Dưới lòng đất của một sòng bạc danh tiếng ngay trung tâm thành phố là một thế giới khác—nơi ánh sáng đèn chùm pha lê rực rỡ đến mức nhức mắt, nơi mùi xì gà đắt tiền quyện lẫn với mùi nước hoa Pháp nồng nặc. Trần Vũ bước vào, khoác trên mình bộ vest nhung đen chỉnh tề, gương mặt được che khuất bởi một chiếc mặt nạ bạc nửa mặt—biểu tượng của những "vị khách danh dự" tại Sàn đấu ngầm.
Trong giới này, anh không còn là Trần Vũ. Anh là một "Kẻ Sưu Tầm" mới nổi, người sẵn sàng chi trả hàng triệu đô để sở hữu những nỗi đau nguyên bản nhất.
"Quý ông có số thẻ 0709, mời ngài vào hàng ghế VIP," một cô gái trong bộ đồ thỏ đen thầm thì vào tai anh, hơi thở thơm mùi rượu vang nhưng đôi mắt thì vô hồn như một con búp bê bị hỏng.
Vũ gật đầu, bước vào khán đài hình vòng cung nhìn xuống một sân khấu tròn được bọc nỉ đỏ. Xung quanh anh, những bóng đen trong những chiếc mặt nạ kỳ quái đang xì xào bàn tán. Họ là những kẻ đứng đầu các tập đoàn, những chính khách, những kẻ mà ban ngày giảng đạo lý nhưng ban đêm lại đi săn lùng sự tàn bạo.
"Thưa các quý bà và quý ông," giọng người dẫn chương trình vang lên dõng dạc qua hệ thống âm thanh vòm. "Tác phẩm đầu tiên của đêm nay: Sự Tận Cùng Của Hy Vọng."
Ánh đèn sân khấu hội tụ. Một chiếc lồng kính từ từ hạ xuống. Bên trong là một nữ sinh trẻ tuổi, bị xích cổ tay vào trần lồng. Điều kinh tởm không phải là sự giam cầm, mà là bức tường kính đang dần được bơm đầy những cánh bướm đêm đen kịt.
"Ai sẽ là người sở hữu tiếng thét cuối cùng của cô gái này trước khi những con bướm chiếm lấy buồng phổi của cô ấy?"
Vũ siết chặt nắm đấm dưới lớp vải vest, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Anh phải kiềm chế. Chỉ cần một cử động sai lầm, lực lượng bảo vệ dày đặc trong bóng tối sẽ biến anh thành mục tiêu ngay lập tức. Anh nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm kẻ có đôi mắt giống mình qua những lớp mặt nạ.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại của Hạ Vy trong túi áo anh rung nhẹ. Một tin nhắn mới hiện lên: "Nhìn lên phía đối diện, góc 2 giờ. Ngươi thấy ta chưa?"
Vũ từ từ ngẩng đầu. Ở khu vực dành riêng cho chủ nhân buổi tiệc, sau một lớp kính một chiều, một bóng người đang ngồi trên chiếc ghế bành cao. Kẻ đó nâng ly rượu về phía anh. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng Vũ cảm nhận được một luồng điện xẹt qua sống lưng—đó là sự cảm ứng của máu mủ, một sự ghê tởm lẫn lộn với sự quen thuộc đến rùng mình.
"Mười triệu đô!" Vũ bất ngờ đứng dậy, giọng anh vang lên dõng dạc qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ.
Cả khán phòng im bặt. Mười triệu đô cho một mạng người là cái giá điên rồ ngay cả với những kẻ ở đây.
"Vị khách 0709 trả mười triệu! Có ai hơn không?" người dẫn chương trình phấn khích.
Không ai lên tiếng. Trần Vũ tiến thẳng xuống sân khấu dưới những ánh mắt tò mò và ghen tị. Anh bước tới trước lồng kính, rút ra một tấm thẻ đen—thẻ của công ty dược Alpha mà anh đã chiếm đoạt được.
