2,162 từ
Con tàu tốc hành vượt qua biên giới Phổ để tiến vào lãnh thổ của Đế quốc Nga trong một đêm bão tuyết mù trời. Tiếng bánh xích nghiến trên đường ray sắt lạnh buốt phát ra những âm thanh rợn người, như tiếng rên rỉ của một con quái vật bị xích lại giữa đồng nội hoang vu. Julian Vane ngồi trong khoang hạng nhất, nhưng tâm trí ông không hề thảnh thơi. Ánh đèn dầu leo lét trên vách tàu chao đảo theo từng nhịp xóc, hắt bóng chiếc gậy gỗ trắc đen lên mặt bàn như một thanh kiếm đang chờ đợi trận chiến mới.
St. Petersburg hiện ra sau lớp màn sương giá dày đặc với những mái vòm hình củ hành mạ vàng rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Thành phố của các Sa hoàng là một mê cung của những kênh đào đóng băng và những cung điện đá hoa cương khổng lồ, nơi quyền lực được thực thi bằng bàn tay sắt và những lời thì thầm sau bức màn nhung. Vane bước xuống ga biên giới, cảm nhận cái lạnh thấu xương của phương Bắc luồn qua lớp áo choàng dạ dày cộm.
Lần này, ông không đến đây với tư cách một thám tử tư. Tấm thẻ bài trong túi áo ông mang biểu tượng của Văn phòng Đối ngoại Anh quốc, một lá bùa hộ mệnh nhưng cũng là một mục tiêu lộ liễu. Ngay khi vừa rời khỏi cửa ga, Vane đã nhận thấy hai người đàn ông mặc áo khoác lông thú dài, đội mũ lông cáo đang đứng tựa vào cột đèn, mắt không rời khỏi vali của ông. Đó không phải là cảnh sát mật Okhrana thông thường; bước đi của họ có sự dứt khoát của những quân nhân thiện chiến.
"Chào mừng đến với thủ đô của sương giá, ngài Vane." Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên cạnh.
Vane không quay đầu lại, ông nhận ra đó là Nikolai, một liên lạc viên trung thành của Steiner tại Nga. Nikolai trông như một gã đánh xe ngựa bình thường với bộ râu quai nón rậm rạp, nhưng đôi mắt anh ta chứa đựng sự nhạy bén của một kẻ đã sống sót qua nhiều cuộc thanh trừng.
"Tình hình ở đây có vẻ còn tệ hơn cả Berlin." Vane nói nhỏ khi bước lên chiếc xe trượt tuyết do Nikolai điều khiển.
"Bọn chúng đã thâm nhập vào tận đội cận vệ hoàng gia. Mary đã đến đây hai ngày trước. Cô ta không đi một mình; cô ta đi cùng một nhóm kỹ sư mang theo những thùng hàng lớn từ cảng Kronstadt. Người ta đồn rằng đó là những linh kiện cuối cùng để hoàn thiện dự án mà Von Kruger đã thất bại ở Berlin." Nikolai vừa thúc ngựa vừa quan sát xung quanh.
Chiếc xe trượt tuyết lướt đi trên mặt đường phủ đầy tuyết trắng, hướng về phía một khu biệt thự cũ nằm ven sông Neva. Tại đây, trong một căn phòng ngầm chứa đầy những bản đồ cổ và các thiết bị thu phát vô tuyến, Vane đã gặp lại một người mà ông không ngờ tới: Miller, người cộng sự cũ của Nam tước Von Hardt trên chuyến tàu Phương Đông.
"Miller? Tôi tưởng anh đang ở Vienna để phục hồi sức khỏe." Vane ngạc nhiên nhìn người đàn ông đang ngồi bên bàn bản đồ, cánh tay vẫn còn quấn băng.
"Tôi không thể ngồi yên khi biết rằng cái chết của Nam tước đang bị lợi dụng cho một âm mưu diệt chủng kỹ thuật." Miller đứng dậy, gương mặt anh ta hốc hác nhưng đôi mắt rực cháy. "Vane, họ không còn định làm hỏng mạng lưới điện báo nữa. Ở St. Petersburg, mục tiêu của chúng là Hạm đội Baltic. Chúng muốn sử dụng hợp kim siêu dẫn để tạo ra một loại ngư lôi không thể bị phát hiện bởi bất kỳ hệ thống phòng thủ nào hiện có."
Vane trải bản đồ bến cảng lên bàn. "Nếu chúng tấn công hạm đội ngay tại cảng, đó sẽ là cái cớ hoàn hảo để khơi mào một cuộc chiến toàn diện giữa Nga và các cường quốc phương Tây. Mary và tổ chức của cô ta sẽ đứng ngoài cuộc, thu lợi từ việc bán vũ khí cho cả hai bên."
