2,585 từ
Thành phố Zurich đón Julian Vane bằng một cơn mưa tuyết sũng nước, cái lạnh ở đây không khô khốc như trên đỉnh Alps mà mang theo hơi ẩm từ hồ Zurich lan tỏa vào từng ngõ ngách. Khi bước xuống ga tàu trung tâm, Vane cảm nhận được một bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với vẻ cổ kính và quyền lực của Vienna. Nơi đây là trái tim của sự chính xác, một thế giới được vận hành bởi những chiếc đồng hồ tinh xảo và những bảng cân đối kế toán khắt khe. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài thanh bình và kỷ luật đó, Vane nhận ra những dòng chảy ngầm của sự hỗn loạn đang chực chờ bùng phát.
Vane kéo cao cổ áo choàng, tay siết chặt chiếc gậy gỗ mun. Sau cuộc chạm trán với kẻ giả danh Aris trên mái tàu, ông hiểu rằng mình không còn là một người quan sát thầm lặng. Kẻ thù đã biết ông đang hướng về Zurich, và chúng chắc chắn đã chuẩn bị một sự đón tiếp không mấy nồng hậu. Ông không đi thẳng đến khách sạn mà chọn một lối đi vòng qua các khu phố công nghiệp, nơi những cột dây điện báo chằng chịt như mạng nhện giăng trên bầu trời xám xịt.
Điểm đến của ông là Tòa nhà Viễn thông Trung tâm, một khối kiến trúc bằng đá sa thạch kiên cố nằm gần bờ sông Limmat. Đây là nơi tiếp nhận và trung chuyển hàng ngàn tín hiệu điện báo mỗi ngày từ London, Paris, Berlin và Vienna. Nếu những gì Aris nói là sự thật, thì đây chính là nơi quả bom thông tin sẽ được kích nổ.
Vane bước vào sảnh chính của tòa nhà. Tiếng lách cách của hàng chục máy điện báo hoạt động liên tục tạo thành một nhịp điệu dồn dập, nghe như nhịp tim của cả lục địa. Ông tiến về phía quầy tiếp tân, nơi một người đàn ông trung niên đang mải mê ghi chép các dãy số.
"Tôi có hẹn với Giám đốc kỹ thuật, ông Meyer." Vane nói, đồng thời đặt một tấm thẻ căn cước chuyên gia của Scotland Yard lên bàn. Dù đã giải ngũ, cái tên của ông vẫn mang theo một sức nặng nhất định trong giới chức trách liên bang.
Người tiếp tân kiểm tra tấm thẻ rồi nhìn Vane với vẻ nghi hoặc. "Ông Meyer đang ở phòng máy tầng ba, thưa ngài. Nhưng hôm nay chúng tôi đang gặp sự cố về đường truyền, không chắc ông ấy có thể tiếp khách lâu."
"Chính sự cố đó là lý do tôi có mặt ở đây." Vane trả lời ngắn gọn và bước nhanh về phía cầu thang.
Tầng ba của tòa nhà là một mê cung thực sự với những dãy máy móc khổng lồ, những cuộn dây đồng và các bảng chuyển mạch cao ngất. Mùi nhựa thông và mùi ozon từ các tia lửa điện làm không khí trở nên ngột ngạt. Giám đốc Meyer, một người đàn ông gầy gò với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, đang đứng trước một bảng điện lớn, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang.
"Nó hoàn toàn vô lý!" Meyer lẩm bẩm khi thấy Vane tiến lại gần. "Các tín hiệu từ Vienna gửi đến đều bị nhiễu bởi một mã lạ. Nó không phải là mật mã Morse, cũng không phải là bất kỳ hệ thống truyền tin nào mà chúng tôi biết."
Vane đứng bên cạnh Meyer, quan sát dải giấy đục lỗ đang chạy ra từ máy thu. Những lỗ thủng trên giấy không tạo thành các ký tự chữ cái mà dường như đang vẽ ra một đồ thị hình sin biến thiên liên tục.
"Ông Meyer, hãy cho tôi xem bản báo cáo tài chính mới nhất từ thị trường chứng khoán London vừa gửi đến cách đây mười lăm phút." Vane yêu cầu.
