Ánh đèn màu tím thẫm của câu lạc bộ xoay tròn, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn trên gương mặt của hai con người đang đối diện nhau. Uyển Quyên cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Người đàn ông đeo mặt nạ bạc này tỏa ra một thứ từ trường quá mạnh mẽ, nó không giống với sự áp đặt khô khan của chồng cô, mà là một sự xâm chiếm đầy mê hoặc, khiến cô vừa muốn bỏ chạy, vừa muốn lao vào.
“Thưởng thức sự tự do sao?” Uyển Quyên lặp lại, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, cố gắng lấy lại sự chủ động. “Anh có biết cái giá của sự tự do ở đây là gì không?”
Người đàn ông không trả lời ngay. Anh tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi giày của họ gần như chạm vào nhau. Anh vươn tay, không phải để nắm lấy tay cô, mà là nhẹ nhàng nâng một lọn tóc dài đang xõa trên vai cô lên, hít hà mùi hương hoa trà thanh tao một cách tham lam.
“Cái giá của nó là sự thành thật. Thành thật với những khao khát mà chúng ta đã phải chôn giấu dưới những bộ suit cứng nhắc hay những chiếc váy lễ nghi.”
Giọng nói ấy... Uyển Quyên cảm thấy một sự quen thuộc rợn người. Nhưng trong không gian mờ ảo này, với rượu và âm nhạc kích thích, cô thà tin rằng đây là một người lạ hoàn hảo. Cô muốn được hư hỏng một lần, muốn được nếm trải cảm giác được một gã đàn ông xa lạ thèm khát mà không cần lo nghĩ về danh phận của một người vợ hiền dâu thảo.
Anh đặt tay lên eo cô. Lòng bàn tay nóng hổi áp sát qua lớp lụa satin mỏng manh khiến Uyển Quyên khẽ nấc lên một tiếng nhỏ trong cổ họng. Một sự ma sát đầy kích tình. Cô cảm nhận được từng ngón tay của anh đang siết nhẹ, kéo cô sát hơn vào lồng ngực vững chãi của mình.
“Nhảy với tôi một bản.” Anh nói, không phải một lời mời, mà là một mệnh lệnh ngọt ngào.
Họ bước ra giữa sàn khiêu vũ. Bản nhạc cello chậm rãi ban nãy đã được thay thế bằng một bản Tango đầy kịch tính với những nhịp ngắt dứt khoát. Quân Triết — trong danh phận "Bạc" — dẫn dắt cô bằng một sự thành thục đến kinh ngạc. Mỗi bước chân, mỗi cú xoay người của họ đều ăn khớp một cách kỳ lạ, như thể cơ thể họ sinh ra là để thuộc về nhau.
Cánh tay anh vòng qua eo cô, ép sát cơ thể cô vào người mình. Uyển Quyên có thể cảm nhận rõ ràng sự cứng cáp của những khối cơ ngực qua lớp áo sơ mi mỏng của anh, và cả nhịp tim dồn dập đang đập loạn xạ phía sau lồng ngực ấy. Cô ngả người ra sau theo nhịp nhạc, để mặc cho anh nâng đỡ, đôi mắt sau lớp mặt nạ ren đen nhìn sâu vào đôi mắt sau lớp mặt nạ bạc. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy một ngọn lửa đang bùng cháy, một sự chiếm hữu không giấu diếm.
“Em nhảy rất đẹp.” Anh thì thầm, môi anh lướt qua gò má cô, một sự đụng chạm hờ hững nhưng lại khiến toàn thân cô tê dại. “Đẹp đến mức khiến tôi muốn... giấu em đi khỏi những ánh mắt đang dòm ngó ở đây.”
“Anh luôn chiếm hữu như vậy sao?” Cô hỏi, hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn.
“Chỉ với những thứ thuộc về mình.”
Lời nói của anh khiến Uyển Quyên giật mình. "Thuộc về mình?" Cô thoáng nghĩ đến chồng mình ở nhà. Quân Triết cũng là kẻ chiếm hữu, nhưng sự chiếm hữu của anh ta chỉ là để bảo vệ danh dự dòng họ, còn người đàn ông này... anh ta như muốn chiếm lấy cả linh hồn cô.
Bản nhạc kết thúc bằng một nốt trầm kéo dài. Quân Triết không buông cô ra ngay, mà thay vào đó, anh dẫn cô về phía ban công vắng lặng phía sau những tấm rèm nhung dày đặc. Gió đêm từ bên ngoài thổi vào, mang theo hơi lạnh của sương mờ nhưng không đủ để dập tắt hơi nóng đang lan tỏa giữa hai người.
