MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 12: BÓNG MA TẠI LONDON

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 12: BÓNG MA TẠI LONDON

2,593 từ

Con tàu tốc hành từ Dover tiến vào ga Victoria trong một buổi sáng mù sương đặc trưng của London. Những cột khói than đen kịt hòa quyện với hơi nước trắng xóa tạo nên một bầu không khí đặc quánh, che phủ những mái vòm bằng thép và kính khổng lồ. Julian Vane bước xuống sân ga, tay siết chặt chiếc gậy bằng gỗ trắc đen mới mua ở Zurich. Cảm giác trở về nhà sau những biến cố kinh hoàng tại Vienna và Thụy Sĩ không mang lại cho ông sự nhẹ nhõm, mà thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ. London không chỉ là nơi ông sinh ra và lớn lên, nó còn là trung tâm của những vòng xoáy chính trị và tài chính toàn cầu, nơi những âm mưu có thể được ủ mầm trong những câu lạc bộ quý tộc sang trọng nhất.

Vane không bắt xe ngựa ngay. Ông đứng lại ở một quầy báo, quan sát dòng người hối hả qua lại. Những quý ông đội mũ phớt, những công nhân mặc áo khoác thô và những đứa trẻ bán báo gào thét về những tin tức mới nhất. Ánh mắt ông dừng lại ở một tiêu đề nhỏ trên tờ "The Times": Vụ mất tích bí ẩn của một chuyên gia giải mật mã thuộc Bộ Ngoại giao.

"Logic của sự trùng hợp luôn là kẻ thù của sự thật." Vane thầm nghĩ. Việc một chuyên gia mật mã biến mất ngay khi ông vừa phá hủy hệ thống điện báo thao túng ở Zurich không thể là một sự ngẫu nhiên đơn thuần.

Ông vẫy một chiếc xe ngựa kéo và yêu cầu đến căn hộ của mình tại khu phố Bloomsbury. Trong suốt quãng đường đi, Vane liên tục nhìn ra cửa sổ sau để kiểm tra xem có chiếc xe nào bám đuôi hay không. London là một mê cung của những con hẻm hẹp và những quảng trường rộng lớn, nơi một kẻ bám đuôi chuyên nghiệp có thể dễ dàng ẩn mình giữa hàng ngàn phương tiện khác.

Căn hộ của Vane nằm trong một tòa nhà gạch đỏ cổ kính, bên trong ngập tràn những kệ sách cao ngất ngưởng và những dụng cụ đo đạc khoa học. Khi ông bước vào phòng khách, một mùi hương lạ lùng lập tức xộc vào mũi – mùi hoa oải hương pha lẫn với mùi thuốc lá Thổ Nhĩ Kỳ đắt tiền.

"Chào mừng trở về, Julian. Tôi đã đợi ông từ hai giờ trước."

Vane không giật mình. Ông từ từ đặt chiếc gậy xuống và quay lại. Ngồi trên chiếc ghế bọc da yêu thích của ông là một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc bạc trắng được chải chuốt kỹ lưỡng và đôi mắt xanh thẳm toát lên vẻ uy quyền. Đó là Ngài Arthur Ponsonby, một trong những nhân vật quyền lực nhất của cơ quan tình báo hải quân Anh.

"Ngài Arthur, việc đột nhập vào nhà một cựu nhân viên có lẽ không nằm trong quy tắc ứng xử của một quý ông." Vane nói, giọng ông bình thản khi ông bước đến tủ rượu và rót cho mình một ly Sherry.

"Quy tắc ứng xử là thứ dành cho thời bình, Julian. Và như ông đã thấy tại Vienna, chúng ta không còn ở trong thời bình nữa." Ponsonby đứng dậy, bước lại gần cửa sổ. "Mẫu hợp kim mà ông gửi về thông qua Steiner đã được chuyển đến phòng thí nghiệm của quân đội. Kết quả là một cú sốc thực sự. Nó không phải là hợp kim để làm đại bác."

Vane khựng lại, ly rượu dừng trên môi. "Nếu không phải để làm vũ khí tấn công, thì nó là gì?"