Meyer ngạc nhiên nhưng vẫn đưa cho ông một tờ điện báo. Vane trải tờ giấy lên bàn, so sánh các con số trên đó với đồ thị trên dải giấy đục lỗ. Ánh mắt ông nheo lại khi phát hiện ra một sự trùng khớp đáng sợ.
"Sự nhiễu loạn này không phải là ngẫu nhiên." Vane chỉ tay vào một điểm gãy trên đồ thị. "Cứ mỗi khi đồ thị này đạt đỉnh, giá cổ phiếu của các tập đoàn thép tại London lại giảm xuống một cách bất thường trên các bản tin điện báo gửi đi từ đây. Kẻ nào đó đã cài đặt một thiết bị trung gian vào đường dây, một loại máy phân tích có khả năng thay đổi các bit dữ liệu trước khi chúng được in ra."
"Thay đổi dữ liệu trên đường truyền?" Meyer thốt lên, giọng run rẩy. "Đó là điều không tưởng với trình độ kỹ thuật hiện nay!"
"Với một người bình thường thì đúng, nhưng với những kẻ sở hữu bí mật của Nam tước Von Hardt, điều đó là hoàn toàn khả thi." Vane suy luận. "Nam tước không chỉ nghiên cứu về hợp kim, ông ấy còn nghiên cứu về tính dẫn điện và sự truyền dẫn cơ học của các phân tử. Thứ mà ông ấy gọi là 'Bản giao hưởng của thép' thực chất là một thuật toán để thao túng các tín hiệu điện từ."
Vane quay sang nhìn ra cửa sổ, nơi những sợi dây điện báo nối thẳng sang tòa nhà bên cạnh – một xưởng chế tạo đồng hồ cũ đã bỏ hoang. "Ông Meyer, xưởng chế tạo đối diện kia thuộc sở hữu của ai?"
"Nơi đó đã bị bỏ trống từ hai năm nay, sau khi chủ xưởng bị phá sản. Tại sao ngài lại hỏi?"
"Vì đó là nơi duy nhất có thể tiếp cận trực tiếp với trục cáp điện báo chính trước khi nó đi vào tòa nhà này mà không bị phát hiện." Vane lấy khẩu Webley từ trong áo choàng, kiểm tra ổ đạn lần cuối. "Hãy gọi cảnh sát Zurich và yêu cầu họ phong tỏa toàn bộ khu vực quảng trường. Tôi sẽ vào bên trong cái xưởng đó."
Vane không đợi cảnh sát đến. Ông biết rằng mỗi phút trôi qua, hàng triệu bảng Anh đang biến mất vào hư không do những thông tin sai lệch được phát đi từ Zurich. Ông băng qua con phố nhỏ, nép mình dưới bóng tối của hiên nhà và tiếp cận cửa sau của xưởng đồng hồ. Ổ khóa ở đây đã được thay mới, một loại khóa cơ khí phức tạp của Đức. Vane dùng chiếc kẹp thép nhỏ, lắng nghe tiếng lách cách của các lẫy khóa. Sau ba mươi giây, cửa mở ra trong im lặng.
Bên trong xưởng đồng hồ, mùi dầu máy và mùi bụi cũ bốc lên nồng nặc. Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài hoang phế, bên trong lại đầy rẫy những thiết bị điện hiện đại. Những sợi dây cáp lớn được đấu nối từ trên trần nhà xuống một thiết bị khổng lồ đặt ở giữa phòng. Nó trông giống như một chiếc máy dệt nhưng thay vì vải, nó đang "dệt" những tín hiệu điện.
Ở giữa căn phòng, đứng trước thiết bị đó, là đặc vụ Mary. Cô ta không còn mặc bộ đồ gia sư giản dị mà thay vào đó là một bộ đồ da bó sát, tay đang thao tác trên các bánh răng đồng.
"Ông lại đến muộn một bước rồi, Julian Vane." Mary nói mà không thèm quay lại, dường như cô ta đã đoán trước được sự hiện diện của ông.
