Ngôi trường tiểu học Bình Minh vào lúc hai giờ sáng trông giống như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say trong màn sương mù dày đặc. Những dãy hành lang dài dằng dặc, tối tăm, nơi từng rộn rã tiếng cười đùa của trẻ thơ, giờ đây chỉ còn lại tiếng gió rít qua những ô cửa kính vỡ và tiếng bước chân nặng nề của Trần Vũ.
"Anh Vũ, anh ổn chứ?" Hạ Vy khẽ chạm vào tay anh. Cô cảm nhận được lớp da của anh lạnh ngắt, và nhịp mạch ở cổ tay anh đang đập nhanh một cách bất thường.
"Tôi không sao," Vũ đáp ngắn gọn, nhưng đôi mắt anh không rời khỏi chiếc cổng sắt hoen rỉ.
Ký ức mười năm trước tràn về như một thước phim chậm bị hỏng. Đêm đó cũng mưa như thế này. Đứa em trai 10 tuổi của anh, Trần Phong, đã đứng đợi anh ở góc sân này vì anh mải mê ở lại thư viện đọc sách. Khi anh chạy ra, chỉ còn lại chiếc cặp sách nằm chỏng chơ và một vũng máu đỏ thẫm dưới ánh đèn đường vàng vọt. Suốt một thập kỷ, anh đã học tâm lý học chỉ để hiểu tại sao lúc đó mình lại sợ hãi đến mức không dám đuổi theo bóng đen đang lẩn khuất trong ngõ nhỏ.
Họ bước vào sân trường. Hạ Vy cầm súng đi trước, ánh đèn pin quét qua những bức tường vôi vữa bong tróc. "Hắn nói 'món quà' đang ở đây. Nhưng trường rộng thế này, chúng ta bắt đầu từ đâu?"
Trần Vũ đứng khựng lại giữa sân. Anh nhắm mắt, cố gắng loại bỏ sự sợ hãi và đặt mình vào suy nghĩ của "Kẻ Sưu Tầm".
Nếu ta là hắn, kẻ thích dàn dựng những vở kịch tâm lý, ta sẽ đặt món quà ở đâu để khiến Vũ đau đớn nhất?
"Thư viện," Vũ mở mắt, giọng anh chắc nịch. "Đó là nơi tôi đã bỏ mặc em trai mình để thỏa mãn sở thích cá nhân. Hắn muốn trừng phạt tôi bằng chính cái nơi khởi nguồn của sự ích kỷ đó."
Họ chạy lên tầng ba. Cánh cửa thư viện bằng gỗ sồi cũ kỹ không khóa, nó khép hờ như đang mời gọi. Khi bước vào, một mùi hương quen thuộc xộc lên: mùi giấy cũ trộn lẫn với mùi nhang trầm. Trên những dãy bàn đọc sách, hàng trăm cây nến được thắp sáng, ánh lửa bập bùng tạo nên những cái bóng nhảy múa trên tường.
Ở trung tâm căn phòng, một chiếc máy chiếu phim cổ lỗ sĩ đang hoạt động, phát đi phát lại một đoạn phim đen trắng lên bức màn trắng phía trước. Trong phim là cảnh một đứa trẻ đang ngồi chơi xếp hình, gương mặt mờ ảo nhưng tiếng cười thì trong trẻo đến xé lòng.
"Phong..." Vũ thốt lên, chân anh khuỵu xuống.
"Vũ! Đừng nhìn vào đó, đó là đòn đánh tâm lý!" Hạ Vy hét lớn, cô cố gắng che mắt anh lại nhưng Vũ đã bị thu hút hoàn toàn.
Đúng lúc đó, chiếc máy chiếu bỗng chuyển sang một hình ảnh khác: Một chiếc hộp gỗ lớn đặt ngay dưới chân màn hình. Bên trên chiếc hộp là một mảnh giấy ghi: "DÀNH CHO NGƯỜI ANH TRAI CỦA NĂM."
Hạ Vy thận trọng tiến lại gần, dùng găng tay mở nắp hộp. Cô nín thở, sẵn sàng cho một vụ nổ hoặc một thứ gì đó kinh tởm. Nhưng bên trong không có bom, cũng không có thi thể.
Chỉ có một bộ não người được bảo quản trong một lọ thủy tinh chứa đầy dung dịch phóc-môn, và cạnh đó là một chiếc máy ghi âm nhỏ.
Vũ run rẩy nhấn nút phát. Giọng nói của Kẻ Sưu Tầm lại vang lên, lần này không còn qua bộ lọc, nó trầm ấm và thanh thoát một cách đáng sợ:
"Vũ à, đây là bộ não của Lý Nam. Ông ta chết vì quá ngưỡng mộ cái đẹp mà quên đi quy luật của sự sinh tồn. Ta tặng nó cho ngươi, vì ngươi là người duy nhất hiểu được cấu trúc của tội ác. Nhưng hãy nhớ, mỗi phút ngươi đứng đây để thương xót quá khứ, là một phần 'linh hồn' của em trai ngươi đang lìa khỏi xác. Món quà thực sự... đang nằm trong ngăn kéo bàn của hiệu trưởng. Chúc ngươi tìm thấy 'bản ngã' của mình trước khi mặt trời mọc."
Vũ lao như điên về phía phòng hiệu trưởng ở cuối hành lang. Anh không còn quan tâm đến bẫy, không còn quan tâm đến quy tắc. Khi anh giật tung ngăn kéo bàn, bên trong là một chiếc chìa khóa gỉ sét kèm theo một bức ảnh chụp một căn nhà cấp bốn cũ nát ở ngoại ô – chính là căn nhà mà gia đình anh từng sinh sống trước khi biến cố xảy ra.
"Vy, hắn đang ở nhà tôi!" Vũ gầm lên.
Hạ Vy đuổi theo anh, nhưng cô kịp nhận ra một chi tiết: Dưới lọ thủy tinh chứa bộ não của Lý Nam, có một vết máu nhỏ vẫn còn chưa khô hoàn toàn. Cô chạm vào, rồi đưa lên mũi ngửi.
"Không phải máu người..." Vy lẩm bẩm. "Là sơn đỏ. Hắn đang dàn cảnh."
Cô định gọi Vũ lại nhưng anh đã lao ra xe và khởi động máy. Hạ Vy nhận ra một sự thật kinh hoàng: Kẻ Sưu Tầm không chỉ muốn giết em trai Vũ, hắn đang muốn dắt mũi Vũ vào một cơn điên loạn, để chính Vũ biến thành một kẻ sát nhân trong lúc nôn nóng trả thù.
"Dừng lại, Vũ! Đó là bẫy tâm lý bậc cao!"
Tiếng gào của Vy bị tiếng động cơ xe át mất. Chiếc xe lao đi trong màn mưa, hướng về phía căn nhà cũ, nơi một cuộc đối đầu trực diện đang chờ sẵn.