Cái lạnh của đá hoa cương ban công thấm qua lớp lụa mỏng của chiếc váy đỏ, nhưng nó chẳng là gì so với ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong Diệp Uyển Quyên. Người đàn ông mặt nạ bạc như một cơn bão, cuốn phăng mọi sự phòng thủ cuối cùng của cô. Bàn tay anh mạnh mẽ nhưng đầy điêu luyện, lướt từ vòng eo thon gọn lên đến tấm lưng trần, mỗi nơi đi qua đều để lại một cảm giác tê dại như bị điện giật.
“Em có biết mình đang thiêu cháy tôi không?” Giọng anh khàn đặc, đầy sự khao khát chiếm hữu.
Anh vùi đầu vào hõm vai cô, nụ hôn của anh trở nên tham lam và vội vã hơn. Uyển Quyên ngả đầu ra sau, đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận hơi thở dồn dập của anh hòa quyện vào làn gió đêm. Trong khoảnh khắc này, cô đã quên mất mình là ai, quên mất căn biệt thự lạnh lẽo và người chồng hờ hững. Cô chỉ biết mình là một người phụ nữ đang khao khát được yêu, được chạm vào bởi một người đàn ông xa lạ mang lại cảm giác sống động đến nghẹt thở này.
Nhưng ngay khi sự cuồng nhiệt lên đến đỉnh điểm, một tiếng động lạ từ phía sau rèm nhung vang lên.
Cộp!
Tiếng giày cao gót va chạm với sàn gỗ, kèm theo đó là tiếng cười khúc khích của một cặp đôi nào đó đang tìm kiếm không gian riêng tư. Uyển Quyên giật mình, lý trí đột ngột trở về như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Cô vội vã đẩy lồng ngực rắn chắc của người đàn ông ra, hơi thở vẫn còn đứt quãng.
“Có người...” Cô thì thầm, giọng nói run rẩy vì lo sợ.
Người đàn ông mặt nạ bạc khựng lại, đôi mắt anh lóe lên một tia bực bội vì bị ngắt quãng. Anh quay đầu nhìn về phía tấm rèm nhung đang lay động, rồi lại nhìn cô. Sự căng thẳng giữa hai người lúc này không còn là dục vọng, mà là sự lo sợ bị lột trần danh tính. Nếu ai đó bước ra ban công này và nhận ra họ, hậu quả sẽ không thể lường trước.
“Đi lối này.” Anh nắm lấy tay cô, dẫn cô men theo lối đi hẹp dành cho nhân viên thoát hiểm phía cuối ban công.
Họ chạy xuống những bậc thang sắt hoen gỉ, hơi thở hòa lẫn vào nhau trong bóng tối của con hẻm nhỏ phía sau câu lạc bộ. Khi cảm thấy đã đủ xa, anh mới buông tay cô ra. Uyển Quyên dựa lưng vào bức tường gạch cũ kỹ, cố gắng chỉnh lại chiếc váy đã bị xô lệch và mái tóc rối bời.
Ánh đèn đường hiu hắt của khu phố cổ hắt lên mặt anh. Dù vẫn đeo mặt nạ, nhưng trong khoảnh khắc này, sự gần gũi vừa rồi khiến họ không còn là hai người lạ hoàn toàn.
“Tôi phải đi rồi.” Uyển Quyên nói, giọng cô đã lấy lại chút điềm tĩnh nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em định cứ thế mà biến mất sao?” Anh bước lại gần, bàn tay anh nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện. “Tôi còn chưa biết tên em.”
“Ở đây không có tên, chỉ có những chiếc mặt nạ.” Cô khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy xót xa. “Hẹn gặp lại anh... nếu định mệnh còn muốn chúng ta gặp lại.”
Nói rồi, cô quay lưng chạy nhanh về phía chiếc xe cũ của mình, để lại người đàn ông đứng đó với bàn tay vẫn còn vương vấn hơi ấm của làn da cô. Quân Triết nhìn theo bóng dáng chiếc xe khuất dần sau góc phố, lòng anh dâng lên một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ. Người phụ nữ đó là ai? Tại sao mùi hương hoa trà của cô ấy lại khiến anh ám ảnh đến thế?