"Nó là một vật liệu siêu dẫn nhiệt và điện, có khả năng che chắn các tín hiệu vô tuyến một cách tuyệt đối. Nếu một quốc gia sở hữu thứ này, họ có thể xây dựng những căn cứ bí mật mà không một thiết bị thu phát nào có thể dò ra được. Hoặc tệ hơn, họ có thể bao bọc một con tàu chiến khiến nó trở nên vô hình trước các hệ thống giám sát đường bờ biển."

Ponsonby quay lại nhìn Vane, gương mặt ông trở nên nghiêm trọng. "Nhưng vấn đề lớn nhất hiện nay không phải là vật liệu đó. Chuyên gia giải mật mã xuất sắc nhất của chúng tôi, ông Higgins, đã biến mất cùng với nửa phần sau của bản thiết kế mà Steiner đang cố gắng tái dựng. Chúng tôi tin rằng ông ta đã bị bắt cóc bởi cùng một tổ chức mà ông đã đối đầu ở Zurich."

Vane ngồi xuống ghế, bộ não của ông bắt đầu hoạt động với công suất tối đa. Mọi mảnh ghép từ chuyến tàu Phương Đông giờ đây đang tạo ra một bức tranh mới. Lực lượng đặc nhiệm đào tẩu không chỉ muốn thao túng tài chính; chúng muốn sở hữu một công nghệ có thể làm tê liệt toàn bộ mạng lưới phòng thủ của Anh quốc.

"Lần cuối cùng Higgins được nhìn thấy là ở đâu?" Vane hỏi.

"Tại Câu lạc bộ Diogenes trên phố Pall Mall. Ông ta rời đi sau khi nhận được một bức điện tín khẩn cấp. Chúng tôi đã kiểm tra trạm điện báo, nhưng bức điện đó hoàn toàn không có ghi chép chính thức. Nó được gửi thông qua một đường dây tư nhân."

Vane đứng dậy, cầm lấy chiếc mũ và gậy. "Tôi cần đến Câu lạc bộ Diogenes. Nếu Higgins là một người làm việc với những con số, ông ta chắc chắn sẽ để lại một dấu vết mang tính logic nào đó trước khi biến mất."

Câu lạc bộ Diogenes là một nơi kỳ lạ nhất London, nơi những người đàn ông ngồi cạnh nhau trong sự im lặng tuyệt đối hàng giờ liền. Khi Vane bước vào sảnh chính, sự tĩnh lặng ở đây giống như một lớp màn dày đặc che giấu những bí mật. Nhờ sự giới thiệu của Ponsonby, ông được phép tiếp cận bàn làm việc của Higgins tại thư viện phía sau.

Trên bàn, mọi thứ vẫn được sắp xếp rất ngăn nắp. Một lọ mực, vài cây bút lông ngỗng và một cuốn sổ tay toán học. Vane không tìm kiếm những mảnh giấy ghi chú thông thường. Ông nhìn vào tấm thảm dưới chân bàn và những vết mòn trên mặt bàn gỗ. Ông phát hiện ra những vết bấm móng tay li ti trên một khu vực nhỏ cạnh lọ mực.

"Morse." Vane thầm nghĩ.

Ông dùng một tờ giấy mỏng và một cây chì mềm cà nhẹ lên mặt gỗ. Những vết lõm mờ nhạt dần hiện ra. Đó không phải là một mật mã chữ cái, mà là một dãy các tọa độ địa lý.

"51.5033 độ Bắc, 0.1197 độ Tây."

"Bến cảng Lambeth." Vane nói nhỏ với chính mình. Đó là một khu vực hẻo lánh ven sông Thames, nơi có nhiều kho hàng cũ và những xưởng đóng tàu bỏ hoang.

Vane rời câu lạc bộ và hướng thẳng về phía Lambeth. Khi mặt trời bắt đầu lặn, khu vực ven sông trở nên âm u và đầy đe dọa. Những ánh đèn dầu mờ ảo hắt xuống dòng nước đục ngầu của sông Thames, tạo ra những cái bóng dài dằng dặc trên những bức tường gạch rêu phong.

Ông tiếp cận kho hàng số 22, một tòa nhà gỗ mục nát có vẻ ngoài không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, bằng đôi mắt quan sát tinh tường, Vane nhận thấy sự hiện diện của những sợi dây đồng siêu mảnh chạy dọc theo các khe hở của cửa sổ – một hệ thống báo động điện tử thô sơ nhưng hiệu quả.