"Dừng cái máy đó lại, Mary. Cô đang phá hủy sự ổn định của cả một lục địa." Vane tiến lên, họng súng chĩa thẳng vào lưng cô ta.
Mary quay lại, nụ cười của cô ta vẫn mang vẻ quyến rũ nhưng đầy cay độc. "Sự ổn định của các ông là sự trì trệ của nhân loại. Chúng tôi đang thực hiện một cuộc phẫu thuật để loại bỏ những định chế cũ kỹ. Khi niềm tin vào tiền tệ và ngân hàng sụp đổ, người ta sẽ phải tìm đến một giá trị mới: Sức mạnh của kỹ thuật và sự chính xác."
"Cô đang nói về một cuộc chiến tranh, không phải một cuộc phẫu thuật." Vane đáp lời, bước chân ông di chuyển chậm rãi để tìm góc bắn thuận lợi. "Kẻ thợ máy mắt hai màu đang ở đâu?"
"Hắn đang chuẩn bị một món quà chia tay cho ông ở tầng trên. Nhưng trước hết, hãy nhìn vào cái này." Mary chỉ vào một màn hình nhỏ nơi những dòng điện báo đang chạy qua. "Trong vòng năm phút nữa, một lệnh chuyển tiền khổng lồ từ ngân hàng trung ương Áo Hung sang một tài khoản vô danh tại Thụy Sĩ sẽ được thực hiện. Và mọi người sẽ nghĩ rằng chính Nam tước Von Hardt là kẻ thực hiện nó trước khi chết."
Vane nhận ra kế hoạch của chúng: Biến Nam tước thành một kẻ tội đồ và dùng số tiền đó để tài trợ cho các hoạt động của lực lượng đặc nhiệm đào tẩu. Ông không thể để điều đó xảy ra.
"Tôi đã thiêu rụi bản vẽ của Nam tước, và tôi cũng có thể phá hủy cái máy này."
"Ông sẽ không làm thế, Vane. Vì cái máy này được kết nối trực tiếp với hệ thống sưởi bằng hơi nước của toàn bộ tòa nhà Viễn thông đối diện. Nếu ông bắn phá nó, áp suất sẽ tăng đột ngột và nổ tung cả tòa nhà cùng với hàng trăm nhân viên bên trong."
Vane khựng lại. Phép toán của sự lựa chọn lại một lần nữa được đặt ra. Một bên là sự ổn định tài chính, một bên là mạng sống của những con người vô tội. Nhưng Vane không phải là kẻ dễ bị tống tiền bởi những biến số đạo đức đơn thuần. Ông nhìn vào hệ thống bánh răng đang quay, tìm kiếm một điểm yếu cơ học.
"Cô quên mất một điều, Mary. Tôi không cần phải phá hủy cái máy. Tôi chỉ cần thay đổi tần số của nó."
Vane bất ngờ vung chiếc gậy gỗ mun, ném nó vào giữa hai bánh răng chính của thiết bị. Tiếng gỗ nghiến vào kim loại vang lên chát chúa. Chiếc gậy cứng cáp bị kẹt lại, làm dừng lại toàn bộ hệ thống cơ khí. Cùng lúc đó, Vane lao tới, dùng tay không bứt đứt sợi dây cáp dẫn tín hiệu chính.
Một luồng điện mạnh bắn ra, khiến Vane bị hất văng ra sau, tay ông tê dại. Nhưng hành động đó đã ngắt quãng dòng dữ liệu đang truyền đi.
"Đồ điên!" Mary hét lên, cô ta rút súng và nổ súng liên tiếp về phía Vane.
Vane lăn mình sau một chiếc bàn gỗ lớn. Tiếng đạn găm vào gỗ và tiếng đổ vỡ của các thiết bị thủy tinh tạo thành một khung cảnh hỗn loạn. Ngay lúc đó, từ trên trần nhà, gã thợ máy mắt hai màu đu dây xuống, trên tay hắn là một chiếc rìu lớn. Hắn lao về phía Vane với một sức mạnh điên cuồng.
