MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Ngã Thứ HaiChương 8

Bản Ngã Thứ Hai

Chương 8

1,089 từ · ~6 phút đọc

Tiếng động cơ xe Rolls-Royce gầm rú trong màn đêm tĩnh mịch, xé toạc sự im lặng ngột ngạt bao trùm từ câu lạc bộ về đến tận cửa biệt thự. Không gian bên trong xe đặc quánh mùi hương hoa trà trộn lẫn với mùi gỗ đàn hương mạnh mẽ, nhưng lần này, nó không còn mang lại cảm giác kích thích dâm mỹ, mà là một sự căng thẳng tột độ.

Quân Triết cầm lái, đôi bàn tay siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch. Uyển Quyên ngồi bên ghế phụ, đôi mắt nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, lớp áo choàng lụa mỏng không đủ che đi những dấu vết đỏ hồng trên bờ vai trần. Lớp mặt nạ đã bị bỏ lại trong hốc tối của câu lạc bộ, nhưng sự trống trải khi phải đối diện với gương mặt thật của nhau còn đáng sợ hơn ngàn lần.

Vừa bước vào đại sảnh biệt thự, Quân Triết không đợi người làm ra đón, anh thô bạo nắm lấy cổ tay Uyển Quyên, kéo xềnh xệch cô lên cầu thang.

"Anh buông tôi ra! Quân Triết, anh điên rồi!" Uyển Quyên hét lên, cố gắng vùng vẫy khỏi bàn tay như gọng kìm của anh.

Anh không đáp lời, cho đến khi đẩy cô vào phòng ngủ và khóa sầm cửa lại. Dưới ánh đèn chùm rực rỡ, vẻ đẹp tàn tạ của Uyển Quyên sau cuộc hoan lạc vừa rồi hiện ra rõ rệt: mái tóc rối bời, đôi môi sưng mọng, và ánh mắt chứa đầy sự uất hận.

"Phải, tôi điên rồi!" Quân Triết gầm lên, anh ném chiếc cà vạt xuống sàn. "Tôi điên nên mới đứng nhìn vợ mình uốn éo, rên rỉ dưới thân xác một kẻ mà cô ấy ngỡ là người lạ. Em có biết lúc đó tôi cảm thấy thế nào không? Tôi vừa muốn xé nát em ra, lại vừa muốn xem em có thể hư hỏng đến mức nào!"

Uyển Quyên cười lớn, một điệu cười đầy nước mắt. Cô đứng thẳng người, đối diện với cơn thịnh nộ của anh: "Anh sỉ nhục tôi sao? Vậy còn anh thì sao, Thẩm tổng? Anh mặc bộ suit đắt tiền này nhưng tâm hồn anh lại tìm kiếm sự kích thích trong bóng tối. Anh nói tôi hư hỏng, nhưng chính anh là người đã dắt tay tôi vào thế giới đó. Anh yêu 'người phụ nữ mặt nạ đen' đó hơn là tôi, đúng không? Vì cô ấy sẵn sàng quỳ dưới chân anh, còn tôi... tôi chỉ là bức tượng đá lạnh lẽo trong căn nhà này!"

Quân Triết khựng lại. Câu nói của cô đâm trúng vào tử huyệt trong lòng anh. Anh tiến lại gần, ép cô vào cánh cửa tủ quần áo bằng kính. Hơi thở anh vẫn còn nồng mùi rượu, nhưng ánh mắt đã dịu đi một chút, thay vào đó là sự đau đớn bị bóp méo.

"Ba năm qua... tại sao chúng ta lại thành ra thế này?" Anh thầm thì, giọng khàn đặc. "Tôi đã cố gắng chạm vào em, nhưng mỗi lần tôi tiến tới, em lại lùi lại. Tôi chỉ có thể tìm thấy sự nồng nhiệt của em sau chiếc mặt nạ đó. Thật mỉa mai làm sao, Uyển Quyên. Tôi phải ngoại tình với chính vợ mình để cảm thấy mình được yêu."

Uyển Quyên run rẩy. Cô đưa bàn tay lạnh ngắt lên chạm vào gương mặt anh, lần này không có mặt nạ che chắn, cô thấy rõ từng nếp nhăn mệt mỏi nơi khóe mắt anh. "Vì anh luôn ra lệnh, Quân Triết. Anh chưa bao giờ hỏi tôi muốn gì. Anh chỉ chiếm lấy tôi như một nghĩa vụ."

Quân Triết nhìn sâu vào đôi mắt cô, rồi đột ngột, anh cúi xuống hôn cô. Nụ hôn này không còn mang tính chiếm hữu của "người lạ", mà là sự khao khát được thấu hiểu của một người chồng. Anh bế bổng cô lên, đặt cô xuống giường, nhưng lần này anh không vội vã.

Anh chậm rãi tháo bỏ bộ bodysuit ren đen trên người cô, từng chút một, như đang lột bỏ lớp vỏ bọc giả tạo cuối cùng. Dưới ánh đèn, cơ thể cô hiện ra hoàn mỹ và run rẩy. Quân Triết dùng những nụ hôn nhẹ nhàng rải khắp làn da cô, từ xương quai xanh xuống đến đôi gò bồng đảo đang phập phồng.

"Nếu không có mặt nạ... em có còn muốn tôi không?" Anh hỏi, giọng nói đầy sự cầu khẩn.

Uyển Quyên không trả lời bằng lời, cô vòng tay ôm chặt lấy bờ vai rộng của anh, kéo anh lún sâu vào nụ hôn nồng cháy. Đêm nay, không có câu lạc bộ bí mật, không có mật danh "Bạc" hay "Đen", chỉ có hai linh hồn lạc lối đang cố gắng tìm thấy nhau giữa thực tại nghiệt ngã.

Sự va chạm da thịt lần này mang theo một cảm xúc khác hẳn. Nó không chỉ là sự thỏa mãn nhục dục, mà là một sự thú tội. Quân Triết di chuyển nhịp nhàng, mỗi lần xâm nhập đều sâu sắc và chân thật. Uyển Quyên rên rỉ, tiếng rên vang vọng trong căn phòng rộng lớn, không còn lo sợ bị ai phát hiện, không còn gánh nặng của sự phản bội.

Tuy nhiên, khi cuộc yêu đạt đến đỉnh điểm, Quân Triết chợt dừng lại, anh nhìn vết bầm tím trên cổ cô — dấu vết anh đã để lại khi là "người lạ". Một ý nghĩ xẹt qua tâm trí khiến anh rùng mình: Nếu hôm nay người đeo mặt nạ bạc đó không phải là anh, liệu cô có vẫn nồng nhiệt như thế này không?

Sự thật đã phơi bày, nhưng hạt giống của sự nghi ngờ đã nảy mầm quá sâu. Khi ánh sáng ban mai bắt đầu le lói sau rèm cửa, Quân Triết buông cô ra, quay lưng lại phía cửa sổ.

"Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu lại..." Anh nói, giọng lạnh lùng trở lại. "Nhưng em phải hứa, không bao giờ được quay lại nơi đó nữa. Tuyệt đối không."

Uyển Quyên nhìn tấm lưng cô độc của chồng, lòng cô thắt lại. Cô biết, lớp mặt nạ vật lý đã rơi, nhưng lớp mặt nạ trong lòng họ vẫn còn dày lắm. Cuộc chiến thực sự để giành lại tình yêu từ đống đổ nát của sự dối trá này, giờ đây mới chính thức bắt đầu.