Ánh đèn flash từ máy ảnh của đội khám nghiệm tử thi nhấp nháy liên hồi, xé toạc cái không gian mờ ảo của phòng triển lãm nghệ thuật trung tâm. Mùi sơn dầu mới quyện lẫn với một mùi hương lạ lùng, vừa ngọt lịm như hoa nhài, vừa tanh nồng vị sắt.
Trần Vũ đứng ngoài vạch vàng cảnh báo, hai tay đút sâu vào túi áo khoác măng tô màu xám tro. Anh không nhìn vào thi thể ngay lập tức. Thay vào đó, anh quan sát những vị khách mời đang bị giữ lại phía sau hàng rào bảo vệ. Những khuôn mặt hoảng loạn, những đôi môi run rẩy, và cả những ánh mắt tò mò không giấu giếm.
“Anh Vũ, mời vào.” Lê Hạ Vy bước tới, mồ hôi rịn trên trán dù máy lạnh trong phòng đang chạy hết công suất. “Cảnh tượng này… thật sự không dành cho những người yếu tim.”
Trần Vũ gật đầu, bước qua làn ranh giữa thế giới bình thường và hiện trường của một cơn ác mộng.
Ở giữa sảnh chính, trên chiếc bệ đá dành cho tác phẩm tâm điểm của buổi triển lãm, không phải là một bức tượng đồng hay thạch cao. Đó là một người phụ nữ. Cô ấy ngồi đó, đầu hơi nghiêng, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định, nhưng đồng tử đã mất đi ánh sáng từ lâu. Toàn bộ cơ thể cô được phủ một lớp sơn nhũ bạc, lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu. Một tay cô cầm một nhành hoa hồng khô, tay kia đặt lên ngực trái – nơi có một vết đâm sắc lẹm, gọn gàng xuyên qua tim.
“Nạn nhân là Minh Anh, con gái của chủ chuỗi hệ thống trang sức lớn nhất thành phố,” Hạ Vy vừa lật sổ tay vừa nói, giọng cô hơi khàn đi. “Hiện trường sạch sẽ đến mức vô lý. Không có dấu vết xô xát, không có dấu vân tay lạ. Hung thủ giống như một nghệ sĩ đang sắp đặt tác phẩm của mình.”
Trần Vũ tiến lại gần hơn, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét. Anh quỳ xuống, quan sát đôi bàn tay của nạn nhân. Anh không nhìn vết thương, anh nhìn vào cách những ngón tay cô co quắp.
“Hắn không chỉ giết cô ấy,” Vũ trầm giọng, tiếng anh vang lên đều đều nhưng khiến người nghe sởn gai ốc. “Hắn đang tôn thờ cô ấy. Nhìn cách nhành hoa được đặt vào tay đi. Nó không phải bị nhét đại vào, mà là được nâng niu. Hung thủ không căm thù nạn nhân. Hắn yêu cô ấy, hoặc ít nhất là yêu cái ý tưởng về cô ấy khi đã chết.”
Hạ Vy rùng mình: “Yêu? Có loại tình yêu nào lại kết thúc bằng một nhát dao giữa tim thế này không?”
“Trong thế giới của những kẻ lệch lạc, cái chết là sự đóng băng vĩnh cửu của vẻ đẹp,” Trần Vũ đứng dậy, ánh mắt anh chợt dừng lại ở một góc khuất trên sàn nhà. Một mảnh giấy nhỏ, màu đen tuyền, bị kẹp dưới chân bệ đá.
Anh rút găng tay y tế, thận trọng nhặt mảnh giấy lên. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ rực: “Bản ngã thật sự chỉ xuất hiện khi hơi thở kết thúc. Chào mừng trở lại, Trần Vũ.”
Hơi thở của Vũ nghẹn lại trong một nhịp. Cái tên của anh hiện lên trên mảnh giấy của một kẻ sát nhân như một lời tuyên chiến trực diện. Ký ức về 10 năm trước, về tiếng kêu cứu tuyệt vọng của đứa em trai nhỏ trong con hẻm tối, bỗng chốc dội về như một cơn sóng dữ. Đôi bàn tay vốn luôn điềm tĩnh của anh khẽ run lên.
“Anh Vũ? Anh sao thế?” Hạ Vy nhận ra sự bất thường, cô lo lắng chạm vào vai anh.
Trần Vũ hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Anh thu mảnh giấy vào túi. “Hạ Vy, báo với đội trưởng. Đây không phải vụ giết người bột phát. Chúng ta đang đối đầu với một kẻ biết rất rõ về tôi.”
Ngoài kia, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào đầu mùa. Những hạt mưa đập vào cửa kính phòng triển lãm, tạo nên những âm thanh vỡ vụn. Trần Vũ biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, bóng tối mà anh cố gắng trốn chạy suốt một thập kỷ qua đã chính thức tìm thấy anh. Trần Vũ bước ra khỏi sảnh triển lãm, mặc cho cơn mưa ngoài kia đang bắt đầu nặng hạt. Tiếng còi xe cảnh sát rền rĩ phía xa dường như bị lấn át bởi tiếng đập thình thịch trong lồng ngực anh. Mảnh giấy đen trong túi áo như nặng hàng nghìn cân. Hung thủ biết anh. Hắn biết sự tồn tại của anh, và có lẽ, hắn biết cả những điều mà chính anh đã cố gắng chôn vùi dưới những lớp bụi thời gian.
Lê Hạ Vy chạy theo, chiếc áo khoác cảnh sát của cô đã thấm đẫm nước mưa. "Anh Vũ! Đội trưởng muốn gặp anh ngay tại văn phòng. Ông ấy nói... có một cuộc gọi nặc danh vừa gọi đến đường dây nóng."
Vũ dừng lại, quay đầu nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một chuyên gia tâm lý bình tĩnh, mà là của một con thú bị thương đang cố gắng che giấu vết sẹo. "Hắn nói gì?"
"Hắn không nói nhiều," Hạ Vy ngập ngừng. "Hắn chỉ phát một đoạn ghi âm. Tiếng trẻ con khóc, và một câu hỏi: 'Trần Vũ có còn nhớ màu của máu không?'"
Thế giới quanh Vũ bỗng chốc quay cuồng. Màu của máu? 10 năm trước, vào cái đêm định mệnh đó, thứ cuối cùng anh thấy trước khi ngất đi bên cạnh vũng máu của em trai chính là ánh đèn đường vàng vọt soi vào màu đỏ thẫm đang loang lổ trên mặt đất. Anh không trả lời Vy, chỉ lẳng lặng bước lên chiếc xe công vụ đang chờ sẵn.
Đêm đó, văn phòng cảnh sát thành phố không ngủ. Trần Vũ ngồi trong góc tối của phòng hồ sơ, trước mặt anh là tấm bảng trắng trống trơn, ngoại trừ tấm ảnh chụp nạn nhân Minh Anh. Anh bắt đầu dùng bút lông vạch những đường kẻ đỏ.
"Kẻ Sưu Tầm," anh tự lẩm bẩm. "Ngươi không giết vì tiền, cũng không vì thù hận cá nhân. Ngươi đang cố kể một câu chuyện. Và tôi... là khán giả duy nhất mà ngươi muốn nhắm tới."
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính mờ đục của đồn cảnh sát, Trần Vũ biết mình không còn đường lui. Cuộc chơi đã bắt đầu, và cái giá phải trả có lẽ chính là linh hồn của anh.