Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không mang lại cảm giác ấm áp, nó chỉ trần trụi phơi bày những mảnh vỡ của đêm qua. Uyển Quyên thức dậy với cơ thể ê ẩm và một nỗi trống rỗng bủa vây. Quân Triết đã rời đi từ sớm, nhưng sự hiện diện của anh vẫn hiện hữu khắp căn phòng: mùi hương gỗ đàn hương còn vương trên gối và một tờ giấy mới đặt trên bàn trang điểm, bên cạnh đó là một chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất.
"Kể từ hôm nay, em sẽ dùng chiếc điện thoại này. Mọi liên lạc của em đều phải thông qua tôi. Tài xế riêng sẽ đưa đón em 24/7. Đừng cố gắng tìm lại chiếc mặt nạ đó nữa."
Uyển Quyên siết chặt tờ giấy, bàn tay run rẩy. Đây không phải là sự bắt đầu lại mà anh đã hứa, đây là một cuộc giam lỏng dưới danh nghĩa bảo vệ. Anh đã biết sự thật, nhưng thay vì tha thứ và thấu hiểu, anh lại chọn cách xiềng xích cô bằng sự nghi ngờ tột độ.
Cả ngày hôm đó, Uyển Quyên như một con búp bê lộng lẫy trong tủ kính. Đi đâu cô cũng thấy bóng dáng chiếc xe đen của tài xế riêng bám theo. Ngay cả khi ở trong cửa hàng thiết kế trang sức của mình, cô cũng cảm nhận được những ánh mắt quan sát từ các nhân viên mới mà Quân Triết vừa "điều động" đến.
Đến tối, Quân Triết trở về nhà với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy tính áp chế. Anh không hỏi về ngày hôm nay của cô thế nào, mà trực tiếp bước đến bên cạnh, luồn tay vào mái tóc cô, ép cô ngửa mặt nhìn mình.
"Em đã dùng điện thoại mới chưa?" Anh hỏi, ngón tay cái lướt nhẹ trên môi cô, một cử chỉ vừa âu yếm vừa mang tính cảnh cáo.
"Anh đang biến tôi thành tù nhân đấy, Quân Triết." Uyển Quyên đáp, giọng cô khàn đi.
Quân Triết cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Tôi chỉ đang bảo vệ những gì thuộc về mình. Tôi không muốn một đêm nào đó, vợ mình lại đi nhầm vào vòng tay của một 'người lạ' khác không phải là tôi."
Anh kéo cô vào lòng, nụ hôn của anh mang theo vị đắng của sự chiếm hữu. Anh đẩy cô xuống ghế sofa ngay giữa phòng khách, nơi ánh đèn chùm rực rỡ soi rọi mọi góc cạnh. Anh muốn cô phải đối diện với thực tại, không có bóng tối che đậy, không có mặt nạ ẩn danh.
Bàn tay anh thô bạo vén tà váy lụa của cô lên, luồn vào bên trong. Sự ma sát đột ngột khiến Uyển Quyên khẽ rên rỉ, một âm thanh vừa đau đớn vừa mang theo sự hưng phấn bản năng mà cô không thể chối từ. Quân Triết nhìn sâu vào mắt cô, anh muốn thấy sự nhục nhã, nhưng anh cũng thấy cả sự khao khát đang rực cháy trong đôi đồng tử ấy.
"Nói cho tôi biết, Uyển Quyên... cảm giác này có giống với đêm đó không? Khi em không biết tôi là ai, em đã nồng nhiệt hơn thế này nhiều cơ mà."
Lời nói của anh như một mũi kim đâm vào lòng tự trọng của cô. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại, hơi thở dồn dập: "Anh muốn so sánh với chính mình sao? Được, vậy thì hãy làm cho tôi quên đi cái tên Quân Triết lạnh lùng này đi, hãy làm cho tôi chỉ thấy anh là người đàn ông đã chiếm lấy tôi trên ban công đêm đó!"
Cơn giận của Quân Triết bùng phát. Anh không nói thêm lời nào, thô bạo cởi bỏ lớp cản trở cuối cùng giữa hai cơ thể. Cuộc yêu lần này diễn ra ngay giữa phòng khách, dưới ánh sáng chói chang, như một cách anh đóng dấu quyền sở hữu lên từng tấc da thịt cô. Mỗi cú thúc của anh đều mạnh bạo, dứt khoát, mang theo sự trừng phạt và cả một nỗi si mê điên cuồng.
Uyển Quyên bám chặt vào vai anh, móng tay cô găm sâu vào da thịt anh, để lại những vết đỏ rực. Cô thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cơn bão cuốn đi. Trong sự đau đớn của việc bị kiểm soát, cô lại tìm thấy một loại khoái cảm tội lỗi. Hóa ra, sự cấm kỵ không chỉ nằm ở người lạ, mà nằm ở chính sự chiếm hữu lệch lạc giữa hai người vợ chồng đã từng quá xa cách này.
Khi mọi thứ kết thúc, Quân Triết vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy cô, hơi thở anh phả trên hõm cổ cô, nóng hổi.
"Em sẽ không đi đâu cả," anh thì thầm, giọng nói như một lời thề độc. "Dù là linh hồn hay thể xác, em chỉ được phép tan chảy trong tay tôi."
Uyển Quyên nằm im, nước mắt lặng lẽ chảy dài. Cô nhận ra quy tắc mới của trò chơi này: Quân Triết đã chấp nhận sự "hư hỏng" của cô đêm đó, nhưng anh sẽ dùng chính sự hư hỏng ấy để giam giữ cô mãi mãi trong vương quốc của riêng anh.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại mới trên bàn bỗng sáng lên. Một tin nhắn ẩn danh hiện ra: "Mặt nạ có thể rơi, nhưng trò chơi vẫn chưa kết thúc. Hẹn gặp lại vào đêm Trăng Máu."
Quân Triết nhìn thấy tin nhắn đó. Ánh mắt anh đột ngột trở nên lạnh lẽo tột độ. Anh nhìn Uyển Quyên, sự nghi ngờ vốn vừa dịu đi lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Có một kẻ khác đang quan sát họ.