Trở về nhà khi đã gần hai giờ sáng, Uyển Quyên rón rén bước vào đại sảnh. Cô thở phào khi thấy đèn trong phòng khách đã tắt, nghĩ rằng Quân Triết có lẽ vẫn chưa về hoặc đã ngủ say. Cô bước nhanh lên cầu thang, chỉ muốn trút bỏ bộ váy đỏ tội lỗi này và chìm vào giấc ngủ.
Nhưng ngay khi cô vừa mở cửa phòng ngủ, ánh đèn ngủ ở đầu giường đột ngột bật sáng.
Thẩm Quân Triết đang ngồi đó, trên chiếc ghế bành bọc da, vẫn mặc nguyên bộ suit lúc chiều nhưng cà vạt đã được tháo bỏ. Trên tay anh là một ly rượu whisky đã vơi một nửa. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc lẹm như dao cạo, nhìn chằm chằm vào cô từ đầu đến chân.
“Em về muộn hơn tôi tưởng.” Giọng anh vang lên, trầm mặc và đầy đe dọa.
Uyển Quyên cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô siết chặt chiếc túi xách, cố gắng giữ giọng nói không run rẩy: “Em đã nói là có buổi gặp mặt đối tác. Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến.”
Quân Triết đứng dậy, chậm rãi bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào lồng ngực cô. Anh dừng lại trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương đặc trưng trên người anh — mùi hương mà chỉ cách đây một giờ, cô đã say đắm bên một người đàn ông khác.
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua lọn tóc rối của cô, rồi đột ngột dừng lại ở hõm cổ. Ở đó, có một vết đỏ mờ nhạt — dấu vết mà nụ hôn cuồng nhiệt của người đàn ông mặt nạ bạc đã để lại.
“Đối tác của em... có vẻ làm việc rất 'năng suất' nhỉ?”
Anh gằn giọng, bàn tay đột ngột siết chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngước nhìn bản thân. Trong mắt anh lúc này không chỉ có sự lạnh lùng, mà còn có một cơn bão ghen tuông đang âm ỉ cháy. Uyển Quyên tái mặt, sự sợ hãi dâng lên tột độ. Anh đã nhận ra điều gì sao? Hay đây chỉ là sự nghi ngờ thường thấy của một người chồng có tính chiếm hữu?
“Anh nói gì vậy? Em không hiểu.” Cô cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích.
Quân Triết cúi sát mặt cô, hơi thở nồng mùi rượu phả vào mặt cô. “Đừng diễn kịch nữa, Uyển Quyên. Mùi hương trên người em... không phải mùi của văn phòng thiết kế.”
Anh buông cô ra một cách thô bạo, khiến cô lảo đảo lùi lại phía sau. Anh quay lưng đi, nốc cạn ly rượu trong tay rồi nói bằng giọng ra lệnh: “Đi tắm sạch cái thứ mùi lạ đó đi. Sáng mai chúng ta có buổi tiệc kỷ niệm của tập đoàn, tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt tàn tạ này của em trước mặt báo chí.”
Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại, để lại Uyển Quyên ngồi sụp xuống sàn nhà, nước mắt trào ra. Cô vừa trải qua một đêm thiên đường, nhưng thực tại lại là một địa ngục trần gian. Điều cô không biết là, ngay lúc này, trong lòng Quân Triết cũng đang có một sự hỗn loạn tột cùng. Anh ghen, nhưng anh cũng thấy tội lỗi, vì chính anh đêm nay cũng đã ôm hôn một người phụ nữ khác với tất cả sự khao khát mà anh chưa bao giờ dành cho vợ mình.
Hai con người, hai bí mật, chung một giường nhưng lòng đầy những vết nứt không thể hàn gắn. Và cuộc chơi mặt nạ mới chỉ là khởi đầu cho những bi kịch tiếp theo.