Tiếng mưa gào thét trên mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột ven sông không thể át được tiếng còi tàu hú vang vọng từ phía cảng. Trong một căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông, ẩm thấp và nồng nặc mùi mốc, Trần Vũ ngồi bất động trên nền xi măng lạnh ngắt. Ánh sáng duy nhất trong phòng đến từ màn hình một chiếc laptop cũ kỹ, ánh lên khuôn mặt hốc hác với râu quai nón lởm chởm và đôi mắt vằn tia máu của anh.
Trên màn hình là bản tin thời sự nóng nhất: hình ảnh của anh hiện lên dưới dòng chữ đỏ chót: "ĐỐI TƯỢNG TRUY NÃ ĐẶC BIỆT NGUY HIỂM".
Vũ nhếch mép, một cái nhếch mép chứa đựng sự mỉa mai cay đắng. Mới tuần trước, anh còn là người hùng của đội trọng án, là chuyên gia tâm lý học tội phạm được trọng vọng nhất thành phố. Giờ đây, anh là kẻ giết đồng nghiệp, kẻ phản bội, kẻ điên loạn. Thế giới mà anh từng dốc lòng bảo vệ đã quay lưng lại với anh chỉ sau một đêm.
Anh với tay lấy chai rượu đế rẻ tiền đặt cạnh góc tường, hớp một ngụm lớn. Vị rượu cay nồng đốt cháy cổ họng, nhưng nó không đau đớn bằng ký ức về cái nắm tay lạnh ngắt của Hạ Vy trong căn hầm đó. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh vẫn thấy màu máu đỏ thẫm trên áo mình. Mỗi khi im lặng, anh vẫn nghe thấy tiếng nổ nhỏ xé toạc trái tim cô.
"Vy... anh xin lỗi," anh thầm thì vào bóng tối. Giọng nói của anh khàn đặc, lạ lẫm đến mức chính anh cũng không nhận ra.
Vũ đặt chai rượu xuống, đôi tay anh giờ đây không còn run rẩy như đêm ở nhà thờ cổ nữa. Chúng tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh bắt đầu tháo băng gạc trên vai – vết thương từ vụ nổ vẫn còn rỉ máu. Anh dùng một con dao nhỏ nung trên ngọn lửa bật lửa, tự tay khoét bỏ phần thịt đã hoại tử mà không hề biến sắc. Cơn đau thể xác giờ đây giống như một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn sống, một sự trừng phạt mà anh tự nguyện gánh chịu.
Bỗng nhiên, có tiếng bước chân nhẹ lướt trên hành lang gỗ mục. Trần Vũ lập tức tắt màn hình máy tính, tay phải rút khẩu súng của Hạ Vy dưới gối, tay trái nắm chặt con dao. Anh nín thở, lưng áp sát vào bức tường bong tróc.
Cộc... cộc cộc.
Một nhịp gõ ám hiệu. Vũ nhíu mày. Đó là mật mã của Lão Què.
Anh từ từ mở cửa. Một gã đàn ông thấp bé, mặc bộ đồ công nhân cầu cảng bẩn thỉu, đầu đội mũ sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, bước nhanh vào trong.
"Anh điên rồi, Vũ," Lão Què thào thào, gã nhìn đống băng gạc đầy máu trên sàn nhà với vẻ kinh hãi. "Cả thành phố này đang lật tung từng viên gạch để tìm anh. Đặc nhiệm đã bao vây các cửa ngõ, ngay cả đám xã hội đen cũng đang nhận lệnh truy sát anh để lấy tiền thưởng của Kẻ Sưu Tầm."
"Tiền thưởng?" Vũ lạnh lùng hỏi, anh cất súng nhưng vẫn giữ khoảng cách cảnh giác.
"Hắn treo giá mười tỷ cho cái đầu của anh. Hắn muốn anh chết trước khi cảnh sát tìm thấy," Lão Què lấy ra một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn. "Nhưng tôi là kẻ trọng chữ tín. Đây là thông tin anh cần về lô hàng y tế ở bệnh viện Thanh Xuân."
