2,402 từ
Ánh nắng chói chang của vùng Địa Trung Hải hắt xuống mặt biển xanh ngắt một màu ngọc bích, trái ngược hoàn toàn với sự u ám và lạnh lẽo của St. Petersburg hay Berlin mà Julian Vane vừa đi qua. Đảo Malta hiện lên từ phía chân trời như một pháo đài bằng đá vôi vàng rực giữa trùng khơi, mang theo hơi thở của lịch sử hàng ngàn năm với những hiệp sĩ và những cuộc bao vây huyền thoại. Tuy nhiên, đối với Vane, vẻ đẹp thanh bình này chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho một căn cứ quân sự ngầm mà lực lượng đặc nhiệm đào tẩu đã dày công xây dựng.
Julian Vane đứng trên boong tàu vận tải hơi nước của Hải quân Hoàng gia Anh, chiếc gậy gỗ trắc đen nện nhẹ xuống sàn gỗ mặn mòi vị muối biển. Sau lưng ông là Miller và một đội đặc nhiệm được tuyển chọn kỹ lưỡng từ Bộ Chiến tranh. Họ không mang quân phục chính thức để tránh gây ra một sự cố ngoại giao quốc tế, nhưng mỗi người đều được trang bị những vũ khí tân tiến nhất và một quyết tâm sắt đá để chấm dứt chuỗi âm mưu đã kéo dài xuyên lục địa.
"Theo bản đồ mà ngài thu được từ pháo đài Peter và Paul, lối vào căn cứ nằm ở phía vách đá San Luċjan, nơi có những hang động ngầm ăn sâu vào lòng đảo." Miller nói, tay anh ta đang điều chỉnh một thiết bị đo sóng âm cầm tay. "Có những tín hiệu vô tuyến rất lạ phát ra từ đó, chúng có cùng tần số với thiết bị điều hướng ngư lôi mà chúng ta đã gặp ở Nga."
Vane gật đầu, đôi mắt xám của ông nheo lại để quan sát những rặng đá dốc đứng phía trước. "Chúng chọn Malta không chỉ vì vị trí chiến lược giữa các tuyến hàng hải, mà còn vì cấu trúc địa chất đá vôi có khả năng hấp thụ các loại sóng âm tầm ngắn. Nếu chúng ta không có bản đồ đó, việc tìm ra lối vào giữa hàng trăm hang động kia là một nhiệm vụ bất khả thi."
Khi màn đêm buông xuống, ba chiếc xuồng máy loại nhỏ bắt đầu rời tàu mẹ, lặng lẽ lướt đi trên mặt biển không một tiếng động. Vane dẫn đầu chiếc xuồng đầu tiên, ông đã thay bộ đồ dạ hội sang trọng bằng một bộ đồ lặn chuyên dụng bằng da và vải bạt đen. Khi tiếp cận vách đá San Luċjan, một khe nứt lớn hiện ra, bị che khuất bởi những tảng đá vôi khổng lồ.
"Tắt máy. Chúng ta sẽ chèo tay vào trong." Vane ra lệnh bằng một giọng thấp.
Bên trong hang động, không khí ẩm ướt và nồng mùi dầu máy cùng hóa chất. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang tạo nên những âm thanh vang vọng đầy đe dọa. Sau khi đi sâu vào khoảng ba trăm mét, một bến cảng ngầm hiện ra với hệ thống đèn điện rực rỡ và những cần cẩu thủy lực hiện đại. Tại đây, Vane tận mắt chứng kiến quy mô thực sự của tổ chức này: ba chiếc tàu ngầm loại nhỏ, được bao phủ hoàn toàn bởi lớp hợp kim của Nam tước Von Hardt, đang nằm im lìm trên các bệ đỡ.
"Chúa ơi, chúng đã xây dựng cả một xưởng đóng tàu dưới lòng đất!" Một thành viên trong đội đặc nhiệm thốt lên trong sự kinh ngạc.