Vane không đi vào cửa chính. Ông trèo lên một chiếc thang sắt rỉ sét ở phía sau tòa nhà, đột nhập qua một ô cửa thông gió trên mái. Bên trong kho hàng, mùi dầu hỏa và mùi axit bốc lên nồng nặc. Ở giữa kho, dưới ánh sáng của một ngọn đèn điện công suất lớn, ông thấy Higgins đang bị trói vào một chiếc ghế thép. Đứng đối diện với ông ta là đặc vụ Mary.

Cô ta vẫn giữ vẻ ngoài bình thản như lúc ở Zurich, nhưng đôi mắt đã hiện rõ sự mệt mỏi và giận dữ.

"Ông Higgins, tôi không có nhiều kiên nhẫn. Chỉ cần giải nốt thuật toán cuối cùng về sự ổn định nhiệt của hợp kim, ông sẽ được tự do." Mary nói, giọng cô ta vang vọng trong không gian vắng lặng của kho hàng.

"Cô đang yêu cầu tôi ký vào bản án tử hình của hàng ngàn thủy thủ Anh. Tôi sẽ không làm điều đó." Higgins đáp lại một cách kiên cường dù gương mặt ông tái nhợt vì bị tra tấn.

Mary rút ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu tím. "Đây là tinh chất của cây ô đầu đã được cô đặc. Nó sẽ khiến hệ thần kinh của ông bùng nổ trong đau đớn trước khi tim ông ngừng đập. Ông có ba mươi giây để suy nghĩ."

Vane biết rằng ông không thể đợi thêm. Ông lấy từ trong túi áo ra một thiết bị nhỏ mà ông đã mượn từ phòng thí nghiệm của Steiner ở Vienna – một quả cầu kim loại chứa bột magiê và kali clorat. Ông ném quả cầu vào giữa phòng.

Một ánh sáng trắng chói lòa bùng lên cùng với một tiếng nổ đanh gọn. Mary và hai tên tay sai đứng gần đó bị mù tạm thời do cường độ ánh sáng quá mạnh. Tận dụng khoảnh khắc đó, Vane đu dây xuống từ xà nhà, vung chiếc gậy gỗ trắc đen giáng một đòn sấm sét vào tên tay sai bên phải.

"Cúi xuống, Higgins!" Vane hét lớn.

Ông nổ súng vào dây xích treo ngọn đèn điện, khiến cả kho hàng chìm vào bóng tối. Trong màn đêm, Vane di chuyển như một con báo. Ông không cần ánh sáng, ông dựa vào thính giác và cảm nhận về không gian đã được rèn luyện từ lâu. Ông hạ gục tên tay sai thứ hai bằng một đòn khóa cổ chuyên nghiệp.

"Lại là ông, Vane! Ông đúng là một bóng ma không bao giờ tan biến!" Mary hét lên trong bóng tối, tiếng súng của cô ta nổ vang, những tia lửa bắn ra khi đạn găm vào những thùng gỗ xung quanh.

Vane không đáp lại. Ông tiếp cận chỗ Higgins, dùng dao cắt đứt dây trói và dìu vị chuyên gia giải mã về phía lối thoát hiểm. Tuy nhiên, ngay khi họ vừa đến gần cửa, một loạt đạn súng máy nổ rền vang từ phía bên ngoài.

Lực lượng tiếp viện của tổ chức đào tẩu đã bao vây kho hàng.

"Higgins, hãy nghe theo chỉ dẫn của tôi." Vane thì thầm. "Ở góc phía Đông có một đường cống ngầm dẫn thẳng ra sông Thames. Ông phải bò qua đó, tôi sẽ chặn hậu."

"Nhưng còn ngài?"

"Tôi có một món quà đặc biệt dành cho họ."

Vane đẩy Higgins vào miệng cống, sau đó ông quay lại trung tâm kho hàng. Ông nhận ra rằng Mary đã tẩu thoát qua một lối khác, nhưng cô ta đã để lại một thứ đáng sợ: một thùng chất nổ được kết nối với hệ thống điện của kho hàng. Đồng hồ đếm ngược chỉ còn lại hai phút.