Vũ nhận lấy mảnh giấy, mắt anh lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc. "Công ty dược phẩm Alpha? Chủ sở hữu là ai?"
"Hồ sơ đã bị xóa sạch, nhưng có một đầu mối: Giám đốc cũ của nó là anh trai của bác sĩ Phan. Hắn đã biến mất ngay sau khi bệnh viện tâm thần đóng cửa," Lão Què ngập ngừng. "Vũ, nghe tôi đi. Anh không thắng được đâu. Hắn không phải là một con người, hắn là một mạng lưới. Anh chỉ có một mình."
Trần Vũ đứng dậy, bóng anh đổ dài lên bức tường nham nhở dưới ánh trăng mờ đục xuyên qua khe cửa. "Tôi không có một mình. Tôi có bóng tối của chính mình."
Lão Què rùng mình. Gã nhận ra người đứng trước mặt không còn là Trần Vũ mà gã từng biết. Chuyên gia tâm lý ôn hòa, thấu cảm ngày nào đã chết trong căn hầm Thanh Xuân cùng với Lê Hạ Vy. Kẻ đang đứng đây là một bóng ma, một thực thể được nhào nặn từ sự thù hận và tuyệt vọng thuần khiết.
"Đi đi," Vũ nói, giọng anh phẳng lặng. "Đừng quay lại đây nữa. Nếu họ bắt được ông, hãy nói ông không biết gì cả. Tôi không muốn nợ thêm ai bất cứ điều gì."
Lão Què gật đầu, vội vã rời khỏi căn phòng. Trần Vũ quay lại bàn làm việc, anh dán mảnh giấy lên bức tường – nơi đã bắt đầu hình thành một bản đồ mạng lưới mới. Anh lấy một cây bút đỏ, gạch một đường đậm qua tên bác sĩ Phan và Lý Nam.
Sau đó, anh cầm lấy một tấm ảnh nhỏ giấu trong ví. Đó là tấm ảnh duy nhất anh có với Hạ Vy, chụp lén lúc cô đang ngủ gật trên bàn làm việc tại đồn. Anh nhìn tấm ảnh thật lâu, rồi chậm rãi châm lửa đốt cháy nó.
Khi ngọn lửa liếm vào gương mặt tươi cười của cô, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên má Vũ, nhưng nó nhanh chóng bốc hơi trước hơi nóng. Anh cần phải quên. Anh cần phải trở nên vô cảm để có thể giết chóc mà không do dự.
Đêm đó, Trần Vũ rời khỏi khu ổ chuột. Anh hòa mình vào dòng người lao động lam lũ ở bến cảng, khoác lên mình bộ đồ công nhân rách nát. Anh không còn chạy trốn nữa. Anh bắt đầu đi săn.
Manh mối đầu tiên dẫn anh đến một quán bar ngầm dành cho giới thủy thủ, nơi gã giám đốc công ty dược Alpha được cho là thường xuyên lui tới dưới một danh tính giả.
Trần Vũ bước vào quán bar, mùi khói thuốc và rượu rẻ tiền xộc lên nồng nặc. Anh ngồi vào một góc khuất, mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông. Bản ngã trinh thám trong anh đang hoạt động hết công suất, phân tích từng cử chỉ, từng biểu cảm của những kẻ say xỉn.
Anh biết, Kẻ Sưu Tầm đang quan sát mình từ một nơi nào đó. Hắn muốn thấy anh sụp đổ, muốn thấy anh biến thành một con quái vật.
"Được thôi," Vũ thầm nghĩ, tay anh siết chặt cán dao trong túi áo. "Nếu ngươi muốn một con quái vật, ta sẽ cho ngươi một con quái vật mà ngươi không bao giờ có thể sưu tầm được."
Chương 11 kết thúc khi Trần Vũ chính thức bắt đầu hành trình đơn độc trong bóng tối, đánh dấu sự lột xác hoàn toàn từ một người thực thi pháp luật thành một kẻ hành pháp bóng đêm.