Văn phòng đội trọng án sáng sớm nồng nặc mùi cà phê rẻ tiền và khói thuốc. Trên bàn của Trần Vũ là xấp hồ sơ dày cộm về nạn nhân Minh Anh. 22 tuổi, sinh viên trường nghệ thuật, cuộc đời vốn dĩ là một thảm đỏ trải đầy hoa hồng cho đến khi cô lọt vào mắt xanh của một con quỷ.
Hạ Vy bước vào, đặt lên bàn anh một cốc trà nóng. "Anh chưa về nhà nghỉ ngơi sao? Đôi mắt anh đỏ ngầu rồi kìa."
"Tôi không ngủ được khi biết hắn vẫn đang ở đâu đó ngoài kia, quan sát chúng ta," Vũ đáp, tay lật giở những bức ảnh hiện trường. "Vy, cô có thấy điểm chung giữa các bức ảnh này không?"
Hạ Vy nheo mắt nhìn. "Ý anh là cách sắp đặt thi thể?"
"Không chỉ vậy. Nhìn vào những vị khách mời trong buổi triển lãm hôm qua đi." Vũ trải một loạt ảnh chụp đám đông tại hiện trường. "Bọn họ đều kinh hãi. Nhưng hãy nhìn người đàn ông đứng ở góc trái tấm hình này. Gần chậu cây cảnh."
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest lịch thiệp nhưng đôi mắt lại toát lên một sự trống rỗng kỳ lạ. Trong khi mọi người xung quanh đang nôn mửa hoặc che mặt, ông ta lại đứng thẳng, khóe miệng hơi nhếch lên – một biểu cảm cực kỳ mâu thuẫn với bối cảnh.
"Hành vi biểu cảm vi mô," Vũ giải thích. "Đó là sự thỏa mãn. Ông ta không phải hung thủ, kẻ sát nhân hàng loạt thường không lộ diện quá lộ liễu như vậy. Nhưng ông ta biết điều gì đó."
Cuộc thẩm vấn diễn ra hai giờ sau đó. Người đàn ông tên là Lý Nam, một nhà phê bình nghệ thuật có tiếng. Đối mặt với Trần Vũ trong phòng thẩm vấn hẹp và ngột ngạt, Lý Nam tỏ ra cực kỳ điềm tĩnh.
"Tôi chỉ thấy cái đẹp trong cái chết của cô ấy, thưa chuyên gia," Lý Nam cười nhạt, tay mân mê chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út. "Chẳng phải đó là mục đích của nghệ thuật sao? Biến cái phù du thành cái vĩnh cửu."
Trần Vũ không vội vàng. Anh ngồi dựa lưng vào ghế, quan sát từng nhịp rung nhẹ của đùi Lý Nam dưới gầm bàn. "Ông đang sợ hãi, ông Lý. Ông cố tỏ ra triết lý để che đậy việc ông đã gặp hung thủ trước khi buổi triển lãm bắt đầu. Ông đã nhận được một chỉ thị nào đó, đúng không?"
Lý Nam khựng lại. Nụ cười trên môi ông ta biến mất, thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ. "Tôi... tôi không biết anh đang nói gì."
"Mồ hôi trên thái dương, đồng tử co thắt, và việc ông liên tục chạm vào chiếc nhẫn – một hành vi tìm kiếm sự an ủi tâm lý," Vũ tiến sát lại gần, giọng anh hạ thấp đầy áp lực. "Hắn đã hứa với ông điều gì? Hay hắn đang đe dọa ông bằng một bí mật nào đó?"
Bỗng nhiên, đèn trong phòng thẩm vấn vụt tắt. Một tiếng động lớn vang lên từ phía hành lang. Hạ Vy lao vào, súng đã lên nòng. "Anh Vũ! Có biến cố! Có người vừa gửi một đoạn video trực tiếp đến màn hình lớn ở sảnh chính!"
Trần Vũ và Hạ Vy chạy vội ra ngoài. Trên màn hình, một căn hầm tối tăm hiện ra. Giữa khung hình là một chàng trai trẻ bị xích vào ghế, miệng bị bịt kín. Điều khiến Trần Vũ sững sờ không phải là sự tàn khốc của cảnh tượng, mà là chiếc vòng cổ mà chàng trai đó đang đeo.
Đó là chiếc vòng cổ có khắc chữ "V", di vật duy nhất của em trai anh mà kẻ bắt cóc năm xưa đã mang đi.
Giọng nói biến âm qua thiết bị điện tử vang lên từ loa: "Trò chơi bắt đầu thực sự rồi, Vũ. Ngươi có 24 giờ để tìm ra 'tác phẩm' tiếp theo của ta, nếu không, mảnh ghép cuối cùng của gia đình ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất."
Trần Vũ khuỵu xuống. Bóng tối không còn là thứ anh nghiên cứu nữa, nó đã chính thức nuốt chửng lấy anh.