Logic của Vane hoạt động với tốc độ ánh sáng. Nếu ông cố gắng vô hiệu hóa quả bom, ông có thể thất bại và chết tại đây. Nếu ông bỏ chạy, vụ nổ sẽ tiêu hủy mọi bằng chứng về sự hiện diện của tổ chức này tại London.

Ông nhìn thấy những cuộn dây điện báo đang bị bỏ dở trên bàn làm việc của Higgins. Một ý tưởng táo bạo nảy ra. Ông dùng gậy đập vỡ lớp vỏ bọc của dây cáp điện chính, sau đó nối nó với mạng lưới điện báo nội bộ của kho hàng.

"Nếu họ muốn gửi đi những tín hiệu sai lệch, tôi sẽ gửi cho họ một sự quá tải."

Vane thực hiện một thao tác ngắn mạch có tính toán. Một luồng điện khổng lồ chạy ngược về phía máy phát của tổ chức, gây ra một loạt vụ nổ cầu chì từ xa. Tiếng súng máy bên ngoài đột ngột ngưng bặt khi các thiết bị nhắm bắn bằng điện của chúng bị hỏng.

Vane lao ra cửa sau ngay khi kho hàng nổ tung trong một cột lửa khổng lồ. Sức ép của vụ nổ hất văng ông xuống mặt bùn ven sông Thames.

Ông nằm im lìm trong vài phút, hít thở bầu không khí lạnh lẽo và nồng mùi thuốc súng. Khi ông mở mắt ra, ông thấy Higgins đang đứng đó, tay run rẩy nhưng vẫn an toàn. Phía xa, tiếng còi của cảnh sát London vang lên dồn dập.

"Ngài Vane... ngài đã làm điều đó như thế nào?" Higgins hỏi trong sự bàng hoàng.

Vane đứng dậy, phủi lớp bụi than trên áo choàng. "Chỉ là một phép toán về điện năng và sự quá tải thôi, ông Higgins. Trong mọi hệ thống, điểm mạnh nhất thường cũng là điểm yếu nhất nếu chúng ta biết cách khai thác nó."

Sáng hôm sau, Ngài Arthur Ponsonby đến gặp Vane tại căn hộ. Gương mặt vị quan chức tình báo lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy nhẹ nhõm.

"Higgins đã bình an vô sự và đang ở dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt. Vụ nổ kho hàng đã xóa sạch các dấu vết, nhưng chúng tôi đã thu giữ được một số linh kiện điện tử không bị cháy hết. Chúng mang nhãn hiệu của một công ty tại Berlin."

Vane nhìn ra quảng trường Bloomsbury, nơi tuyết bắt đầu rơi nhẹ nhàng. "Vụ án tại London đã kết thúc, nhưng chúng ta chỉ mới chạm vào phần nổi của tảng băng trôi. Lực lượng đào tẩu này không phải là một nhóm tội phạm thông thường, chúng là một quân đội bóng tối với những tham vọng vượt xa biên giới quốc gia."

Ponsonby đặt một bao thư lên bàn. "Đây là nhiệm vụ tiếp theo của ông, nếu ông đồng ý. Mọi manh mối giờ đây đều dẫn về Berlin, nơi một cuộc triển lãm kỹ thuật toàn cầu sắp diễn ra. Chúng tôi tin rằng đó là nơi chúng sẽ trình làng vũ khí hoàn thiện nhất sử dụng hợp kim của Von Hardt."

Vane cầm chiếc gậy gỗ trắc đen, cảm nhận sức nặng vững chãi của nó. "Logic của tôi nói rằng nếu tôi dừng lại bây giờ, cái chết của Nam tước Von Hardt sẽ trở nên vô nghĩa. Tôi sẽ đi Berlin."

Julian Vane chuẩn bị hành lý cho chuyến đi tiếp theo. London vẫn náo nhiệt và mù sương như thế, nhưng trong mắt ông, thành phố này giờ đây chỉ là một trạm dừng chân trong một cuộc hành trình dài dằng dặc để tìm kiếm công lý giữa một thế giới đang chuyển mình mạnh mẽ. Ông bước ra khỏi cửa, bóng ông trải dài trên nền tuyết trắng xóa, hướng về phía những bí ẩn đang chờ đợi ở trung tâm của đế chế Đức. Cuộc chiến của những bộ não và những bánh răng đồng lại bắt đầu một chương mới, đầy kịch tính và không khoan nhượng.