Sau khi những đợt sóng ngầm với tộc Lang nhân tạm thời lắng xuống dưới uy thế tàn khốc của Mặc Diêm, biệt thự trên đỉnh đồi Thành phố S dường như lại trở về với nhịp điệu yên ả của nó. Nhưng cái yên ả này không phải là sự tĩnh lặng đơn thuần, mà là một sự bận rộn đầy ngọt ngào. Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa, một buổi lễ mà Mặc Diêm gọi là "nghi thức thuộc về" sẽ diễn ra. Hắn không gọi đó là đám cưới theo cách thông thường của con người, bởi đối với một thú nhân hắc xà cổ đại, đây là buổi lễ tế thần linh và bản năng để tuyên cáo rằng linh hồn của hắn đã tìm được nơi nương náu vĩnh viễn.
Bạch Vũ nhốt mình trong phòng làm việc suốt ba ngày nay. Anh không cho Mặc Diêm vào, thậm chí còn dán một tờ giấy nhỏ ngoài cửa: "Rắn không được vào hang của Cáo". Mặc Diêm dù lòng ngứa ngáy, muốn được ôm ấp cục bông ấm áp của mình nhưng cũng chỉ biết đứng ngoài cửa, nghe tiếng đục đẽo và tiếng máy mài rè rè bên trong mà thở dài đầy cưng chiều.
Trong căn phòng tràn ngập ánh nắng, Bạch Vũ đang tỉ mỉ hoàn thiện món quà bất ngờ nhất dành cho Mặc Diêm. Đó không phải là một chiếc nhẫn, vì họ đã có nhẫn rồi. Đó là một cặp vòng hộ mệnh được chế tác từ một loại vật liệu vô cùng đặc biệt: những mảnh vảy đen mà Mặc Diêm từng đánh rơi trong trận chiến trước đó, kết hợp với sợi tơ hồng được dệt từ lông đuôi mềm nhất của chính Bạch Vũ.
Sự kết hợp giữa lớp vảy cứng cáp, lạnh lẽo và sợi tơ mềm mại, ấm áp chính là biểu tượng cho sự hòa quyện của họ. Câu truyện của hai kẻ khác loài, vốn dĩ nên là kẻ thù của nhau trong tự nhiên, giờ đây lại đan xen chặt chẽ đến mức không thể tách rời.
"Cuối cùng cũng xong..." Bạch Vũ thở phào, nhìn hai chiếc vòng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Một chiếc to bản dành cho cổ tay rắn chắc của Mặc Diêm, và một chiếc thanh mảnh hơn dành cho anh. Chúng không chỉ là trang sức, chúng là vật định tình mang theo hơi thở và sức mạnh của cả hai.
Chiều hôm đó, Mặc Diêm không đi làm. Hắn ngồi ở phòng khách, tay cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt thâm trầm nhìn ra khu vườn đang bắt đầu nở những đóa hoa mùa đông đầu tiên. Khi nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của Bạch Vũ đi xuống cầu thang, hắn ngay lập tức đặt ly rượu xuống, đứng dậy đón lấy anh.
"Cáo nhỏ cuối cùng cũng chịu rời hang rồi sao?" Mặc Diêm vòng tay ôm lấy eo anh, cúi xuống hít hà mùi hương quen thuộc trên cổ Bạch Vũ.
Bạch Vũ mỉm cười, giấu đôi bàn tay đang cầm hộp quà sau lưng. "Anh nhắm mắt lại đi. Tôi có cái này cho anh xem."
Mặc Diêm hơi nhướn mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của Bạch Vũ đang chạm vào cổ tay mình, rồi một cảm giác mát lạnh nhưng sau đó lại ấm áp bao phủ lấy da thịt.
"Mở mắt ra đi."
Mặc Diêm nhìn xuống cổ tay mình. Chiếc vòng bằng vảy đen và tơ hồng hiện lên đầy kiêu hãnh. Hắn khựng lại, đôi mắt hổ phách rung động dữ dội. Là một thú nhân, hắn hiểu giá trị của những mảnh vảy này – đó là một phần cơ thể hắn, là nỗi đau của hắn, nhưng giờ đây chúng đã được Bạch Vũ sưởi ấm và biến thành một tác phẩm nghệ thuật đầy yêu thương.
"Vũ nhi... cái này..."
"Đừng nói gì cả." Bạch Vũ đặt ngón tay lên môi hắn. "Vảy của anh bảo vệ tôi, tơ của tôi sưởi ấm anh. Từ nay về sau, dù anh đi đâu, tôi cũng sẽ luôn ở bên cạnh, hiện hữu trên từng nhịp mạch đập của anh."
Mặc Diêm không kìm nén được nữa. Hắn bế bổng Bạch Vũ lên, sải bước dài về phía căn phòng ngủ chính. Sự chiếm hữu trong hắn bùng nổ, nhưng không phải là sự tàn bạo, mà là một sự sủng ái đến mức nghẹt thở. Hắn đặt anh xuống giường, cơ thể to lớn phủ lên, đôi đồng tử vàng rực soi bóng hình ảnh Bạch Vũ bên trong.