"Đừng để sự choáng ngợp làm mờ mắt các anh." Vane cảnh báo. "Mục tiêu chính là phòng điều khiển trung tâm và tiêu hủy nửa bản thiết kế còn lại. Miller, anh và nhóm hai hãy phụ trách việc đặt thuốc nổ vào các kho nhiên liệu. Tôi sẽ đi tìm Mary."
Vane tách khỏi nhóm, di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma qua các đường ống dẫn hơi nước và các giàn giáo thép. Ông biết rằng Mary chắc chắn đang ở đây, tại trái tim của dự án mà cô ta gọi là trật tự mới. Khi tiến gần đến một văn phòng làm việc bằng kính nằm cao hơn khu vực xưởng tàu, Vane nghe thấy tiếng tranh luận gay gắt.
"Hệ thống làm mát vẫn chưa ổn định, chúng ta không thể kích hoạt toàn bộ hạm đội ngay bây giờ!" Một giọng nam trung niên vang lên, mang đầy sự lo lắng.
"Chúng ta không còn thời gian để chờ đợi sự hoàn hảo nữa, bác sĩ Arbuthnot."
Vane khựng lại. Cái tên Arbuthnot khiến tim ông thắt lại. Vị bác sĩ già người Anh, người đã cùng ông trải qua vụ án mạng trên chuyến tàu Phương Đông, người đã cung cấp cho ông những dữ liệu y tế quan trọng để phá án tại Vienna... lại chính là một trong những kẻ đứng sau tổ chức này.
"Hóa ra là ông, bác sĩ." Vane bước ra khỏi bóng tối, khẩu Webley trong tay ông hướng thẳng về phía căn phòng kính.
Cửa phòng mở ra. Bác sĩ Arbuthnot đứng đó, gương mặt ông ta già nua và mệt mỏi hơn nhiều so với lần cuối họ gặp nhau. Cạnh ông ta là Mary, cô ta đang cầm một tập hồ sơ màu xanh lá cây – nửa bản thiết kế còn lại.
"Julian, tôi đã hy vọng ông sẽ không bao giờ tìm thấy nơi này." Arbuthnot thở dài, trong giọng nói của ông ta không có sự thù hận, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm. "Ông là một nhà logic học xuất sắc, nhưng ông không hiểu được sự thối nát của các chính phủ mà ông đang phục vụ. Tôi tham gia tổ chức này không phải vì tiền, mà vì tôi muốn tạo ra một sức mạnh có thể ngăn chặn mọi cuộc chiến tranh bằng cách đe dọa sự sụp đổ của tất cả các bên."
"Bằng cách giết hại Nam tước Von Hardt và tấn công hạm đội Nga sao? Đó không phải là hòa bình, bác sĩ. Đó là sự độc tài kỹ thuật." Vane đáp lại, bước chân ông vẫn giữ một khoảng cách an toàn.
"Nam tước là một kẻ ích kỷ, ông ta chỉ muốn bán công nghệ cho kẻ trả giá cao nhất. Chúng tôi cần ông ta chết để bí mật này không bị xé lẻ." Mary lên tiếng, cô ta từ từ lùi về phía một bảng điều khiển lớn. "Và bây giờ, Julian, ông đã quá muộn để ngăn chặn sự khởi đầu."
Mary nhấn một nút lớn màu đỏ. Một tiếng còi báo động xé toạc không gian hang động. Các bệ đỡ tàu ngầm bắt đầu hạ xuống nước. Cùng lúc đó, các cửa sập ngăn cách hang động với biển cả bắt đầu mở ra.
"Miller! Kích hoạt thuốc nổ ngay lập tức!" Vane hét vào thiết bị liên lạc cầm tay.
Một loạt các vụ nổ nhỏ vang lên từ phía kho nhiên liệu, làm rung chuyển cả căn cứ ngầm. Khói đen và lửa bắt đầu bốc lên từ các tàu ngầm. Tuy nhiên, Mary không hề sợ hãi. Cô ta rút ra một khẩu súng nhỏ và nổ súng về phía Vane, buộc ông phải ẩn nấp sau một trụ thép.