"Nhưng muốn kích hoạt loại ngư lôi đó, chúng cần một nguồn năng lượng cực lớn và một hệ thống điều hướng chính xác từ mặt đất." Miller chỉ vào một pháo đài cũ nằm biệt lập trên một hòn đảo nhỏ ngoài khơi. "Pháo đài Peter và Paul. Có báo cáo về những ánh sáng xanh kỳ lạ phát ra từ tháp chuông của nhà thờ bên trong pháo đài vào đêm khuya."
Vane nhìn sâu vào các tọa độ. Logic của ông lập tức hoạt động. Để điều khiển một vật thể dưới nước bằng sóng vô tuyến trong thời đại này là điều gần như không tưởng, trừ khi chúng sử dụng chính hợp kim của Von Hardt như một vật dẫn sóng siêu việt.
"Tôi cần đột nhập vào pháo đài đó tối nay." Vane nói chắc nịch.
"Điều đó là tự sát, Vane. Nơi đó được canh phòng bởi những binh sĩ trung thành nhất với Sa hoàng, hoặc ít nhất là họ nghĩ vậy." Nikolai can ngăn.
"Logic của một pháo đài là bảo vệ chống lại sự tấn công từ bên ngoài. Nhưng nó luôn có những điểm yếu về cấu trúc liên quan đến hệ thống thoát nước và vận chuyển rác thải." Vane mỉm cười lạnh lẽo. "Nikolai, anh hãy chuẩn bị cho tôi một bộ đồ thợ lặn đời cũ và một chiếc thuyền nhỏ. Miller, anh hãy ở lại đây để giữ liên lạc với đại sứ quán Anh. Nếu tôi không trở về trước bình minh, hãy yêu cầu họ gửi tối hậu thư cho bộ chiến tranh Nga."
Đêm đó, dòng sông Neva chảy xiết dưới lớp băng mỏng như một con dao cắt vào da thịt. Vane lặn xuống dòng nước buốt giá, hơi thở của ông tạo thành những bong bóng nhỏ trong chiếc mũ đồng nặng nề. Ông men theo những cột đá đóng rêu của pháo đài, tìm kiếm lối vào ống dẫn nhiệt.
Khi thoát ra khỏi hệ thống đường ống, Vane thấy mình đang ở trong khu vực hầm ngục của pháo đài. Không gian ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc và tiếng xích sắt loảng xoảng. Ông di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, hạ gục hai tên lính gác bằng những đòn đánh vào huyệt đạo mà không gây ra một tiếng động nào.
Khi tiến gần đến tháp chuông, Vane nghe thấy tiếng động cơ hơi nước đang vận hành hết công suất. Một luồng ánh sáng xanh lam huyền ảo hắt ra từ những ô cửa sổ hẹp, chiếu xuống sân gạch đầy tuyết. Trên đỉnh tháp, Mary đang đứng cạnh một bảng điều khiển khổng lồ, tay cầm một thiết bị trông như một chiếc kính viễn vọng nhưng lại có những cuộn dây đồng quấn quanh.
"Đúng là một khung cảnh tuyệt đẹp, phải không ngài thám tử?" Mary nói to, dù ông vẫn còn nấp trong bóng tối. "Tôi biết ông sẽ đến. Cái lạnh của nước Nga dường như không làm giảm đi sự tò mò của ông."
Vane bước ra khỏi bóng tối, khẩu Webley trong tay ông hướng thẳng về phía Mary. "Cô đang chơi một trò chơi quá nguy hiểm, Mary. Việc đánh chìm một hạm đội sẽ không tạo ra một trật tự mới, nó chỉ tạo ra một đống đổ nát."
"Thế giới cần những đống đổ nát để xây dựng lại từ đầu." Mary cười nhạt, cô ta nhấn một nút trên bảng điều khiển.
Phía dưới mặt biển, một vệt sáng xanh bắt đầu di chuyển với tốc độ kinh hoàng hướng về phía những con tàu chiến đang neo đậu. Đó chính là ngư lôi siêu dẫn.
Vane không bắn Mary ngay lập tức. Ông hiểu rằng nếu giết cô ta bây giờ, hệ thống điều hướng sẽ mất kiểm soát và ngư lôi có thể đâm vào bất cứ đâu, thậm chí là khu dân cư ven biển. Ông quan sát hệ thống dây cáp dẫn điện từ tháp chuông xuống mặt nước.
"Mary, cô đã tính toán sai về độ bền của hợp kim khi tiếp xúc với nước biển có nồng độ muối cao ở vùng này." Vane nói, giọng ông bình tĩnh đến lạ thường. "Hợp kim của Von Hardt cực kỳ bền, nhưng lớp lót điện cực của cô thì không. Trong vòng hai phút nữa, hiện tượng điện ly sẽ làm ngắn mạch toàn bộ hệ thống của cô."
