MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 13: BÀN CỜ ĐỊA CHÍNH TRỊ TẠI BERLIN

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 13: BÀN CỜ ĐỊA CHÍNH TRỊ TẠI BERLIN

2,336 từ

Thành phố Berlin vào những ngày cuối đông năm 1894 hiện lên như một đại công trường khổng lồ của sức mạnh công nghiệp và khát vọng bá quyền. Những tòa nhà bằng đá sa thạch kiên cố đứng sừng sững dọc theo đại lộ Unter den Linden, nơi những hàng cây trụi lá vươn những cành khẳng khiu lên bầu trời xám xịt của vùng Phổ. Julian Vane bước xuống ga Friedrichstrasse, hít sâu luồng không khí nồng mùi than đá và hơi thép nóng. Khác với vẻ lãng mạn của Vienna hay sự mù sương trầm mặc của London, Berlin mang đến một cảm giác về sự chính xác tuyệt đối và một kỷ luật thép đang hiện hữu trong từng bước chân của những người lính mặc quân phục xanh xám.

Vane cầm chiếc gậy gỗ trắc đen, bước đi thong dong nhưng đôi mắt ông không ngừng quét qua các vị trí chiến lược xung quanh nhà ga. Ông biết rằng mình đang ở trong cái nôi của công nghệ quân sự Châu Âu, nơi mà mỗi bánh răng đồng hay mỗi sợi dây đồng đều có thể mang một bí mật quốc gia. Nhiệm vụ lần này không còn là một cuộc điều tra án mạng đơn thuần; nó đã biến thành một trận chiến thầm lặng để ngăn chặn một cuộc chạy đua vũ trang có thể làm nổ tung cả lục địa.

Theo chỉ dẫn của Ngài Ponsonby, Vane tiến về phía Khách sạn Adlon, nơi giới ngoại giao và những nhà khoa học hàng đầu đang tụ họp để chuẩn bị cho Cuộc triển lãm Kỹ thuật Toàn cầu. Tại sảnh chính của khách sạn, ánh đèn điện rực rỡ chiếu xuống những tấm thảm nhung xanh và những bộ giáp trụ cổ truyền, tạo nên một sự giao thoa kỳ lạ giữa quá khứ hào hùng và tương lai công nghệ.

"Chào ngài Vane, tôi đã chuẩn bị phòng cho ngài ở tầng bốn." Người quản lý khách sạn nói bằng một giọng tiếng Anh chuẩn xác, nhưng Vane nhận ra ánh mắt của ông ta thoáng qua một sự dò xét kín đáo.

"Cảm ơn. Tôi hy vọng tầm nhìn từ tầng bốn đủ bao quát để quan sát khu vực triển lãm." Vane trả lời, ông ngầm khẳng định mục đích sự hiện diện của mình.

Sau khi ổn định chỗ ở, Vane nhận được một bưu phẩm nhỏ gửi đến từ một người ẩn danh. Bên trong là một tấm thẻ mời tham dự bữa tiệc tối tại dinh thự của Nam tước Von Zitzewitz, một trong những nhà tài trợ lớn nhất cho dự án hợp kim siêu dẫn. Kèm theo tấm thẻ là một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ: "Sứ giả mùa đông sẽ xuất hiện khi kim đồng hồ chỉ số mười hai".

"Lại là mật danh đó." Vane trầm ngâm. Ông lấy ra một chiếc kính lúp nhỏ, soi kỹ bề mặt của tấm thẻ mời. Một lần nữa, ông phát hiện ra những lỗ thủng li ti nhưng lần này chúng không nằm trên vải lanh mà được dập chìm trên lớp bìa cứng mạ vàng. Đây là một lời thách đố về trí tuệ, một dạng liên lạc đặc trưng của tổ chức mà ông đang theo đuổi.

Tối hôm đó, dinh thự Von Zitzewitz chìm trong ánh sáng của hàng ngàn ngọn nến và tiếng nhạc giao hưởng du dương. Vane xuất hiện trong bộ trang phục dạ tiệc chỉnh tề, nhưng bên dưới lớp áo khoác sang trọng là khẩu Webley và một bộ thiết bị nghe lén đời mới nhất. Ông hòa mình vào đám đông, lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc về những thành tựu cơ khí và những thỏa thuận thương mại ngầm.

"Ngài Vane, tôi không ngờ một chuyên gia về logic lại thích những bữa tiệc ồn ào như thế này."

Một giọng nói phụ nữ quen thuộc vang lên sau lưng ông. Vane quay lại và thấy đặc vụ Mary trong một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, trông cô ta giống như một nữ hoàng của bóng đêm. Vết sẹo nhỏ trên vai cô – dấu tích từ vụ nổ kho hàng ở London – được che đậy khéo léo bởi một lớp khăn voan mỏng.

"Mary, cô dường như luôn có thói quen xuất hiện tại những nơi mà thế giới sắp có sự biến động." Vane mỉm cười lạnh lẽo, tay ông vẫn giữ chặt chiếc gậy.

