Chuyến tàu cao tốc đưa họ rời khỏi sự tĩnh lặng của Tô Châu để trở về với cái náo nhiệt, phồn hoa nhưng cũng đầy rẫy những toan tính của Thành phố S. Bạch Vũ nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng xanh mướt dần được thay thế bằng những khối bê tông xám xịt và những dải đèn neon rực rỡ. Trên ngón tay anh, chiếc nhẫn cầu hôn vẫn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở rằng anh không còn cô đơn giữa thế gian này nữa.
Mặc Diêm ngồi bên cạnh, tay cầm máy tính bảng xử lý những báo cáo dồn dập gửi về từ tập đoàn, nhưng tay còn lại vẫn nắm chặt lấy tay Bạch Vũ. Ánh mắt hắn có phần lạnh lùng và cảnh giác hơn thường ngày. Bản năng của một con hắc xà cấp cao cho hắn biết rằng, sự yên bình mà họ vừa trải qua chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão lớn.
"Mặc Diêm, anh đang lo lắng về tộc Lang nhân sao?" Bạch Vũ khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng trong khoang tàu riêng biệt.
Mặc Diêm không giấu diếm, hắn gập máy tính lại, xoay người đối diện với anh. "Hành động công khai ở Tô Châu của tôi đã chạm đến giới hạn của họ. Giới thú nhân ở Thành phố S vốn dĩ là một chiếc bánh được chia phần kỹ lưỡng. Việc tôi tìm được một người bạn đời thuần chủng như em đã phá vỡ sự cân bằng quyền lực ấy. Họ sợ... và khi những kẻ săn mồi sợ hãi, chúng sẽ trở nên điên cuồng."
Hắn đưa tay vuốt ve gò má Bạch Vũ, đôi đồng tử hổ phách khẽ lóe lên một tia hung hiểm. "Nhưng họ quên mất một điều. Rắn có lớp vảy ngược. Kẻ nào chạm vào vảy ngược của tôi, kẻ đó phải trả giá bằng cả mạng sống."
Câu truyện của họ khi vừa đặt chân lại Thành phố S đã ngay lập tức bị cuốn vào vòng xoáy của những âm mưu. Ngay tại sảnh VIP của nhà ga, một đoàn xe đen sang trọng đã đợi sẵn, nhưng không phải tất cả đều là người của Mặc Diêm.
Lâm Lão – đại diện của tộc Lang nhân – đứng tựa bên chiếc xe Limousine, vẻ mặt không còn sự giả tạo thường ngày mà thay vào đó là một sự khiêu khích trắng trợn. Xung quanh lão là những gã đàn ông vạm vỡ, đôi mắt nheo lại đầy vẻ dã tính, mùi hôi nồng của loài sói lan tỏa trong không khí khiến đôi tai cáo của Bạch Vũ bất giác run lên vì khó chịu.
"Mặc tổng, chúc mừng ngài đã có một kỳ nghỉ lãng mạn. Nhưng có vẻ ngài mải mê yêu đương quá mà quên mất việc đóng tiền 'bảo an' cho các tuyến vận tải phía Bắc rồi thì phải?" Lâm Lão cười khẩy, ánh mắt tham lam quét qua người Bạch Vũ.
Mặc Diêm không nói một lời nào. Hắn tiến lên một bước, chắn hoàn toàn tầm nhìn của Lâm Lão đối với Bạch Vũ. Một luồng uy áp hắc xà đậm đặc, lạnh lẽo như băng từ vạn năm trước đột ngột bùng phát. Không khí xung quanh dường như bị hút cạn, khiến những gã Lang nhân xung quanh phải lùi lại một bước, hơi thở trở nên dồn dập vì áp lực kinh khủng.
"Lâm Lão, tôi nể tình ông là tiền bối nên mới để ông sống đến tận bây giờ." Giọng Mặc Diêm trầm thấp nhưng vang vọng như tiếng sấm rền trong đêm tối. "Nhưng nếu ông nghĩ có thể dùng những tiểu xảo này để đe dọa người của tôi, thì ông đã lầm to rồi."
Nói đoạn, Mặc Diêm đột ngột ra tay. Tốc độ của hắn nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Chỉ trong một chớp mắt, hắn đã bóp nghẹt cổ của gã hộ vệ đứng gần Lâm Lão nhất. Trên cánh tay Mặc Diêm, những lớp vảy đen bóng hiện lên sắc lẹm, nanh độc của loài hắc xà cổ đại dường như đang chực chờ lộ ra.
"Về báo với gia chủ các người. Nếu muốn chiến tranh, Mặc Diêm tôi sẵn lòng tiếp đón. Nhưng nếu dám đụng đến một sợi tóc của Bạch Vũ, tôi sẽ san phẳng toàn bộ địa bàn của tộc Lang nhân trong một đêm."
Sự chiếm hữu của Mặc Diêm lúc này mang một màu sắc tàn khốc và đầy uy lực. Hắn dắt Bạch Vũ bước vào xe, bỏ lại phía sau những gương mặt tái mét của đối thủ. Sự sủng ái của hắn dành cho anh không chỉ là những món quà đắt tiền hay những lời lãng mạn, mà là một sự bảo hộ tuyệt đối, sẵn sàng trở thành một con quỷ dữ để giữ cho thế giới của anh được bình yên.
Trở về biệt thự, không khí trở nên căng thẳng hơn. Mặc Diêm tăng cường lực lượng bảo an, biến căn nhà thành một pháo đài thép. Bạch Vũ nhìn thấy sự bận rộn và lo toan của hắn, anh không hề trách móc hay cảm thấy bị gò bó. Anh hiểu rằng, trong thế giới thú nhân khắc nghiệt này, sự tự do của anh được đánh đổi bằng sự hy sinh và sức mạnh của người đàn ông này.
