Cơn mưa tầm tã của thành phố cảng không cách nào rửa trôi được mùi máu tanh tao đang bám chặt trên lớp áo khoác của Trần Vũ. Anh bước đi trong những ngõ hẻm lắt léo, đôi mắt cảnh giác quét qua từng góc tối. Chiếc điện thoại của Hạ Vy trong túi áo giống như một khối than hồng, nung nấu ý chí nhưng cũng thiêu đốt chút nhân tính còn sót lại trong anh.
"Hắn không phải người lạ, hắn là..."
Câu nói bỏ dở của Vy ám ảnh Vũ hơn bất cứ lời đe dọa nào của Kẻ Sưu Tầm. Anh cần Lão Què. Chỉ có gã môi giới thông tin kỳ cựu đó mới có đủ mạng lưới để truy lùng danh tính kẻ đã đăng ký quyền sở hữu ảo cho công ty Alpha trong thời điểm Vy điều tra.
Cửa tiệm hiệu sách cũ của Lão Què nằm sâu trong một con hẻm cụt, ẩn sau những chồng báo cũ cao ngất ngưỡng. Bình thường, nơi này luôn phảng phất mùi trà gừng và tiếng radio rè rè. Nhưng đêm nay, nó im lặng đến lạ kỳ. Một sự im lặng mang mùi tử khí.
Vũ rút súng, đẩy nhẹ cánh cửa. Cửa không khóa.
Dưới ánh đèn pin lờ mờ, cảnh tượng bên trong khiến một chuyên gia tâm lý từng trải như Vũ cũng phải khựng lại. Lão Què không chết vì một phát đạn hay một nhát dao nhanh gọn. Gã bị trói chặt trên chính chiếc ghế bành của mình. Đôi mắt gã... đã bị lấy đi, thay vào đó là hai đồng xu bạc cổ. Trên ngực gã, hung thủ dùng dao khắc một hình xăm lớn: Một con mắt bị xích.
"Nghệ thuật sưu tầm..." Vũ nghiến răng, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt.
Anh tiến lại gần thi thể, nén cơn buồn nôn để quan sát hiện trường. Kẻ Sưu Tầm không chỉ giết Lão Què để bịt đầu mối, hắn đang gửi một thông điệp: Những kẻ nhìn quá nhiều sẽ không bao giờ được thấy ánh sáng nữa.
Vũ bắt đầu lục soát căn phòng. Hắn biết Lão Què luôn có một "con mắt thứ ba" – một ổ cứng di động giấu ở nơi không ai ngờ tới. Sau mười phút tìm kiếm, anh tìm thấy một hộp thiếc đựng trà gừng cũ dưới gầm sàn gỗ. Bên trong không phải là trà, mà là một chiếc USB được bọc trong vải nhung đen.
Vừa lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập đầu hẻm.
"Khốn khiếp, chúng đến nhanh quá," Vũ thì thầm. Anh nhận ra mình vừa sập bẫy. Kẻ Sưu Tầm đã gọi cảnh sát ngay sau khi hạ sát Lão Què, biến Vũ thành nghi phạm số một tại hiện trường vụ án mạng thứ hai.
Vũ không chạy ra cửa chính. Anh leo lên cửa sổ gác mái, nhảy qua những mái tôn trơn trượt giữa làn mưa xối xả. Phía dưới, ánh đèn flash của đội pháp y bắt đầu nhấp nháy. Anh nghe thấy tiếng của Đội trưởng vang lên đầy thất vọng qua loa cầm tay: "Trần Vũ! Anh không còn đường lui đâu! Ra hàng đi!"
Vũ biến mất vào bóng tối của những dãy nhà liên kế.
Anh tìm đến một quán Internet công cộng rẻ tiền ở khu lao động, nơi không yêu cầu căn cước. Ngồi trong góc tối, Vũ cắm chiếc USB của Lão Què vào máy tính. Một tệp tin hiện lên với tiêu đề: "DỰ ÁN GENESIS - GIA ĐÌNH TRẦN".
Bên trong là những bức ảnh đen trắng được chụp lén từ rất nhiều năm trước. Vũ bàng hoàng nhận ra gương mặt của cha mình đang đứng cạnh một người đàn bà lạ mặt, người có đôi mắt sắc sảo và lạnh lùng. Nhưng thứ khiến anh rúng động nhất là tờ giấy khai sinh ẩn dưới đống tài liệu.
Tên đứa trẻ: Trần Phong. Ngày sinh: Trùng khớp với em trai anh. Nhưng tên người mẹ không phải là mẹ anh.
Một giả thuyết kinh hoàng hiện lên trong đầu Vũ: Cha anh đã ngoại tình và có một đứa con riêng. Đứa trẻ đó được nuôi dưỡng trong bóng tối, trong sự thù hận đối với gia đình "hạnh phúc" của Vũ. 10 năm trước, vụ tai nạn đó có thể không phải là sự vô ý. Kẻ Sưu Tầm... có thể chính là đứa con rơi đó, kẻ đã "sưu tầm" lại những gì hắn cho rằng thuộc về mình.
"Ngươi là anh trai ta... hay là em trai ta?" Vũ thầm hỏi, mắt anh dán chặt vào hình xăm con mắt bị xích trên màn hình – biểu tượng của sự giam cầm và thù hận.
Đột nhiên, máy tính của Vũ bị xâm nhập. Một cửa sổ chat hiện ra: "Ngươi đã thấy con mắt thứ ba chưa, anh trai? Lão Què nói rằng mắt hắn rất đau khi ta lấy chúng đi. Ngươi có muốn biết cảm giác đó không?"
Vũ gõ nhanh: "Ta sẽ tìm tận ổ của ngươi. Bản danh sách đen ở Alpha mới chỉ là bắt đầu."
Kẻ Sưu Tầm trả lời: "Hẹn gặp lại ở Sàn đấu ngầm. Nơi những con mắt được rao bán công khai. Đừng đến muộn, vì món hàng tiếp theo chính là đôi mắt của cô cảnh sát mà ngươi hằng thương tiếc... À ta quên mất, cô ta chết rồi. Vậy thì... là đôi mắt của ngươi."
Vũ rút USB, bóp nát nó dưới chân. Anh biết "Sàn đấu ngầm" chính là câu lạc bộ VIP mà Lão Què từng nhắc tới. Đó là nơi cuối cùng anh có thể tìm ra danh tính thực sự của kẻ đang điều khiển mọi quân cờ.
Lòng căm hận giờ đây đã hóa thành một loại sức mạnh tĩnh lặng. Trần Vũ bước ra khỏi quán Internet, ánh nhìn sắc lẹm như một lưỡi gươm. Anh không còn sợ cảnh sát, không còn sợ cái chết. Anh chỉ sợ mình không đủ tàn nhẫn để kết thúc kẻ mang dòng máu của mình.