"Chúng ta đều là những kẻ bị thu hút bởi sự chuyển động của lịch sử thôi, Julian." Mary cầm một ly sâm panh, tiến lại gần ông. "Ông có biết tại sao Nam tước Von Hardt lại phải chết không? Không phải vì ông ta tham lam, mà vì ông ta đã cố gắng bán một công nghệ hoàn hảo cho những kẻ không xứng đáng. Ở Berlin này, chúng tôi không bán công nghệ, chúng tôi dùng nó để thiết lập một trật tự mới."

"Bằng cách làm tê liệt hệ thống tài chính và bắt cóc các nhà mật mã sao?"

Mary cười nhạt. "Đó chỉ là những bước đệm nhỏ. Đêm nay, tại triển lãm, ông sẽ thấy thứ mà hợp kim siêu dẫn thực sự có thể làm được. Nó không chỉ là vô hình trước vô tuyến, nó là chiếc chìa khóa để mở ra cánh cổng của sự kiểm soát tuyệt đối."

Ngay khi kim đồng hồ lớn trong sảnh chỉ đúng mười hai giờ đêm, một tiếng chuông báo động lớn vang lên từ phía khu triển lãm cách đó vài dãy phố. Đám đông khách mời xôn xao, nhưng Mary đã biến mất vào giữa những hành lang tối từ lúc nào. Vane không lãng phí một giây, ông lập tức rời khỏi dinh thự và chạy về phía nguồn phát ra tiếng chuông.

Khu triển lãm Kỹ thuật Toàn cầu là một cấu trúc bằng thép và kính khổng lồ, trông như một con quái vật cơ khí đang ngủ yên. Khi Vane đến nơi, hiện trường đã bị phong tỏa bởi quân đội Phổ. Tuy nhiên, bằng sự nhạy bén của mình, ông nhận ra một lỗ hổng trong hệ thống tuần tra tại khu vực kho chứa nhiên liệu phía sau.

Ông đột nhập vào bên trong gian hàng chính. Dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn dự phòng, một cỗ máy khổng lồ hiện ra. Nó có hình dáng của một quả cầu với hàng ngàn ống đồng và những lá thép siêu mỏng bao quanh. Đó chính là "Cỗ máy phân tích sai số" mà Aris từng nhắc tới, nhưng được nâng cấp ở một quy mô đáng sợ hơn.

"Julian Vane, ông thực sự là một kẻ kiên trì."

Một người đàn ông bước ra từ phía sau cỗ máy. Đó không phải là Aris, cũng không phải là Jean Luc. Người này mang một vẻ ngoài trí thức với cặp kính gọng vàng và một phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Ông ta là Giáo sư Von Kruger, kiến trúc sư trưởng của lực lượng đặc nhiệm đào tẩu.

"Von Kruger, tôi đã nghiên cứu về các công trình của ông tại Đại học Heidelberg." Vane nói, tay ông đặt lên chuôi súng. "Ông đã từng là một nhà khoa học đáng kính trước khi trở thành một kẻ khủng bố kỹ thuật."

"Khủng bố là từ ngữ của kẻ yếu, Vane. Tôi là một nhà định hình tương lai." Von Kruger chỉ vào cỗ máy. "Ông có biết đây là gì không? Đây là hệ thống nhiễu loạn sóng mang toàn cầu. Sử dụng hợp kim của Von Hardt như một bộ cộng hưởng, tôi có thể gửi đi một xung điện từ làm cháy sạch mọi trạm điện báo và phá hủy mọi bộ nhớ của những cỗ máy tính toán cơ học trong vòng bán kính năm trăm dặm."

Vane rùng mình khi hiểu ra quy mô của kế hoạch. Nếu Berlin bị tấn công bởi xung điện từ này, toàn bộ trung tâm điều hành của đế chế Đức sẽ sụp đổ, kéo theo sự hỗn loạn trên toàn Châu Âu.

"Ông sẽ giết chết hàng ngàn người trong các bệnh viện và các cơ sở công cộng sử dụng điện."

"Sự tiến bộ luôn cần những vật tế thần." Von Kruger lạnh lùng trả lời. "Mary, hãy kích hoạt bộ phận tản nhiệt."

Mary xuất hiện từ phía trên giàn giáo, cô ta kéo một đòn bẩy lớn. Cỗ máy bắt đầu rung chuyển, phát ra những tiếng rít chói tai và những tia lửa xanh rực. Luồng không khí xung quanh bắt đầu trở nên nóng ran và nhiễm điện mạnh, khiến tóc của Vane dựng đứng lên.

Vane biết rằng ông không thể phá hủy cỗ máy bằng súng đạn, vì lớp vỏ hợp kim sẽ phản lại mọi tác động cơ học thô bạo. Ông cần một phép toán khác. Ông quan sát hệ thống dẫn dòng của cỗ máy và nhận thấy các cuộn dây đồng đang được làm mát bằng một dòng nước chảy qua các ống chì.

"Logic của nhiệt động lực học không bao giờ nói dối, Von Kruger." Vane hét lên giữa tiếng ồn. "Nếu ông tăng công suất nhưng làm tắc dòng làm mát, cỗ máy sẽ tự thiêu rụi từ bên trong trước khi kịp phát đi tín hiệu."

