Ánh nắng rực rỡ của buổi sớm mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Diệp Uyển Quyên. Cô thức dậy với một cảm giác rệu rã, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Những sự kiện đêm qua như một thước phim quay chậm, nhòe nhoẹt giữa thực và ảo, giữa nụ hôn cháy bỏng của "Người lạ" và ánh mắt băng lãnh của người chồng ngồi chờ trong bóng tối.
Bên cạnh cô, phía giường của Thẩm Quân Triết đã trống trải từ lâu, chỉ còn lại vệt nhăn nhẹ trên gối. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo sợ về vết đỏ nơi hõm cổ vẫn khiến cô vội vã soi mình vào gương. Vết dấu ấy giờ đây đã chuyển sang màu tím hồng nhạt, trông vừa quyến rũ vừa tội lỗi. Cô phải dùng một lớp kem che khuyết điểm thật dày, sau đó chọn một chiếc váy cổ cao thanh lịch để che giấu đi sự thật kinh khủng đó.
Tối hôm đó, buổi tiệc kỷ niệm của tập đoàn Thẩm thị diễn ra tại một khách sạn năm sao lộng lẫy bậc nhất. Đây là dịp để giới thượng lưu phô trương quyền lực, và cũng là nơi Uyển Quyên phải đóng vai một người vợ hoàn hảo: xinh đẹp, đoan trang và phục tùng.
Khi cô cùng Quân Triết bước vào đại sảnh, hàng chục ống kính máy ảnh lóe sáng. Quân Triết mặc một bộ vest thủ công màu đen tuyền, phong thái đĩnh đạc và quyền lực bao trùm lấy mọi không gian anh đi qua. Anh lịch lãm đặt tay lên eo vợ, kéo cô sát lại gần để giới truyền thông có được khung hình đẹp nhất. Nhưng khi bàn tay anh chạm vào eo cô, Uyển Quyên khẽ giật mình. Cảm giác ấm nóng từ lòng bàn tay ấy... tại sao lại giống với người đàn ông ở ban công đêm qua đến thế?
“Tươi tỉnh lên, đừng để người ta nghĩ tôi bạc đãi em.” Quân Triết nói nhỏ, môi anh mỉm cười với đối tác nhưng giọng nói lại lạnh buốt bên tai cô.
Trong suốt buổi tiệc, Quân Triết bận rộn với những cuộc trò chuyện về cổ phiếu và thị trường. Uyển Quyên tìm cách tách ra, cô đứng một mình bên quầy phục vụ rượu, nhâm nhi chút cocktail để xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn. Bỗng nhiên, một mùi hương quen thuộc thoáng qua.
Mùi gỗ đàn hương pha lẫn vị thuốc lá nhàn nhạt.
Cô xoay người lại, thấy Quân Triết đang đứng cách đó không xa, anh đang tháo măng sét tay áo để rửa tay tại một bồn nước trang trí. Ngay lúc đó, ánh đèn chùm rực rỡ soi rọi thẳng vào cổ tay anh. Uyển Quyên chết lặng. Trên mu bàn tay của chồng cô, có ba vết xước nhỏ, đỏ hồng, trông như dấu vết của một bàn tay phụ nữ đã siết chặt trong cơn hưng phấn.
Tim cô đập liên hồi. Đêm qua, khi bị người đàn ông mặt nạ bạc chiếm hữu trên ban công, cô đã vì quá kích động mà cào mạnh vào mu bàn tay anh ta. Cô run rẩy nhìn xuống đôi bàn tay mình, những đầu móng tay vẫn còn vương lại chút cảm giác đau nhẹ do cọ xát.
Không... không thể nào là anh ta được. Quân Triết vốn khô khan, ghét những trò chơi phù phiếm. Anh ta lúc nào cũng coi thường những kẻ đi tìm thú vui ngoài luồng. Nhưng sự trùng hợp này khiến cô không khỏi rùng mình.
