Bóng tối bao phủ tòa nhà cũ của Công ty Dược phẩm Alpha – một khối bê tông lù lù nằm tách biệt trong khu công nghiệp bỏ hoang. Trần Vũ đứng trên sân thượng của tòa nhà đối diện, chiếc áo khoác đen bay phần phật trong gió rít. Qua ống nhòm tầm nhiệt, anh quan sát thấy hai tay súng đang đi tuần tra trên tầng cao nhất. Chúng không giống bảo vệ thông thường; cách cầm súng và nhịp bước cho thấy đây là những kẻ đánh thuê chuyên nghiệp.
"Kẻ Sưu Tầm, ngươi bắt đầu thận trọng rồi sao?" Vũ thì thầm.
Anh không chọn cách đột kích trực diện. Với một chuyên gia tâm lý, việc tấn công vào mắt xích yếu nhất trong hệ thống luôn hiệu quả hơn hỏa lực. Anh quan sát gã bảo vệ trẻ tuổi nhất, kẻ liên tục nhìn đồng hồ và hút thuốc một cách bồn chồn. Đó là dấu hiệu của một người đang lo lắng hoặc đang chờ đợi điều gì đó vượt quá khả năng chịu đựng của hắn.
Mười phút sau, khi gã bảo vệ tách đoàn để đi vệ sinh ở khu vực phía sau, Vũ đã đợi sẵn. Anh tiếp cận từ phía sau nhanh như một bóng ma, một tay bịt miệng, tay kia ấn một huyệt đạo hiểm hóc khiến gã lịm đi trong tích tắc mà không kịp phát ra tiếng động.
Vũ không giết hắn. Anh kéo gã vào bóng tối, tạt một gáo nước lạnh vào mặt để gã tỉnh lại trong cơn hoảng loạn. Khi gã mở mắt, thứ đầu tiên gã thấy là mũi dao sắc lẹm của Vũ đang đặt ngay nhãn cầu trái.
"Đừng la hét. Nếu mày la, mày sẽ mất một con mắt trước khi kịp hít thở lần thứ hai," giọng Vũ trầm đục, mang theo một loại áp lực tâm lý khiến gã thanh niên tê liệt hoàn toàn. "Mật mã vào phòng máy chủ là gì?"
"Tôi... tôi chỉ là bảo vệ mới... tôi không biết..." gã lắp bắp, nước tiểu bắt đầu thấm ra quần.
Vũ nhìn sâu vào đồng tử gã. "Mày đang nói dối. Tay phải mày run lên khi tao nhắc đến phòng máy chủ, đó là phản xạ bảo vệ thông tin. Mày có mẹ già ở quê đúng không? Tao thấy ảnh bà ấy trong ví mày. Đừng để bà ấy phải nhận xác con mình chỉ vì một kẻ chủ nhân không bao giờ biết tên mày."
Sự tấn công vào điểm yếu gia đình khiến gã bảo vệ sụp đổ. Gã run rẩy đọc ra dãy số: 4492.
Vũ gõ nhẹ vào gáy khiến gã ngất đi lần nữa rồi trói chặt hắn lại. Anh thâm nhập vào tòa nhà qua đường thông gió. Không khí bên trong nồng nặc mùi hóa chất và một mùi gì đó giống như thịt thối rữa bị che lấp bởi hương nhân tạo – thứ mùi mà Vũ đã ngửi thấy ở bệnh viện Thanh Xuân.
Phòng máy chủ hiện ra với ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi. Vũ cắm chiếc USB chứa mã độc mà anh đã chuẩn bị từ hiệu sách cũ của Lão Què vào ổ đĩa. Các dòng lệnh chạy vùn vụt trên màn hình. Anh đang tìm kiếm bản danh sách khách hàng của Alpha – những kẻ đã mua "nghệ thuật" từ Kẻ Sưu Tầm.
Khi tệp tin được giải mã, tim Vũ bỗng hẫng một nhịp.
Đó không chỉ là danh sách buôn bán thuốc giả hay nội tạng. Đó là một danh sách các "đơn đặt hàng tâm lý".
Khách hàng A: Muốn chứng kiến sự sụp đổ của một gia đình hạnh phúc. * Khách hàng B: Muốn sở hữu đôi mắt của một họa sĩ thiên tài.
Khách hàng C: Muốn xem một chuyên gia tâm lý học tội phạm hóa điên.
Tên của anh, Trần Vũ, nằm ở mục cuối cùng của danh sách. Bên cạnh đó là cái giá: Mười tỷ đồng và linh hồn.
"Hóa ra mình chỉ là một món hàng cao cấp trong bộ sưu tập của hắn," Vũ nghiến răng, đôi tay siết chặt thành nắm đấm.
Đúng lúc đó, một tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi. Màn hình máy chủ vụt tắt, thay vào đó là hình ảnh webcam từ một góc phòng. Trong khung hình, một người đàn ông mặc vest sang trọng, gương mặt bị làm mờ, đang lắc nhẹ ly rượu vang đỏ.
"Chào Vũ. Ngươi tìm thấy món quà của mình chưa?" Giọng nói của Kẻ Sưu Tầm vang lên qua loa máy tính. "Ngươi nghĩ ngươi đang đi săn ta? Không, ngươi đang tự hoàn thiện mình theo đúng đơn đặt hàng của khách hàng đấy. Càng tàn nhẫn, càng cô độc, ngươi càng trở nên giá trị."
"Ta sẽ tìm thấy ngươi," Vũ gằn giọng.
"Ngươi đã tìm thấy một phần của ta rồi đấy. Nhìn vào ngăn kéo dưới bàn máy tính đi."
Vũ thận trọng mở ngăn kéo. Bên trong là một chiếc điện thoại cũ – điện thoại của Hạ Vy, thứ đáng lẽ đã bị hủy hoại trong vụ nổ. Có một tin nhắn chưa gửi trong bản nháp: "Vũ, em đã thấy hắn trong sổ đăng ký của Alpha. Hắn không phải người lạ, hắn là..."
Câu nói bỏ dở. Một tia laser đỏ đột ngột hiện lên trên ngực Vũ.
Anh lao mình xuống sàn ngay khi một viên đạn sượt qua vai, làm vỡ nát màn hình máy tính. Đội sát thủ đã bao vây phòng máy chủ. Khói từ các quả lựu đạn cay bắt đầu tràn vào.
Vũ rút hai quả lựu đạn khói của chính mình ném ra, tạo nên một màn sương dày đặc. Trong bóng tối của làn khói, anh không dùng súng. Anh dùng dao. Tiếng xé vải, tiếng rên rỉ nghẹn lại và tiếng ngã đổ của những thân xác vang lên trong sự tĩnh lặng chết chóc. Vũ ra tay không một chút do dự, mỗi nhát dao đều nhắm vào tử huyệt. Anh đang thực hiện một vũ điệu của bóng tối, chính xác và lạnh lùng như một cái máy.
Khi thoát ra được bên ngoài, Vũ đứng dưới chân tòa nhà, nhìn lại nơi khói lửa đang bốc lên. Trên tay anh là chiếc điện thoại của Vy.
Anh nhận ra mình vừa bước qua một ranh giới mới. Anh đã giết người. Không phải vì tự vệ, mà vì sự trừng phạt. Bản danh sách đen đó không chỉ là manh mối, nó là bản án tử hình mà anh vừa ký cho tất cả những kẻ có tên trong đó.
"Vy, anh sẽ hoàn thành câu nói của em," Vũ thì thầm, đôi mắt anh rực lên một tia sáng hung ác giữa đêm đen.
Hành trình của kẻ báo thù giờ đây mới thực sự nhuốm máu.