Buổi tối, Bạch Vũ mang một bát canh nóng vào thư phòng cho Mặc Diêm. Hắn đang ngồi trước hàng loạt màn hình giám sát và bản đồ địa bàn. Khi thấy anh bước vào, vẻ mặt đằng đằng sát khí của hắn ngay lập tức tan biến.
"Vũ nhi, sao em chưa ngủ?" Mặc Diêm kéo anh ngồi xuống đùi mình, vòng tay ôm chặt lấy eo anh như thể sợ chỉ cần buông tay là anh sẽ biến mất.
"Tôi lo cho anh. Mặc Diêm, chúng ta không thể giải quyết chuyện này một cách hòa bình sao?" Bạch Vũ lo lắng vuốt ve những chiếc vảy đen vẫn còn hiện rõ trên mu bàn tay hắn.
Mặc Diêm im lặng một lát, rồi thở dài. Hắn vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương tuyết trắng để bình tâm lại. "Trong thế giới của tôi, hòa bình chỉ tồn tại khi em đủ mạnh để khiến kẻ thù không dám nảy sinh ý định tấn công. Tộc Lang nhân vốn dĩ là những kẻ cơ hội, chúng thấy tôi có điểm yếu là em, nên chúng muốn dùng em để ép tôi nhượng bộ lợi ích kinh doanh."
Hắn ngước lên, đôi mắt hổ phách nhìn sâu vào mắt Bạch Vũ. "Nhưng chúng không biết rằng, em không phải là điểm yếu. Em là nguồn sức mạnh duy nhất khiến tôi phải tồn tại. Vì em, tôi có thể hủy diệt cả thế giới này."
Sự bảo hộ và chiếm hữu của Mặc Diêm đạt đến một tầm cao mới – sự sủng ái cực đoan. Hắn không chỉ muốn sở hữu anh, mà muốn xây dựng một trật tự thế giới mới nơi anh có thể tự do đi lại mà không ai dám nhìn ngó.
Để đáp lại tình cảm ấy, Bạch Vũ không hề yếu đuối. Anh vòng tay ôm lấy đầu Mặc Diêm, để cái đuôi cáo của mình quấn quýt lấy hắn. "Vậy thì anh hãy làm những gì anh cần làm. Tôi sẽ ở đây, ngay tại căn nhà này, đợi anh về. Tôi tin anh."
Lời nói mộc mạc ấy chính là liều thuốc quý giá nhất đối với Mặc Diêm. Hắn không kiềm chế được mà đẩy anh xuống bàn làm việc, giữa những đống giấy tờ quan trọng. Hắn hôn anh một cách cuồng nhiệt, nụ hôn mang vị của sự chiếm hữu và cả sự cam kết sinh tử.
Dưới ánh đèn lờ mờ của thư phòng, bản năng thú nhân bùng nổ mạnh mẽ. Chiếc đuôi rắn đen khổng lồ hiện ra, mạnh mẽ và đầy uy quyền, quấn chặt lấy Bạch Vũ, kéo anh vào một cuộc hoan lạc mang màu sắc của sự bảo vệ. Mặc Diêm dùng cơ thể mình để bao phủ lấy anh, từng tấc da thịt chạm vào nhau đều như một lời thề nguyền: "Tôi sẽ chết để em được sống."
Nhịp điệu của sự chiếm hữu ấy không làm Bạch Vũ sợ hãi, ngược lại, anh cảm nhận được một sự gắn kết linh hồn sâu sắc. Anh để mặc cho hắc xà của mình đánh dấu, để mặc cho sự mạnh mẽ của hắn bao trùm lấy mình.
Câu truyện của họ tại Thành phố S lúc này không còn là những buổi hẹn hò lãng mạn, mà là một cuộc chiến thực sự để bảo vệ hạnh phúc. Mặc Diêm trong những ngày sau đó đã thực hiện một loạt các đòn tấn công tài chính và quân sự nhắm thẳng vào các điểm yếu của tộc Lang nhân. Hắn dùng sự lạnh lùng của một con rắn để bóp nghẹt từng hơi thở kinh doanh của đối thủ, buộc chúng phải quỳ xuống xin tha.
Và khi mọi thứ dần ổn định trở lại, khi Lâm Lão phải đích thân đến biệt thự để dập đầu xin lỗi và ký kết bản hiệp ước không xâm phạm vĩnh viễn, Mặc Diêm vẫn chỉ đứng đó, tay nắm chặt tay Bạch Vũ.
"Đây là cái giá cho việc dám nhìn vào người của tôi." Mặc Diêm lạnh lùng nói trước khi ra lệnh đuổi khách.
Khi cánh cổng biệt thự khép lại, Thành phố S lại trở về với vẻ yên bình giả tạo của nó. Nhưng trong căn biệt thự trên đỉnh đồi, một câu truyện tình yêu sâu sắc hơn đã được trui rèn qua lửa đạn và bão tố. Bạch Vũ mỉm cười nhìn người đàn ông của mình, anh biết rằng từ nay về sau, lớp vảy ngược của hắc xà sẽ luôn là rào chắn vững chắc nhất cuộc đời anh.
"Xong rồi chứ?" Bạch Vũ nhẹ nhàng hỏi.
"Ừ, xong rồi. Từ giờ, không ai có thể làm phiền chúng ta nữa." Mặc Diêm bế bổng anh lên, đi về phía phòng ngủ. "Giờ thì... chúng ta cần bù đắp cho những ngày căng thẳng vừa qua, phải không?"
Dưới ánh trăng rực rỡ của Thành phố S, tình yêu của họ lại một lần nữa thăng hoa, mộc mạc, sâu sắc và bền vững hơn bất cứ thứ gì trên đời này.