Trong sự hỗn loạn, bác sĩ Arbuthnot bất ngờ chộp lấy tập hồ sơ từ tay Mary. "Đủ rồi, Mary! Chúng ta không thể để thế giới này bị thiêu rụi vì tham vọng của cô!"
"Ông đang làm gì thế, ông già?" Mary hét lên, quay họng súng về phía Arbuthnot.
"Tôi đang làm điều mà một bác sĩ nên làm: loại bỏ mầm bệnh." Arbuthnot nhìn về phía Vane. "Julian, hãy đón lấy!"
Ông ném tập hồ sơ về phía Vane. Mary nổ súng ngay lập tức. Viên đạn găm trúng ngực Arbuthnot khiến ông ta ngã gục xuống sàn kính. Vane lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, thực hiện một cú nhảy ngoạn mục để bắt lấy tập hồ sơ trước khi nó rơi vào vũng dầu đang cháy phía dưới.
Vane tiếp đất bằng một cú lăn tròn điệu nghệ, tay ông siết chặt tập hồ sơ. Mary điên cuồng nã đạn, nhưng Miller và đội đặc nhiệm đã tràn vào khu vực phòng điều khiển, nổ súng áp chế. Thấy tình hình đã mất kiểm soát, Mary chạy về phía chiếc tàu ngầm cuối cùng đang chuẩn bị xuất phát.
Vane không đuổi theo cô ta ngay. Ông chạy lại phía bác sĩ Arbuthnot. Vị bác sĩ già nhìn ông với ánh mắt mờ đục, máu trào ra từ khóe miệng.
"Tôi xin lỗi... Julian. Logic của tôi đã sai... con người không bao giờ đủ chín chắn để nắm giữ... quyền lực tuyệt đối."
Arbuthnot trút hơi thở cuối cùng trong tay Vane. Vị thám tử lặng người đi trong một giây, cảm nhận sự mất mát của một người mà ông từng coi là bạn, dù người đó đã đi sai đường. Nhưng sự tỉnh táo nhanh chóng trở lại khi ông nghe thấy tiếng động cơ tàu ngầm khởi động.
Mary đã vào được bên trong chiếc tàu ngầm mang số hiệu 03. Nó đang lướt đi về phía cửa sập để thoát ra đại dương mênh mông. Vane đứng lên, nhìn về phía hệ thống cần cẩu đang treo lơ lửng trên mặt nước. Ông cầm chiếc gậy gỗ trắc đen, dùng móc thép ở đầu gậy móc vào một sợi cáp và đu người ra giữa hang động.
Sức nặng của Vane và đà đu khiến ông bay vút qua mặt nước, đáp xuống phần boong sau của tàu ngầm ngay khi nó vừa bắt đầu lặn xuống. Mary nhìn qua kính tiềm vọng, thấy Vane đang bám chặt vào lớp vỏ hợp kim. Cô ta điều khiển tàu lặn xuống sâu hơn, hy vọng áp suất nước sẽ đẩy ông ra.
Nhưng Vane đã dự tính trước điều này. Ông rút từ trong túi ra một thiết bị nổ từ tính nhỏ – thứ mà ông đã lấy được từ phòng thí nghiệm của Von Kruger ở Berlin. Ông đặt thiết bị vào ngay khớp nối của bánh lái tàu ngầm.
"Rầm!"
Vụ nổ không làm thủng lớp vỏ siêu cứng, nhưng nó làm tê liệt hệ thống lái. Chiếc tàu ngầm bắt đầu xoay vòng một cách mất kiểm soát và đâm thẳng vào vách đá San Luċjan dưới mặt nước. Sức va chạm cực mạnh khiến nước bắt đầu tràn vào qua các khe nứt ở phần đuôi tàu không có lớp bảo vệ.
