Trần Vũ đứng trên cây cầu cũ nhìn xuống dòng nước đen ngòm của kênh Nhiêu Lộc. Gió đêm thốc vào vết thương trên vai anh, đau nhức nhối. Đôi bông tai của Hạ Vy vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh ngắt và sắc lẹm. Anh không còn cảm giác mình là một con người nữa; anh cảm thấy mình là một công cụ, một lưỡi gươm được mài sắc bởi thù hận, chỉ chờ đợi khoảnh khắc để đâm vào tim kẻ thù.
Một chiếc xe bán tải cũ kỹ, rỉ sét từ từ trồi lên từ bóng tối của dãy kho bãi, dừng lại cách anh mười mét. Đèn pha nhấp nháy ba lần.
Vũ không vội vã. Anh bước lại gần, tay vẫn đặt trên báng súng giấu sau lưng. Cửa xe mở ra, một bóng người cao lớn, hơi khòm, bước xuống. Đó là Đội trưởng đội trọng án – ông Minh "Sắt". Người đàn ông từng là thầy, là cha, là người đã trao cho Vũ chiếc huy hiệu cảnh sát năm xưa.
"Cậu gầy đi nhiều quá, Vũ," ông Minh thở dài, khói thuốc lá phả ra trắng xóa giữa màn đêm.
"Tôi không đến đây để thăm hỏi sức khỏe," Vũ lạnh lùng đáp. "Ông gọi tôi đến vì chuyện mười năm trước. Nói đi, ông biết gì?"
Ông Minh im lặng hồi lâu, nhìn chằm chằm vào dòng nước. "Đêm đó, khi cảnh sát đến hiện trường vụ tai nạn của em trai cậu... tôi là người đầu tiên tiếp cận cha cậu. Ông ấy đang ngồi thụp dưới đất, hai tay đầy máu, liên tục lẩm bẩm: 'Không phải tôi... tôi chỉ muốn bảo vệ nó thôi'. Nhưng có một chi tiết mà tôi đã giấu đi trong hồ sơ."
Vũ nheo mắt, áp lực tâm lý lan tỏa: "Chi tiết gì?"
"Có một chiếc xe khác đã đậu ở đó trước khi cha cậu đến. Một chiếc xe màu đen, không biển số. Và có một người phụ nữ đã đứng ở đó nhìn cha cậu kéo xác Trần Phong vào lùm cây." Ông Minh hạ thấp giọng. "Người phụ nữ đó... có vẻ ngoài giống hệt mẹ cậu, nhưng bà ấy đã chết trước đó hai năm."
Vũ cảm thấy một cơn lạnh dọc sống lưng. Một người phụ nữ giống mẹ anh? Chẳng lẽ mẹ anh có một người chị em song sinh? Hay tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng từ hàng chục năm trước?
"Kẻ Sưu Tầm không phải là một đứa trẻ tình cờ sinh ra, Vũ ạ," ông Minh tiếp tục, gương mặt ông hiện lên sự hối hận tột cùng. "Hắn là kết quả của một thí nghiệm tâm lý bị bỏ dở mang tên Dự án Genesis. Cha cậu, mẹ cậu, và cả người đàn bà đó... họ đều là quân cờ. Kẻ Sưu Tầm đang truy sát cậu vì cậu là 'phiên bản lỗi' duy nhất còn sống sót, phiên bản vẫn còn giữ được lương tâm."
Đột nhiên, một chấm đỏ laser xuất hiện trên ngực ông Minh.
"Nằm xuống!" Vũ hét lên, lao mình về phía ông Minh.
Pằng!
Tiếng súng giảm thanh xé toạc không gian. Viên đạn găm trúng bả vai ông Minh khiến ông ngã nhào vào thùng xe. Vũ nhanh chóng rút súng, nổ ba phát liên tiếp về phía tòa nhà bỏ hoang đối diện để chế áp hỏa lực.
"Ông Minh! Nghe tôi, ông phải rời khỏi đây ngay!" Vũ vừa che chắn vừa gào lên.
"Vũ... cầm lấy cái này..." Ông Minh run rẩy đưa cho anh một chiếc chìa khóa tủ gửi đồ ở ga tàu. "Trong đó có hồ sơ gốc của Dự án Genesis. Đừng tin bất kỳ ai ở đồn... Kẻ Sưu Tầm... hắn ở ngay trong..."
Ông Minh chưa kịp dứt lời thì một loạt đạn thứ hai bắn nát kính xe. Vũ biết mình không thể ở lại lâu hơn. Anh đẩy ông Minh vào ghế lái, hét lớn: "Chạy đi! Cứu lấy mạng mình trước đi!"
Ông Minh đạp ga, chiếc xe bán tải lao đi trong tiếng lốp nghiến trên mặt đường. Trần Vũ ở lại, đơn độc giữa vòng vây của bóng tối. Anh nhìn thấy bóng dáng của ba kẻ mặc đồ đen đang tiếp cận từ phía tòa nhà. Chúng không dùng súng nữa, mà rút ra những lưỡi dao dài, sáng loáng dưới ánh đèn đường leo lét.
Vũ cất súng. Đối với những kẻ này, đạn dược là một sự lãng phí. Anh cần cảm nhận sự va chạm của xác thịt, anh cần nghe tiếng xương gãy để giải tỏa cơn điên đang cuộn trào.
"Đến đây," anh thì thầm, đôi mắt anh rực lên một tia sáng hung tàn.
Trận chiến nổ ra chớp nhoáng. Vũ di chuyển như một bóng ma giữa những làn đao. Anh dùng tâm lý học để đoán định hướng tấn công: kẻ bên trái đang lo sợ, nhịp thở của hắn quá nhanh; kẻ ở giữa đang quá tự tin, đó là điểm yếu. Anh lách qua lưỡi dao của kẻ ở giữa, dùng cùi chỏ đập nát yết hầu của hắn, rồi xoay người bẻ gãy cổ tay kẻ bên trái.
Chỉ trong chưa đầy hai phút, ba cái xác nằm la liệt trên mặt đất. Vũ không hề thở dốc. Anh nhặt một mẩu giấy từ túi áo của một tên sát thủ. Trên đó có một con dấu hình tròn màu nhũ bạc: Mục tiêu tiếp theo - Ga tàu thành phố.
Vũ nhận ra ông Minh đã vô tình dẫn anh vào cái bẫy cuối cùng của Hồi 2. Kẻ Sưu Tầm muốn anh lấy tập hồ sơ đó, vì tập hồ sơ đó chứa đựng một sự thật có thể khiến anh hoàn toàn sụp đổ.
"Cha, mẹ... rốt cuộc hai người đã tạo ra thứ quái vật gì?"
Vũ bước đi trong màn sương đêm đang dày đặc dần, hướng về phía ga tàu. Anh không biết rằng, ở phía xa, trên tầng thượng của tòa nhà, Kẻ Sưu Tầm đang hạ ống kính bắn tỉa xuống, mỉm cười: "Làm tốt lắm, anh trai. Màn kịch 'Gặp lại người cũ' luôn mang lại cảm xúc chân thật nhất."