Cơn mưa rừng ngoài rìa thành phố dội xuống mái vòm nát vụn của nhà thờ cổ, tạo ra những âm thanh như tiếng hàng ngàn con quỷ đang cào cấu vào lớp gạch bong tróc. Trần Vũ và Hạ Vy đứng trước cánh cửa gỗ mục nát, mùi gỗ mục và mùi ẩm mốc của hàng thập kỷ bị bỏ hoang xộc thẳng vào mũi.
"Đội chi viện sẽ đến sau 10 phút nữa. Anh có chắc là muốn vào ngay không?" Hạ Vy thì thầm, tay cô giữ chặt đèn pin, luồng sáng xanh xao quét qua những bức tượng thiên thần bị mất đầu dọc lối đi.
"Chúng ta không có 10 phút. Hắn đang đếm từng giây," Vũ trả lời, giọng anh lạnh đến mức dường như có thể kết băng trong không khí.
Anh đẩy nhẹ cánh cửa. Một tiếng két dài rợn người vang lên, xé toạc màn đêm. Bên trong thánh đường, bóng tối đặc quánh như mực. Ánh đèn pin của Hạ Vy chỉ có thể xuyên qua một khoảng không gian ngắn ngủi, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung.
Họ tiến bước chậm rãi. Tiếng chuông gió bằng đồng mà Vũ nghe thấy lúc nãy lại vang lên: Keng... keng... Âm thanh phát ra từ phía gác mái, nơi có chiếc cầu thang gỗ xoắn ốc đang run rẩy trước những cơn gió lùa.
"Vũ... nhìn kìa," Hạ Vy hớt hải chỉ đèn pin lên phía bục giảng kinh.
Trên đó, một chiếc ghế gỗ sồi lớn được đặt trang trọng. Một bóng người đang ngồi bất động, đầu gục xuống ngực, đôi tay bị trói chặt vào thành ghế bằng dây thừng thô. Trái tim Vũ như thắt lại. Chiếc áo phông màu xanh nhạt mà người đó đang mặc... giống hệt chiếc áo trong đoạn video trực tiếp.
"Không được chạy lại đó!" Vũ hét lên khi thấy Vy định lao tới. "Dừng lại!"
Kinh nghiệm của một người tiếp xúc với hàng trăm hồ sơ tội phạm mách bảo anh rằng mọi thứ quá dễ dàng. Anh soi đèn xuống sàn nhà. Giữa những lớp bụi dày đặc, có một sợi dây cước mảnh như tơ nhện, căng ngang lối đi, chỉ cách mũi giày của Hạ Vy vài centimet. Sợi dây đó dẫn thẳng đến một hệ thống lẫy được giấu sau những hàng ghế.
"Nếu cô bước thêm một bước, chiếc ghế đó sẽ bị lật, và bất cứ thứ gì treo trên trần nhà sẽ rơi xuống đầu nạn nhân," Vũ giải thích, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Anh quỳ xuống, dùng con dao gấp nhỏ cẩn thận cắt đứt sợi dây cước với sự tập trung cao độ. Sau khi vô hiệu hóa cái bẫy, cả hai thận trọng tiến lại gần chiếc ghế.
Vũ run rẩy đưa tay nâng cằm nạn nhân lên. Nhưng ngay khi gương mặt đó lộ ra dưới ánh đèn, anh sững sờ. Đó không phải là em trai anh. Đó là một hình nhân bằng silicon được chế tác vô cùng tinh vi, gương mặt được đắp sáp trông giống hệt chàng trai trong video, nhưng đôi mắt chỉ là hai hạt thủy tinh vô hồn.
Trên ngực hình nhân, có một chiếc điện thoại đang đếm ngược. 00:05... 00:04... 00:03...
"Chạy mau!" Vũ ôm lấy Hạ Vy, cả hai lao mình ra sau bức tường đá dày của tòa giảng kinh.
Một tiếng tách nhẹ vang lên. Không có vụ nổ nào cả. Thay vào đó, chiếc điện thoại phát ra một tràng cười ngạo nghễ, méo mó qua bộ lọc âm thanh. Từ trên cao, một tấm vải trắng lớn phủ xuống, trên đó in dòng chữ bằng máu tươi:
"SAI RỒI, CHUYÊN GIA. NGƯỜI ĐỌC TÂM TRÍ CŨNG CÓ LÚC ĐỌC SAI SAO?"
Hạ Vy thở dốc, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. "Hắn lừa chúng ta. Tiếng chuông gió... hắn dùng loa phát thanh để dụ chúng ta đến đây."
Trần Vũ không nói gì. Anh nhìn chăm chằm vào hình nhân trên ghế. Anh nhận ra mình đã mắc một sai lầm chết người: Anh đã để cảm xúc cá nhân lấn át lý trí. Kẻ Sưu Tầm không muốn giết anh ngay bây giờ. Hắn muốn hành hạ anh bằng hy vọng, rồi dập tắt nó một cách tàn nhẫn nhất.
"Anh Vũ, nhìn kìa!" Hạ Vy nhặt lên một thứ vừa rơi ra từ túi áo của hình nhân.
Đó là một bức ảnh cũ, đã ố vàng. Trong ảnh là hai đứa trẻ đang cười đùa trước một cổng trường tiểu học. Một đứa là Trần Vũ lúc nhỏ, và đứa còn lại... chính là em trai anh. Nhưng điều đáng sợ là, gương mặt của Trần Vũ trong ảnh đã bị gạch nát bằng bút đỏ, còn đứa em trai thì được vòng một vòng tròn hoàn hảo, kèm theo dòng chữ: "Món quà tiếp theo đang ở nơi mọi thứ bắt đầu."
"Nơi mọi thứ bắt đầu..." Vũ lẩm bẩm. "Trường tiểu học Bình Minh. Đó là nơi em trai tôi mất tích."
Đúng lúc đó, điện thoại của Hạ Vy rung lên. Tiếng của đội trưởng vang lên gấp gáp: "Vy! Vũ! Hai người ở đâu? Chúng tôi vừa phát hiện một thi thể thực sự ở khu công nghiệp mà hai người đã bỏ qua. Hung thủ đã giết Lý Nam – nhà phê bình nghệ thuật – ngay tại đó!"
Trần Vũ nhắm mắt lại. Một cảm giác tội lỗi ập đến. Vì cứu người thân, anh đã vô tình để mặc một nhân chứng quan trọng bị sát hại. Kẻ Sưu Tầm đã thắng ván này. Hắn không chỉ chơi đùa với mạng sống, hắn đang chơi đùa với lương tâm của Trần Vũ.
"Về trường tiểu học," Vũ nói, giọng anh giờ đây trầm đục và chứa đựng một sự quyết tâm đến đáng sợ. "Hắn muốn tôi trở về quá khứ, tôi sẽ về. Nhưng lần này, tôi sẽ không chạy trốn nữa."
Dưới cơn mưa tầm tã, chiếc xe cảnh sát lại một lần nữa gào thét, hướng về phía ngôi trường cũ kỹ nằm sâu trong khu phố cổ – nơi bóng tối của mười năm trước vẫn còn đang rình rập.