MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Ngã Trong Bóng TốiChương 3: CUỘC ĐUA VỚI TỬ THẦN

Bản Ngã Trong Bóng Tối

Chương 3: CUỘC ĐUA VỚI TỬ THẦN

964 từ · ~5 phút đọc

Tiếng rè rè từ chiếc loa cũ kỹ của đồn cảnh sát dần tắt lịm, để lại một bầu không khí im lặng đến rợn người. Trần Vũ vẫn quỳ trên sàn, đôi mắt anh dán chặt vào màn hình đã chuyển sang màu đen. Chiếc vòng cổ ấy... anh không thể nhầm được. Vết xước nhỏ ở chữ "V" là do chính tay anh vô tình làm đổ khi hai anh em đùa nghịch mười năm trước.

"Anh Vũ, đứng dậy đi!" Hạ Vy nắm chặt lấy cánh tay anh, kéo mạnh. "Chúng ta không có thời gian để suy sụp. Hắn nói 24 giờ, nghĩa là đồng hồ đã bắt đầu chạy."

Vũ hít một hơi thật sâu, vị mặn của mồ hôi và vị đắng của cà phê khô khốc trong cổ họng khiến anh tỉnh táo lại. Anh đứng dậy, gương mặt lấy lại vẻ lạnh lùng như một phiến đá, nhưng sâu trong đáy mắt là một ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ cháy.

"Hạ Vy, kiểm tra địa chỉ IP của đoạn video ngay lập tức. Dù tôi biết chắc hắn đã qua hàng chục lớp tường lửa, nhưng chúng ta cần bất cứ manh mối nào về tín hiệu," Vũ ra lệnh, giọng anh đanh lại.

Cả văn phòng đội trọng án rơi vào trạng thái khẩn cấp cao độ. Tiếng gõ bàn phím vang lên như nhịp tim dồn dập. Trần Vũ quay lại phòng thẩm vấn, nơi Lý Nam vẫn đang run rẩy vì bóng tối đột ngột lúc nãy. Anh không bước vào một cách từ tốn nữa mà đạp mạnh cửa.

"Ông Lý, nghe cho kỹ đây," Vũ chống hai tay xuống bàn, dí sát mặt vào đối phương. "Kẻ mà ông tôn thờ là một kẻ sát nhân bệnh hoạn. Hắn vừa bắt cóc một người vô tội. Nếu cậu ấy chết, ông sẽ không còn là một nhà phê bình nghệ thuật nữa, mà là đồng phạm của một kẻ giết người hàng loạt. Ông muốn nổi tiếng trong tù hay muốn chuộc lỗi?"

Lý Nam nhìn vào đôi mắt đỏ vẩn của Vũ, sự kiêu ngạo ban đầu hoàn toàn sụp đổ. "Hắn... hắn không cho tôi biết tên. Hắn gửi cho tôi một email nặc danh, nói rằng sẽ có một 'kiệt tác' xuất hiện tại triển lãm. Hắn hứa sẽ giúp sự nghiệp của tôi thăng tiến nếu tôi viết bài ca ngợi vẻ đẹp của 'bức tượng' đó. Hắn chỉ bảo tôi nhìn vào... nhìn vào chiếc đồng hồ ở sảnh."

"Đồng hồ?" Vũ khựng lại.

Anh lao ra sảnh chính của đồn cảnh sát, nơi có chiếc đồng hồ lớn treo tường. Hạ Vy cũng vừa chạy tới: "Anh Vũ, IP bị điều hướng tận bên Đông Âu, không thể truy vết. Nhưng chúng em tìm thấy một thứ trong đoạn video trực tiếp vừa rồi. Nếu nhìn kỹ vào góc dưới bên phải màn hình, có một phản chiếu rất mờ qua mặt kính."

Vũ nhìn vào tấm ảnh chụp màn hình đã được phóng đại và lọc nhiễu. Đó là một dãy số ngược, phản chiếu từ đâu đó trong căn hầm: 10.8256, 106.6297.

"Tọa độ địa lý," Vũ thốt lên. "Hắn không giấu giếm, hắn đang mời gọi chúng ta."

Hạ Vy nhanh chóng nhập dãy số vào bản đồ vệ tinh. Tâm điểm hiện ra là một khu công nghiệp bỏ hoang ở rìa thành phố, nơi từng là một nhà máy xử lý hóa chất cũ.

"Đội 1 và Đội 2 chuẩn bị xuất phát!" Hạ Vy hô lớn, tay kiểm tra lại khẩu súng lục bên hông.

Trên đường di chuyển, chiếc xe cảnh sát lao vun vút trong màn đêm, ánh đèn xanh đỏ quay cuồng trên những bức tường cũ kỹ của thành phố. Trần Vũ ngồi ở ghế phụ, tay nắm chặt chiếc điện thoại. Anh liên tục tua đi tua lại đoạn video, không phải để nhìn em trai, mà để nghe tiếng động nền.

"Dừng xe!" Vũ đột ngột hét lên khi xe chỉ còn cách khu công nghiệp 500 mét.

"Sao vậy anh? Chúng ta sắp đến rồi!" Hạ Vy đạp phanh gấp.

"Tiếng động trong video... có tiếng chuông gió. Nhưng không phải chuông gió thông thường, đó là tiếng kim loại va chạm rất nặng. Ở khu công nghiệp này không có thứ gì phát ra âm thanh đó," Vũ phân tích, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương. "Hắn lừa chúng ta. Tọa độ đó là thật, nhưng đó là một cái bẫy nổ hoặc một hiện trường giả để câu giờ. Hắn muốn chúng ta tập trung vào phía Đông, trong khi hắn thực sự ở phía Tây."

"Nhưng còn cái chuông gió?"

Vũ nhắm mắt lại, lục tìm trong ký ức về các công trình kiến trúc cổ ở thành phố này. "Tiếng chuông gió bằng đồng lớn... chỉ có một nơi. Nhà thờ đổ nát ở phía bên kia sông. Nơi đó có những ống đồng phế liệu treo trên gác mái."

Hạ Vy nhìn Vũ với vẻ nghi hoặc, nhưng nhìn thấy sự quyết tâm đến cuồng loạn trong mắt anh, cô quay vô lăng. "Được, tôi tin anh. Hy vọng trực giác của một chuyên gia tâm lý không sai, vì chúng ta chỉ còn 18 tiếng."

Khi họ đến gần nhà thờ cổ, bầu trời bỗng lóe lên một tia chớp, soi rọi bóng dáng điêu tàn của công trình kiến trúc kiểu Pháp. Giữa tiếng gió rít qua những khe tường vỡ, một âm thanh thanh mảnh nhưng lạnh lẽo vang lên: Keng... keng...

Trần Vũ bước xuống xe, cảm nhận được hơi lạnh thấu xương. Ở đó, trên đỉnh tháp chuông, một luồng ánh sáng yếu ớt vừa lóe lên rồi tắt lịm. Hắn đang ở đó. Và hắn đang đợi anh.