Gương mặt Mary thoáng chút biến sắc. Cô ta nhìn vào các đồng hồ đo áp suất. "Ông đang nói dối để câu giờ!"
"Hãy nhìn vào kim chỉ nam của cô đi." Vane chỉ vào thiết bị điều hướng. "Nó đang bắt đầu xoay vòng. Đó là kết quả của sự nhiễu loạn từ tính do hiện tượng ngắn mạch tạo ra."
Quả thực, chiếc kim bắt đầu dao động dữ dội. Mary điên cuồng điều chỉnh các núm vặn nhưng không có tác dụng. Vane tận dụng cơ hội đó, ông lao về phía bảng điều khiển. Một cuộc vật lộn nổ ra ngay trên đỉnh tháp chuông lộng gió. Mary sử dụng những đòn đánh hiểm hóc, nhưng Vane với sự hỗ trợ của chiếc gậy gỗ trắc đen đã chặn đứng mọi đợt tấn công.
"Rầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên từ dưới mặt nước. Ngư lôi đã phát nổ trước khi chạm tới mục tiêu, tạo ra một cột nước khổng lồ cao hàng chục mét giữa bến cảng. Sức ép của vụ nổ làm rung chuyển cả tháp chuông.
Mary bị hất văng ra phía lan can. Vane kịp thời nắm lấy tay cô ta trước khi cô ta rơi xuống vực thẳm phủ đầy tuyết.
"Buông tôi ra!" Mary hét lên, ánh mắt cô ta đầy vẻ căm hận.
"Tôi đã nói rồi, tôi cần cô sống để trả giá cho những gì cô đã làm."
Nhưng đúng lúc đó, một chiếc máy bay trực thăng đời sơ khai – một phát minh bí mật khác của tổ chức – xuất hiện từ phía sau đám mây. Một sợi dây thừng được thả xuống. Mary rút một con dao giấu trong tay áo, cứa vào tay Vane để buộc ông phải nới lỏng vòng vây, sau đó cô ta bám vào sợi dây và biến mất vào màn đêm bão tuyết.
Vane đứng lặng trên tháp chuông, máu từ vết thương trên tay nhỏ xuống nền tuyết trắng, tạo thành những chấm đỏ rực rỡ như những hạt hồng ngọc. Ông nhìn về phía bến cảng, nơi hạm đội Baltic vẫn bình an vô sự dưới ánh trăng.
Vài giờ sau, quân đội hoàng gia Nga tràn vào pháo đài. Lần này, họ đi cùng với đại sứ Anh. Sự thật về âm mưu phản quốc đã được phơi bày. Vane được đưa về bệnh viện của đại sứ quán để xử lý vết thương.
"Ngài Vane, ngài lại một lần nữa cứu cả thế giới khỏi một cuộc chiến." Miller nói khi đứng bên giường bệnh của ông vào sáng hôm sau.
"Tôi chỉ cứu được hạm đội, Miller. Mary vẫn còn ngoài kia, và nửa bản thiết kế vẫn là một mối họa." Vane nhìn ra cửa sổ, nơi những bông tuyết vẫn đang rơi đều đặn. "Hợp kim của Von Hardt giống như một lời nguyền. Nó mang lại sức mạnh nhưng cũng lấy đi sự bình yên của bất kỳ ai chạm vào nó."
"Ngài sẽ làm gì tiếp theo?"
"Tôi sẽ đi đến nơi mà tất cả những sợi dây này bắt đầu tụ hội lại." Vane lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ mà ông đã thu được từ bảng điều khiển của Mary trước khi nó bị phá hủy. Trên đó là một bản đồ vùng biển Địa Trung Hải, với một dấu X đỏ chói tại một hòn đảo vô danh gần Malta. "Đó là căn cứ cuối cùng của chúng. Đó là nơi cuộc chơi này phải kết thúc."
Julian Vane rời St. Petersburg vài ngày sau đó. Thành phố vẫn lộng lẫy và lạnh lẽo như cũ, nhưng trong mắt ông, những mái vòm vàng giờ đây dường như đang nhuốm màu của những cuộc chiến sắp tới. Ông bước lên tàu, chiếc gậy gỗ trắc đen lại nện xuống sàn toa hạng nhất, báo hiệu một hành trình mới đầy gian nan về phía vùng biển phương Nam ấm áp nhưng cũng đầy bão tố. Cuộc hành trình của logic và sự thật vẫn chưa dừng lại, chừng nào bóng ma của lực lượng đặc nhiệm đào tẩu còn hiện hữu trên bản đồ thế giới.