Ngay khi tiếp cận chiếc lồng, Vũ không mở khóa. Anh ghé sát tai cô gái đang run rẩy bên trong, thầm thì cực nhanh: "Ngậm miệng lại, đừng thở mạnh. Tôi sẽ kích nổ hệ thống cứu hỏa."
Vũ bí mật gắn một thiết bị gây nhiễu điện từ nhỏ vào bảng điều khiển phía dưới bệ đá. Đây là thứ anh đã bí mật chế tạo từ những linh kiện điện tử cũ. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, hệ thống báo cháy bị kích hoạt ảo, hàng ngàn vòi phun nước từ trần nhà phun xuống xối xả. Đám đông bắt đầu hỗn loạn.
Trong màn sương nước mù mịt, Vũ dùng báng súng đập nát lớp kính. Anh kéo cô gái ra ngoài, nhưng thay vì chạy về phía lối thoát, anh lao thẳng về phía khu vực VIP đối diện—nơi Kẻ Sưu Tầm đang ngồi.
"Chạy đi, hướng lối thoát hiểm phía sau sân khấu!" Vũ đẩy cô gái đi rồi lao mình qua hàng rào bảo vệ.
Anh đạp tung cánh cửa phòng VIP. Nhưng bên trong trống không. Chỉ có một chiếc máy phát nhạc đang chạy bản "Moonlight Sonata" và một chiếc ghế bành vẫn còn hơi ấm. Trên bàn là một chiếc hộp nhung nhỏ mở sẵn.
Bên trong là đôi bông tai của Hạ Vy—thứ mà cô vẫn đeo hằng ngày.
"Ngươi chậm quá, anh trai." Giọng nói vang lên ngay sau lưng Vũ.
Vũ xoay người, vung một cú đá vòng cầu, nhưng kẻ đó đã né được và lùi sâu vào bóng tối của hành lang. Hắn mặc một chiếc áo choàng dài, gương mặt che kín bởi mặt nạ sứ trắng tinh khôi không tì vết.
"Mày là ai? Tại sao lại dùng tên của em trai tao?" Vũ gầm lên, súng đã lên nòng.
"Phong đã chết mười năm trước trong vũng máu đó. Còn ta là kẻ sinh ra từ sự lãng quên của cha và sự căm hận của mẹ," Kẻ Sưu Tầm cười, giọng hắn thanh thoát nhưng đầy nọc độc. "Ta không phải là kẻ sưu tầm cái chết, Vũ ạ. Ta sưu tầm sự thật. Và sự thật là... chính ngươi cũng thèm khát cảm giác này. Cảm giác đứng trên mạng sống của kẻ khác."
Hắn ném một quả lựu đạn khói xuống sàn. Khói cay nồng nặc bốc lên. Vũ nổ súng liên hồi vào bóng tối nhưng chỉ nghe thấy tiếng cười xa dần qua lối thoát hiểm bí mật.
Khi khói tan, Vũ chỉ còn lại một mình trong căn phòng xa hoa. Anh cầm đôi bông tai của Vy lên, áp chặt vào ngực. Một sự đau đớn tột cùng vây lấy anh. Hắn không chỉ ở gần anh, hắn còn hiểu rõ từng ngóc ngách trong tâm hồn anh.
Dưới sàn nhà, Kẻ Sưu Tầm để lại một dòng chữ bằng mực nhũ bạc: "Gặp lại người cũ ở Chương 15. Ông ta có điều muốn nói với ngươi về đêm mưa mười năm trước."
Trần Vũ đứng giữa đống đổ nát của Sàn đấu ngầm, nhận ra mình vừa hoàn thành một bước nữa trong kế hoạch của hắn. Anh cứu được một cô gái, nhưng lại lún sâu thêm một bước vào trò chơi mèo vờn chuột đầy máu này.