Vane không bắn vào Von Kruger. Ông bắn liên tiếp vào các van điều tiết nước làm mát ở phía chân cỗ máy. Những dòng nước bắn tung tóe, làm chập mạch các bảng điều khiển điện áp thấp phía dưới. Cùng lúc đó, ông dùng gậy gỗ trắc đen móc vào một sợi dây cáp treo và đu người lên giàn giáo nơi Mary đang đứng.

Cuộc chiến trên cao diễn ra nghẹt thở. Mary rút ra một cặp dao găm ngắn, tấn công Vane bằng những đường quyền nhanh như chớp. Vane sử dụng gậy để đỡ và phản công, tận dụng không gian hẹp của giàn giáo để hạn chế tầm hoạt động của đối phương. Phía dưới, Von Kruger đang cuống cuồng cố gắng bịt các lỗ rò rỉ nước nhưng áp suất hơi nước đang tăng lên đến mức báo động.

"Dừng lại đi, Mary! Cỗ máy sắp nổ rồi!" Vane quát lớn.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ lõi của quả cầu. Khói trắng bắt đầu bốc ra nghi ngút. Mary nhìn xuống Von Kruger đang bị bao vây bởi những luồng hơi nước nóng, rồi nhìn Vane. Một thoáng do dự hiện lên trong mắt cô ta.

"Ông đã thắng ván này, Vane. Nhưng trật tự mới là điều không thể tránh khỏi."

Mary tung một quả lựu đạn khói xuống sàn và nhảy xuống một chiếc xe tải đang chờ sẵn phía dưới cửa kho hàng. Vane cũng nhanh chóng trượt xuống giàn giáo, lao về phía Von Kruger và kéo ông ta ra khỏi khu vực nguy hiểm ngay trước khi cỗ máy nổ tung trong một quầng sáng màu xanh lam rực rỡ.

Vụ nổ không gây ra thiệt hại lớn cho tòa nhà, nhưng nó đã nướng chín toàn bộ các linh kiện tinh vi bên trong cỗ máy. Von Kruger nằm gục trên sàn, hơi thở hổn hển, gương mặt thất thần nhìn thành quả cả đời mình biến thành đống sắt vụn.

"Tại sao... tại sao ông lại cứu tôi?" Von Kruger hỏi, giọng khàn đặc.

"Vì tôi cần ông sống để đối mặt với phiên tòa của lịch sử, và vì sự logic của tôi nói rằng một bộ não như ông không nên bị lãng phí trong một vụ nổ vô nghĩa." Vane trả lời, ông lấy ra chiếc còng tay và khóa chặt Von Kruger lại.

Quân đội Đức tràn vào gian hàng ngay sau đó. Một vị tướng cao cấp tiến lại gần Vane, nhìn đống đổ nát rồi nhìn vị thám tử người Anh với vẻ nể trọng pha lẫn dè chừng.

"Ngài Vane, ngài đã thực hiện một hành động vô cùng mạo hiểm trên đất Đức. Chúng tôi sẽ tiếp nhận hồ sơ này."

Vane trao Von Kruger cho binh lính. Ông bước ra ngoài tòa nhà triển lãm, nơi trời đã bắt đầu hửng sáng. Berlin vẫn sừng sững đó, nhưng âm mưu lớn nhất của thế kỷ đã bị bẻ gãy. Tuy nhiên, Vane biết rằng Mary đã trốn thoát, và nửa bản thiết kế còn lại vẫn đang nằm trong tay tổ chức đó.

Ông ngồi xuống một băng ghế đá ven đường, lấy cuốn sổ tay ra. Vụ án tại Berlin đã kết thúc, nhưng bức tranh toàn cảnh về "Lực lượng đặc nhiệm đào tẩu" vẫn còn nhiều khoảng trống. Những lỗ thủng trên tấm thẻ mời giờ đây đã được ông giải mã thành một địa điểm tiếp theo: St. Petersburg.

"Một cuộc hành trình xuyên lục địa thực sự." Vane thở dài. Ông nhìn chiếc gậy gỗ trắc đen, đầu thép của nó đã hơi bị móp do va chạm với giàn giáo nhưng vẫn còn rất vững chãi.

Julian Vane rời Berlin vào chiều ngày hôm sau. Trên chuyến tàu hướng về phương Đông, ông không còn ngồi ở khoang phổ thông. Ông được Chính phủ Đức sắp xếp một buồng riêng ở toa hạng nhất như một lời cảm ơn ngầm. Nhưng với Vane, sự sang trọng không mang lại sự yên tâm. Ông biết rằng mỗi dặm tàu chạy qua là một bước tiến gần hơn đến trung tâm của một cơn bão mới.

Berlin lùi xa dần trong tầm mắt, để lại sau lưng những ký ức về hơi thép và điện năng. Julian Vane nhắm mắt lại, trong đầu ông đã bắt đầu phác thảo ra những phương trình mới cho St. Petersburg – nơi mà tuyết và máu sẽ lại một lần nữa thử thách lòng kiên định của ông. Cuộc chơi của những bộ não chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ thay đổi địa điểm và mức cược mà thôi.