Một tuần sau sự kiện đêm hôm đó, dinh thự họ Thẩm rơi vào một trạng thái cân bằng đầy nguy hiểm. Quân Triết vẫn đi sớm về muộn, vẫn là người chồng lịch lãm và xa cách trên bàn ăn. Uyển Quyên vẫn là người vợ ngoan hiền, tỉ mỉ chọn cho anh từng chiếc cà vạt. Nhưng đằng sau vẻ tĩnh lặng ấy, một dòng điện ngầm đang cuộn chảy mãnh liệt. Họ nhìn nhau, không chỉ bằng ánh mắt của vợ chồng, mà bằng sự dò xét của hai kẻ đang nắm giữ bí mật của nhau.
Sáng thứ Bảy, Quân Triết để lại một mẩu giấy ngắn trên bàn trang điểm: "Tối nay tôi có hẹn với hội đồng quản trị, đừng chờ cơm."
Uyển Quyên siết chặt mẩu giấy trong tay, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng. Cô biết rõ tối nay là đêm thứ Bảy của tuần thứ ba trong tháng — đêm hội đặc biệt nhất của câu lạc bộ Masquerade với chủ đề "Tận cùng của bản ngã".
Cô đã chuẩn bị cho đêm nay như một chiến binh chuẩn bị ra trận. Không còn là sắc đỏ rực rỡ của sự khao khát, Uyển Quyên chọn cho mình một bộ bodysuit bằng ren đen ôm sát, phủ bên ngoài là một lớp áo choàng bằng lụa mỏng tang. Chiếc mặt nạ ren lần này đính thêm những sợi dây xích vàng mảnh mai rủ xuống, che khuất hoàn toàn đôi môi, chỉ để lộ ánh mắt sắc sảo và đầy u uất.
Khi cô bước vào sảnh câu lạc bộ, không gian nơi đây đã thay đổi. Những dải lụa đen rủ xuống từ trần nhà, mùi xạ hương nồng đậm hơn thường lệ, và tiếng nhạc dường như cũng ma mị, kích thích hơn. Cô không đi đến quầy bar, mà tiến thẳng về phía khu vực VIP — nơi dành cho những "con săn mồi" thực thụ.
Và anh đã ở đó.
Vẫn là chiếc mặt nạ bạc ấy, nhưng đêm nay anh không mặc suit. Anh mặc một chiếc sơ mi đen mở sâu ba cúc đầu, để lộ lồng ngực săn chắc và vết sẹo mờ nhạt nơi xương quai xanh. Quân Triết đang ngồi một mình, tay xoay nhẹ ly rượu whisky nguyên chất. Khí chất của anh lạnh lùng đến mức những người phụ nữ xung quanh dù thèm muốn nhưng không một ai dám lại gần.
Uyển Quyên bước tới, không một lời chào hỏi, cô ngồi thẳng xuống đùi anh. Một hành động táo bạo đến mức chính cô cũng cảm thấy tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Quân Triết hơi khựng lại, nhưng rất nhanh sau đó, đôi bàn tay to lớn của anh đã siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Anh không đẩy cô ra, ngược lại còn kéo cô sát hơn, để cơ thể cô hoàn toàn áp chặt vào lồng ngực mình.
"Em quay lại rồi sao? Con mèo nhỏ bướng bỉnh." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự nguy hiểm quen thuộc.
"Tôi quay lại để lấy thứ thuộc về mình." Uyển Quyên thì thầm, cô đưa ngón tay thon dài lướt qua vết xước đã đóng vảy trên mu bàn tay anh. "Vết thương này... vẫn còn đau chứ?"
Quân Triết cười nhạt, hơi thở nồng mùi rượu phả vào cổ cô. "Nó không đau bằng việc bị em bỏ rơi giữa chừng vào đêm hôm đó."
Anh xoay người, ép cô nằm xuống chiếc ghế sofa nhung dài trong góc khuất của phòng VIP. Trong không gian nửa kín nửa hở này, những tiếng rên rỉ và tiếng nhạc bên ngoài chỉ còn là những âm thanh xa xăm. Quân Triết nhìn sâu vào đôi mắt sau lớp mặt nạ của cô, như muốn xuyên qua lớp ren đó để chạm vào sự thật.
"Em là ai?" Anh hỏi, giọng nói mang theo sự mất kiên nhẫn. "Tại sao em lại khiến tôi phát điên lên như thế này?"