"Em luôn biết cách khiến tôi phát điên vì em." Hắn thì thầm, nụ hôn nồng cháy rơi xuống như mưa.
Bản năng thú nhân trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chiếc đuôi rắn đen khổng lồ hiện ra, mạnh mẽ và bóng bẩy, quấn lấy Bạch Vũ một cách tham lam. Cái đuôi trắng của Bạch Vũ cũng không chịu thua kém, nó quấn quýt lấy lớp vảy đen, tạo nên một sự tương phản tuyệt đẹp giữa hai màu sắc.
Mặc Diêm dùng đôi môi mỏng lướt qua từng tấc da thịt của Bạch Vũ, đánh dấu anh bằng những dấu ấn đỏ hồng nhạt. Hắn dùng chiếc vòng mới đeo trên tay, cọ xát nhẹ vào làn da mềm mại của anh, cảm nhận sự kết nối tâm linh kỳ diệu. Trong phân đoạn tình cảm này, không có chỗ cho sự lạnh lẽo của loài bò sát, chỉ có hơi nóng hừng hực của một tình yêu đã đạt đến độ chín muồi.
Sự sủng ái của Mặc Diêm dành cho Bạch Vũ là một loại bảo hộ mang tính tôn thờ. Hắn trân trọng từng tiếng nấc cụt, từng hơi thở dồn dập của anh. Hắn muốn khảm mình vào anh, muốn biến mình thành chiếc lồng vững chãi nhất để che chở cho chú cáo nhỏ này suốt đời.
"Vũ nhi, buổi lễ sắp tới, tôi sẽ cho cả thế giới biết em là báu vật duy nhất của tôi." Mặc Diêm khàn giọng nói khi cả hai đang chìm trong sự hoan lạc tột cùng.
Câu truyện của họ, từ những ngày đầu gặp gỡ đầy nghi ngại, qua những biến cố của giới thú nhân, giờ đây đã đọng lại thành một thứ tình cảm mộc mạc mà sâu sắc vô cùng. Bạch Vũ nhận ra rằng, sự chiếm hữu của Mặc Diêm không hề làm anh mất đi tự do, mà ngược lại, nó tạo cho anh một bầu trời riêng, nơi anh có thể thoải mái là chính mình mà không sợ bất kỳ sự tổn thương nào từ bên ngoài.
Đêm hôm đó, sau khi mọi thứ lắng xuống, họ nằm bên nhau, hai chiếc vòng trên cổ tay chạm vào nhau tạo nên những tiếng lách cách nhỏ xíu. Bạch Vũ rúc đầu vào ngực Mặc Diêm, nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn.
"Mặc Diêm, sau buổi lễ, chúng ta sẽ đi đâu?"
"Tôi muốn đưa em đi vòng quanh thế giới. Đến những nơi chỉ có chúng ta, không có tộc Lang nhân, không có tranh chấp quyền lực. Chỉ có hắc xà và cáo tuyết của hắn."
Mặc Diêm hôn lên trán anh, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng Thành phố S đang dịu dàng chiếu tỏa. Hắn biết, con đường phía trước có thể vẫn còn những kẻ muốn ngăn cản, nhưng với sợi tơ hồng đã khảm vào lớp vảy đen này, không có gì có thể chia lìa được họ nữa.
Sự sủng ái của một con hắc xà, một khi đã trao đi, chính là lời thề vĩnh cửu. Và Bạch Vũ, với trái tim thuần khiết của mình, đã chính thức trở thành chủ nhân của con quái vật đáng sợ nhất thành phố này.
Sáng hôm sau, Mặc Diêm đích thân giám sát việc trang trí cho buổi lễ. Hắn yêu cầu toàn bộ biệt thự phải được bao phủ bởi những cánh hoa tuyết trắng và những dải lụa đen huyền bí. Hắn muốn mọi thứ phải hoàn hảo, vì người bước đi bên cạnh hắn xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất thế gian.
Nhịp sống ở biệt thự vẫn tiếp diễn, đầy ắp tiếng cười và những cử chỉ âu yếm. Câu truyện của họ giống như một chén trà ngon, càng uống càng thấy vị ngọt hậu sâu sắc. Mọi chuẩn bị đã hoàn tất, một chương mới, rực rỡ và bền vững hơn, đang chờ đón họ ở buổi lễ "nghi thức thuộc về" vào ngày mai.
Bạch Vũ đứng bên cửa sổ, nhìn Mặc Diêm đang bận rộn dưới sân, lòng tràn đầy hạnh phúc. Anh khẽ chạm vào chiếc vòng trên tay, thầm nhủ: "Hắc xà của tôi, tôi sẽ sưởi ấm anh suốt cả cuộc đời này."
Và trong bóng tối, một đôi mắt vàng hổ phách cũng đang nhìn lên, tràn ngập sự chiếm hữu và yêu thương vô bờ bến.