Vane buông tay, bơi lên mặt nước ngay trước khi chiếc tàu ngầm chìm hẳn vào bóng tối của đáy biển Địa Trung Hải.
Khi Vane leo lên bờ đá trong hang động, Miller và đội đặc nhiệm đã dập tắt được các đám cháy và làm chủ hoàn toàn căn cứ. Những tàu ngầm còn lại đã bị phá hủy hoàn toàn. Nửa bản thiết kế cuối cùng đã nằm an toàn trong tay Vane.
"Mary đâu rồi?" Miller hỏi, hơi thở dồn dập.
Vane nhìn ra cửa hang, nơi những con sóng đang vỗ về phía vách đá. "Cô ta đã đi theo giấc mơ của mình xuống đáy biển rồi. Ở một độ sâu mà không ai có thể chạm tới."
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu lên đảo Malta, Julian Vane đứng trên đỉnh pháo đài San Angelo, nhìn những chiếc tàu chiến của Hải quân Anh đang tiến vào bến cảng để thu dọn chiến trường. Trong tay ông là chiếc gậy gỗ trắc đen, đầu thép đã bị xước xát nghiêm trọng nhưng vẫn còn vững chãi. Ông lấy tập hồ sơ thiết kế ra, nhìn vào những công thức toán học và sơ đồ hợp kim phức tạp.
"Ngài sẽ giao nó cho Bộ Chiến tranh chứ?" Miller bước lại gần, đứng cạnh ông.
Vane im lặng một lúc lâu. Ông nhớ lại cái chết của Nam tước Von Hardt, sự phản bội của bác sĩ Arbuthnot, và ánh mắt điên cuồng của Mary. Ông nhận ra rằng chừng nào bí mật này còn tồn tại, thế giới sẽ không bao giờ có được sự bình yên thực sự.
"Không, Miller. Logic của thế giới này không được phép có một hằng số nguy hiểm như thế này."
Vane lấy ra một chiếc bật lửa bạc. Trước sự kinh ngạc của Miller, ông châm lửa vào góc của tập hồ sơ. Ngọn lửa màu vàng cam nhanh chóng liếm vào những trang giấy, biến những công thức vô giá thành những tàn tro xám xịt bay theo gió biển.
"Ngài vừa đốt bỏ cả một gia tài, và có lẽ là cả một đế chế quân sự!" Miller thốt lên.
"Tôi vừa mua lại sự cân bằng cho Châu Âu thêm vài thập kỷ nữa, Miller." Vane trả lời, đôi mắt ông nhìn về phía chân trời xa xăm. "Sự thật đôi khi cần được chôn vùi để con người có thể học cách sống chung mà không cần đến sự đe dọa của vũ khí tuyệt đối."
Cuộc hành trình bắt đầu từ chuyến tàu Phương Đông mù sương đã kết thúc tại hòn đảo đầy nắng Malta. Julian Vane, vị thám tử của logic và sự thật, đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình. Ông không chỉ phá giải một vụ án mạng, mà còn ngăn chặn một cơn bão lớn đang chực chờ cuốn trôi cả một thời đại.
Khi con tàu hơi nước chở ông quay trở lại London nhổ neo, Vane ngồi trên boong, mở cuốn sổ tay ra. Lần này, ông không vẽ hay ghi chép gì. Ông chỉ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng sóng biển và cảm nhận sự thanh thản trong tâm hồn. Bóng ma của lực lượng đặc nhiệm đào tẩu đã tan biến, và thế giới lại một lần nữa vận hành theo những quy luật tự nhiên của nó, ít nhất là trong một khoảng thời gian nữa. Julian Vane mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt khắc khổ, khi ông nhận ra rằng cuối cùng, ông cũng có thể trở về với sự tĩnh lặng của khu phố Bloomsbury, nơi những cuốn sách và những tách trà nóng đang đợi ông trong một London mù sương thanh bình.