùng nhịp thở dồn dập, tất cả tạo nên một phân đoạn tình cảm đầy nghệ thuật. Mặc Diêm dùng mọi tấc da thịt để cảm nhận vị hôn phu của mình, đánh dấu anh bằng hơi thở và sự chiếm hữu bản năng nhất.

"Em là của tôi... mãi mãi là của tôi." Hắn thì thầm, nụ hôn nồng nhiệt đặt lên chiếc nhẫn mới đeo trên tay anh.

Bạch Vũ đáp lại bằng tất cả sự dịu dàng. Anh nhận ra rằng, sự bảo hộ của Mặc Diêm không phải là một xiềng xích, mà là một vương quốc ấm áp nhất mà anh từng biết. Anh sẵn lòng cuộn mình trong vương quốc ấy, để được hắc xà của mình cưng chiều đến tận cùng thế giới.

Sáng hôm sau, tin tức về việc Chủ tịch tập đoàn Mặc Thị cầu hôn đã bắt đầu râm ran, nhưng hai nhân vật chính vẫn đang bình yên trong căn nhà cổ ở Tô Châu. Mặc Diêm ngồi bên bàn, nhìn Bạch Vũ đang ngủ say với chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, lòng thầm nhủ:

Câu truyện của chúng ta mới chỉ thực sự bắt đầu.

Nhịp sống ở Tô Châu vẫn chậm rãi trôi, nhưng từ nay về sau, mỗi bước đi của họ đều sẽ có dấu ấn của nhau. Không còn là hai cá thể cô đơn, mà là một gia đình nhỏ, vững chãi và đầy mật ngọt giữa nhân gian đầy biến động.