Đúng lúc đó, Quân Triết quay lại, bắt gặp ánh mắt bàng hoàng của cô đang dán chặt vào tay mình. Anh thản nhiên kéo tay áo xuống, che đi vết xước, rồi tiến về phía cô.
“Em đang nhìn gì vậy?”
“Tay anh... bị sao thế?” Cô cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể.
Quân Triết im lặng một giây, đôi mắt anh nheo lại, nhìn cô đầy sâu cay. “Hôm qua có một 'con mèo hoang' không ngoan ngoãn cho lắm đã để lại dấu tích. Có lẽ nó đang cảm thấy hối hận hoặc lo sợ, em thấy sao?”
Câu nói đầy ẩn ý ấy khiến Uyển Quyên cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh đang ám chỉ điều gì? Hay anh đã thực sự biết người phụ nữ đêm qua chính là cô? Hay chính anh cũng đang thú nhận rằng mình đã ngoại tình?
Sự căng thẳng tăng lên tột độ khi một người bạn làm ăn của Quân Triết tiến lại gần, cười lớn: “Thẩm tổng, nghe nói đêm qua cậu cũng tham gia buổi tiệc mặt nạ ở khu nhà kho cũ à? Có người thấy một người dáng dấp rất giống cậu đi vào lối cửa sau đấy.”
Sắc mặt Quân Triết không đổi, anh nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, thản nhiên đáp: “Chắc người đó nhìn lầm thôi. Đêm qua tôi ở nhà chờ vợ về.”
Anh cố tình nhấn mạnh ba chữ “chờ vợ về”, ánh mắt xoáy sâu vào Uyển Quyên như muốn lột trần lớp kem che khuyết điểm trên cổ cô. Uyển Quyên cảm thấy nghẹt thở, không gian sảnh tiệc lộng lẫy bỗng chốc trở nên chật chội như một cái lồng kính.
Cả hai đều đang mang trong mình những nghi ngờ khủng khiếp về đối phương, nhưng không ai dám bóc trần sự thật. Bởi vì, nếu người phụ nữ đêm qua là cô, và người đàn ông đêm qua là anh, thì cuộc hôn nhân này không chỉ là một nấm mồ, mà còn là một trò đùa dai dẳng của định mệnh.
Khi buổi tiệc kết thúc, trên chuyến xe trở về nhà, sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Quân Triết ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền nhưng bàn tay có vết xước vẫn không ngừng gõ nhẹ lên đùi — nhịp điệu giống hệt bản nhạc Tango đêm qua.
Uyển Quyên nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường lướt nhanh qua mắt. Cô chợt nhận ra, mình không còn ghét người đàn ông bên cạnh như trước nữa. Thay vào đó là một sự tò mò điên cuồng và một khao khát tội lỗi: Cô muốn biết chắc chắn anh có phải là người đàn ông đã khiến cô nếm trải thiên đường đêm qua hay không.
Và nếu đúng là anh, cô nên vui mừng vì chồng mình hóa ra vẫn còn lửa nóng, hay nên đau lòng vì anh chỉ cuồng nhiệt với cô khi cô mang một danh phận khác?
Vừa về đến cửa phòng ngủ, không đợi Uyển Quyên kịp bật đèn, Quân Triết đã thô bạo đẩy cô vào cánh cửa gỗ, khóa chặt cô trong vòng tay mình. Trong bóng tối, hơi thở của anh dồn dập, nồng nặc mùi rượu và sự nguy hiểm.
“Bây giờ, hãy cho tôi xem... đối tác của em đã để lại những gì trên người em.”
Bàn tay anh không chút do dự, thô bạo giật phăng chiếc khăn lụa trên cổ cô xuống. Lớp kem che khuyết điểm không thể giấu được vết dấu đỏ thẫm dưới ánh trăng mờ nhạt. Quân Triết nhìn thấy nó, và một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi anh.