Trong bóng tối nhập nhoạng, chỉ có ánh đèn đường từ xa hắt lại, Quân Triết ép cô vào lan can đá. Anh chống hai tay sang hai bên, giam cầm cô trong vòng tay mình. Uyển Quyên ngước nhìn anh, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng nhỏ. Cô thấy anh từ từ tháo chiếc mặt nạ bạc của mình ra một chút, nhưng vẫn giữ nó che kín phần mắt, chỉ để lộ ra khuôn cằm cương nghị và đôi môi mỏng quyến rũ.
“Tại sao lại đến đây?” Anh hỏi, giọng khàn đặc vì dục vọng đang dâng cao.
“Để quên đi một người.” Uyển Quyên trả lời thật lòng, giọng cô run lên. “Để quên đi một cuộc sống mà tôi cảm thấy mình không được thở.”
Quân Triết cảm thấy tim mình thắt lại. Một sự đồng cảm kỳ lạ nảy sinh. Anh cũng đến đây để quên đi hình bóng của một người vợ luôn lạnh nhạt, để tìm kiếm một hơi ấm mà anh chưa bao giờ có được trong chính căn nhà của mình. Anh cúi xuống, nụ hôn của anh bắt đầu từ hõm cổ của cô, nhấm nháp làn da thơm mùi hoa trà một cách chậm rãi, đầy tính khiêu khích.
Uyển Quyên ngửa cổ, đôi tay cô không tự chủ được mà luồn vào mái tóc dày của anh, siết chặt. Cảm giác tội lỗi trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng sự sung sướng khi được mơn trớn lại mạnh hơn gấp bội. Cô cảm thấy mình như một kẻ phản bội, nhưng lại là một kẻ phản bội đang tìm thấy sự sống.
“Đừng dừng lại...” Cô thầm thì, một lời thú nhận đầy dâm mỹ.
Quân Triết như được tiếp thêm sức mạnh, nụ hôn của anh di chuyển lên môi cô. Ban đầu là một sự thăm dò nhẹ nhàng, nhưng ngay sau đó là một nụ hôn nồng cháy, cuồng nhiệt như muốn nuốt chửng lấy đối phương. Đầu lưỡi anh xâm nhập, quấn quýt lấy lưỡi cô, mang theo vị đắng của rượu Martini và vị ngọt lịm của khát vọng.
Bàn tay anh bắt đầu thám hiểm dọc theo đường xẻ cao của chiếc váy đỏ, chạm vào làn da đùi mịn màng và nóng hổi. Uyển Quyên khẽ rên rỉ, một âm thanh nhỏ bé tan biến trong tiếng nhạc xập xình từ bên trong sảnh tiệc. Cô không biết rằng, ở góc độ này, nếu ai đó lướt qua rèm nhung, họ sẽ thấy một cảnh tượng đầy tình tứ của một cặp đôi đang say sưa trong mối quan hệ cấm kỵ.
Sự va chạm của da thịt, hơi thở hỗn loạn và cảm giác vụng trộm khiến sự kích thích tăng lên tột độ. Trong khoảnh khắc đó, họ không còn là Thẩm Quân Triết hay Diệp Uyển Quyên, họ chỉ là hai thực thể khao khát hơi ấm của nhau, tìm thấy nhau trong bóng tối của sự giả dối.
“Em có biết tôi là ai không?” Anh hỏi khi môi họ tạm rời nhau, ánh mắt anh xoáy sâu vào cô.
“Tôi không muốn biết.” Cô đáp, hơi thở dồn dập. “Đêm nay, hãy để chúng ta là những người lạ.”
Cô kéo cổ áo anh, chủ động hôn lại anh một cách mãnh liệt. Một nụ hôn mang theo sự nổi loạn của một người đàn bà đã bị kìm nén quá lâu. Quân Triết rên rỉ trong cổ họng, anh nhấc bổng cô lên, để cô ngồi trên lan can ban công đá lạnh lẽo, trong khi cơ thể anh áp sát vào giữa hai chân cô.
Sự lạnh lẽo của đá và sự nóng bỏng của cơ thể anh tạo nên một sự tương phản đến nghẹt thở. Uyển Quyên cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm ngọt ngào, nơi không có đúng sai, chỉ có cảm giác tê dại đang lan tỏa khắp các đầu ngón tay.
Dưới ánh trăng mờ, lớp mặt nạ ren đen và mặt nạ bạc vẫn chưa rơi xuống, nhưng trái tim họ đã bắt đầu đập cùng một nhịp điệu của sự phản bội và dục vọng. Cuộc chơi này, dường như đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của cả hai.