Ánh sáng từ màn hình điện thoại rạch ngang bóng tối trong phòng khách như một tia sét tàn nhẫn. Dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Mặt nạ có thể rơi, nhưng trò chơi vẫn chưa kết thúc. Hẹn gặp lại vào đêm Trăng Máu" khiến không khí xung quanh họ đóng băng ngay tức khắc.
Quân Triết buông Uyển Quyên ra, bàn tay anh nhanh như cắt chộp lấy chiếc điện thoại. Gân xanh trên trán anh nổi lên, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ vì giận dữ. Anh quay sang nhìn vợ, người vẫn còn đang bàng hoàng với bờ vai trần run rẩy dưới ánh đèn.
"Đây là gì?" Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo như từ dưới hầm băng vọng lên. "Kẻ nào? Kẻ nào vẫn còn ám hiệu với em sau lưng tôi?"
Uyển Quyên lắc đầu liên tục, sự hốt hoảng hiện rõ trên gương mặt: "Em không biết! Quân Triết, em thực sự không biết kẻ đó là ai. Em thề... em chưa bao giờ liên lạc với bất kỳ ai ngoài anh kể từ đêm đó!"
Quân Triết cười gằn, nụ cười mang theo sự điên rồ của một kẻ bị phản bội thêm một lần nữa. Anh túm lấy mái tóc cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào màn hình điện thoại đang nhấp nháy.
"Đêm Trăng Máu? Một mật mã mới sao? Có vẻ như trò chơi của 'Người phụ nữ mặt nạ đen' phong phú hơn tôi tưởng đấy. Em đã ngủ với bao nhiêu kẻ ở cái câu lạc bộ bẩn thỉu đó rồi?"
"Chát!"
Một tiếng tát chát chúa vang lên. Uyển Quyên đã dùng hết sức lực để tát anh. Đôi môi cô run rẩy, nước mắt trào ra: "Anh có thể giam cầm tôi, nhưng anh không có quyền sỉ nhục tôi như vậy! Đêm đó... người duy nhất tôi chạm vào là anh! Trái tim tôi, cơ thể tôi, anh là người hiểu rõ nhất nó thuộc về ai mà!"
Cái tát ấy không làm Quân Triết tỉnh ngộ, nó chỉ như mồi lửa ném vào kho xăng. Anh lao vào cô, thô bạo đẩy cô ngã nhào trên sàn thảm dày. Anh đè nghiến cô xuống, đôi bàn tay như gọng kìm khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu.
"Hiểu rõ sao? Tôi chỉ hiểu rõ rằng vợ tôi là một kẻ dối trá tài ba!"
Anh bắt đầu ngấu nghiến môi cô, nụ hôn lần này không còn là dục vọng, mà là sự chiếm hữu điên cuồng pha lẫn sự trừng phạt. Anh muốn dùng sức mạnh thể xác để ép cô phải khai ra sự thật, để cô phải tan nảy dưới sự áp chế của anh. Uyển Quyên vừa đau đớn, vừa cảm thấy một sự sỉ nhục tột cùng, nhưng trong sự bạo liệt đó, một luồng điện nhục dục đen tối lại nhen nhóm. Càng đau đớn, cơ thể cô lại càng phản ứng một cách trung thực với sự xâm chiếm của anh.
Bàn tay Quân Triết xé toang lớp áo lụa còn sót lại trên người cô, không chút nương tay. Sự ma sát giữa da thịt và tấm thảm thô ráp tạo nên một cảm giác bỏng rát. Anh thâm nhập vào cô bằng một sự cuồng nộ chưa từng có, mỗi nhịp thúc đều chứa đựng sự tra hỏi và nỗi đau của sự hoài nghi.
Uyển Quyên rên rỉ, tiếng kêu của cô lạc đi giữa không gian phòng khách rộng lớn. Cô bám chặt lấy vai anh, móng tay găm sâu vào da thịt, máu rỉ ra nhưng Quân Triết dường như không cảm thấy đau. Anh chỉ muốn chiếm giữ, muốn nuốt chửng cô để kẻ khác không còn cơ hội chạm tới.
Khi cơn bão dục vọng tạm lắng xuống, Quân Triết gục đầu bên tai cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn: "Nếu tôi tìm ra kẻ đó... tôi sẽ khiến hắn ước rằng mình chưa từng sinh ra. Và em... nếu em dám lừa dối tôi một lần nữa, tôi sẽ khiến em vĩnh viễn không bao giờ thấy được ánh mặt trời."
Anh đứng dậy, nhặt lấy chiếc điện thoại và bước thẳng lên lầu, để lại Uyển Quyên nằm co quắp trên sàn, cơ thể đầy những vết bầm đỏ và tâm hồn rách nát.
Một lúc lâu sau, khi tiếng cửa phòng làm việc của Quân Triết đóng sầm lại, Uyển Quyên mới gượng dậy. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo đang dần chuyển sang sắc đỏ kỳ quái — đêm Trăng Máu đang đến gần.
Cô rùng mình. Cô biết rằng kẻ gửi tin nhắn kia không chỉ đơn giản là một người quen tình cờ. Hắn biết số điện thoại mới mà Quân Triết vừa đưa cho cô — một số máy tuyệt mật. Hắn có thể là bất cứ ai: một đối tác của Quân Triết, một kẻ hầu người hạ trong nhà, hoặc thậm chí... là một kẻ điên đang theo dõi mọi nhất cử nhất động của họ từ trong bóng tối.
Sự cấm kỵ bây giờ không còn là việc ngoại tình giả tạo nữa. Sự cấm kỵ nằm ở chỗ: họ đang yêu nhau trong một vòng vây của sự ngờ vực và những âm mưu chết người.
Phía sau cánh cửa phòng làm việc, Quân Triết không hề ngủ. Anh đang truy cập vào hệ thống camera an ninh của câu lạc bộ Masquerade mà anh vừa dùng quyền lực để chiếm đoạt được dữ liệu. Anh tua đi tua lại đoạn phim của đêm hôm đó.
Và rồi, anh khựng lại. Ở một góc tối phía sau rèm nhung ban công, khi anh đang mải mê hôn Uyển Quyên, có một bóng người đeo mặt nạ hình đầu lâu đang đứng đó, tay cầm một chiếc điện thoại hướng về phía họ. Hắn không hề tham gia vào bữa tiệc, hắn chỉ ở đó để ghi lại bằng chứng về sự sa ngã của "Vợ chồng Thẩm tổng".
Một nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên môi Quân Triết. Trò chơi này, kẻ đó đã đánh giá thấp sự điên cuồng của anh rồi.