"Anh không cần biết tôi là ai." Uyển Quyên chủ động kéo cổ áo anh, ép anh cúi xuống. "Đêm nay, hãy cứ coi tôi là ảo ảnh của người phụ nữ mà anh hằng khao khát."
Họ lao vào nhau một lần nữa, nhưng lần này là sự chủ động hoàn toàn từ cả hai phía. Quân Triết thô bạo hơn, nồng nhiệt hơn, bàn tay anh thám hiểm dưới lớp áo choàng lụa, chạm vào làn da mịn màng qua lớp bodysuit ren mỏng manh. Mỗi điểm chạm của anh đều khiến Uyển Quyên run lên bần bật. Cô không còn cảm thấy tội lỗi, vì cô biết người đàn ông này là chồng mình. Nhưng sự kịch tính nằm ở chỗ, anh vẫn đang tin rằng anh đang "ngoại tình".
Sự dâm mỹ đạt đến đỉnh điểm khi Quân Triết đẩy cô ngồi dậy, bắt cô đối diện với anh. Anh tháo nhẹ chiếc mặt nạ bạc của mình ra, nhưng vẫn che khuất phần mắt. Anh hôn lên cổ cô, nơi vết dấu của lần trước vẫn còn mờ nhạt.
"Người đàn ông của em... hắn ta có bao giờ làm thế này với em không?" Anh hỏi một câu đầy mỉa mai, một câu hỏi mà anh biết rõ câu trả lời nhưng vẫn muốn nghe từ miệng cô.
Uyển Quyên cười khẽ, cô hơi ngả người ra sau, để mặc cho anh làm chủ. "Anh ta ư? Anh ta là một kẻ khô khan, một kẻ luôn giấu mình sau những bản hợp đồng và những phép tắc nực cười. Anh ta... không bao giờ mang lại cho tôi cảm giác như anh lúc này."
Lời nói của cô như một liều thuốc kích thích cực mạnh rót vào tai Quân Triết. Anh cảm thấy một sự đắc thắng kỳ lạ nhưng cũng là một nỗi đau âm ỉ. Anh đang ghen với chính mình! Anh ghen vì vợ mình lại có thể khao khát "người lạ" này hơn là người chồng danh chính ngôn thuận.
Trong cơn say mê, Quân Triết bất ngờ luồn tay vào dưới chiếc mặt nạ của cô, định bụng sẽ lột bỏ nó đi để đối diện với sự thật. Uyển Quyên hoảng hốt, cô nắm chặt lấy cổ tay anh.
"Không! Đừng phá hỏng trò chơi này."
"Tôi đã chán trò chơi này rồi, Uyển Quyên."
Câu nói của anh khiến cô chết lặng. Anh gọi tên cô! Giọng anh không còn là của "Người lạ mặt nạ bạc", mà là giọng của Thẩm Quân Triết — người chồng của cô.
Lớp mặt nạ chưa rơi xuống, nhưng sự thật đã phơi bày giữa bóng tối của câu lạc bộ. Quân Triết nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự tức giận, sự chiếm hữu và cả một tình yêu bị bóp méo qua những năm tháng hững hờ.
"Em tưởng tôi không nhận ra vợ mình sao?" Anh gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy cằm cô. "Mùi hương này, hơi ấm này, ngay cả cách em run rẩy trong vòng tay tôi... tôi đã ghi nhớ nó vào tận xương tủy từ ba năm trước rồi."
Uyển Quyên không còn gì để giấu. Cô chậm rãi tháo chiếc mặt nạ ren đen ra, để lộ khuôn mặt xinh đẹp đang đẫm mồ hôi và nước mắt.
"Vậy tại sao anh không dừng lại?" Cô nghẹn ngào hỏi. "Tại sao anh vẫn tiếp tục đóng vai người đàn ông đó để dày vò tôi?"
Quân Triết không trả lời bằng lời nói. Anh áp sát cô vào lưng ghế, nụ hôn của anh giáng xuống một lần nữa — lần này mang theo sự tuyệt vọng và một khát vọng chiếm đoạt hoàn toàn.
"Bởi vì..." Anh thì thầm giữa nụ hôn. "Chỉ có dưới lớp mặt nạ đó, em mới thực sự thuộc về tôi. Chỉ có khi chúng ta là những kẻ xa lạ, em mới cho tôi thấy trái tim em nóng đến nhường nào."
Trò chơi chưa kết thúc. Nó chỉ vừa chuyển sang một chương mới tàn nhẫn hơn: Khi sự thật đã được phơi bày, nhưng họ vẫn chọn cách sống trong ảo mộng để được yêu nhau một cách sai lầm.