Cuộc cận chiến nổ ra giữa những tia lửa điện và khói đen. Vane sử dụng các kỹ thuật khóa tay để hóa giải những cú vung rìu của đối phương. Tuy nhiên, vết thương từ luồng điện khiến ông phản ứng chậm hơn bình thường. Hắn ta ép Vane vào bức tường gạch, chiếc rìu giơ cao định giáng một đòn chí mạng.
"Vĩnh biệt, thám tử!"
Vane nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt hai màu của kẻ sát nhân. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa chính. Cảnh sát Zurich đã phá cửa xông vào. Sự xao nhãng của gã thợ máy là đủ để Vane tung ra một cú đấm móc vào cằm hắn, khiến hắn ngã ngửa ra sau, rơi trúng vào những đoạn dây điện đang bị hở.
Một luồng điện áp cao chạy qua cơ thể hắn. Hắn co giật mạnh rồi nằm bất động giữa đống đổ nát của cái máy.
Vane quay lại tìm Mary, nhưng cô ta đã nhanh chóng thoát ra ngoài qua một lối đi bí mật trên tường. Ông định đuổi theo nhưng Meyer và đội cảnh sát đã tràn vào phòng.
"Ông Vane! Ngài không sao chứ?" Meyer chạy lại, gương mặt tái nhợt khi nhìn thấy hiện trường.
"Máy điện báo đã dừng lại chưa?" Vane hỏi, giọng ông khàn đặc vì khói.
"Đã dừng. Tín hiệu đã trở lại bình thường. Các ngân hàng vừa thông báo lệnh chuyển tiền đã bị hủy bỏ do lỗi đường truyền."
Vane ngồi bệt xuống sàn, nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy. Ông đã ngăn chặn được thảm họa tài chính, nhưng kẻ chủ mưu thực sự lại một lần nữa thoát khỏi vòng vây. Ông nhìn chiếc gậy gỗ mun bị nghiền nát giữa những bánh răng – vật bất ly thân của ông suốt nhiều năm qua giờ đã thành phế liệu.
"Một cái giá công bằng cho sự ổn định của Châu Âu." Vane thầm nghĩ.
Ngày hôm sau, Zurich lại trở lại với vẻ yên bình thường thấy. Tuyết vẫn rơi, và những chiếc đồng hồ vẫn chạy chính xác từng giây. Nhưng trên các mặt báo, người ta không hề thấy nhắc đến vụ việc tại xưởng đồng hồ. Mọi thứ được giữ kín dưới danh nghĩa một "sự cố kỹ thuật".
Julian Vane đứng bên bờ sông Limmat, nhìn dòng nước chảy xiết. Bác sĩ Arbuthnot từ Vienna đã gửi cho ông một bức điện ngắn: "Mọi thứ tại Vienna đã ổn định. Hoffman đã tự sát trong ngục. Steiner đang ở London."
Vane hít một hơi thật sâu không khí trong lành của Thụy Sĩ. Ông biết rằng cuộc chiến với lực lượng đặc nhiệm đào tẩu vẫn chưa kết thúc. Mary và những kẻ đứng sau cô ta chắc chắn đang lên một kế hoạch khác, ở một thành phố khác. Nhưng đối với lúc này, logic của ông đã mang lại một khoảng lặng quý giá.
Ông bước vào một hiệu đồ cổ nhỏ, tìm kiếm một chiếc gậy mới. Người chủ hiệu đưa cho ông một chiếc gậy bằng gỗ trắc đen, đầu bọc thép thay vì bạc.
"Chiếc gậy này rất bền, thưa ngài. Nó có thể chịu được những áp lực cực lớn." Người chủ hiệu giới thiệu.
Vane cầm chiếc gậy, thử độ cân bằng của nó. "Nó sẽ cần phải bền, vì hành trình phía trước vẫn còn rất dài."
Julian Vane rời khỏi Zurich trên chuyến tàu đêm hướng về phía Bắc. Ông không biết vụ án tiếp theo sẽ là gì, nhưng ông biết rằng chừng nào những bánh răng của thế giới còn bị thao túng bởi lòng tham và sự phản bội, ông sẽ vẫn là người đứng ra để lập lại trật tự bằng sức mạnh của trí tuệ và sự kiên định.
Con tàu hú một hồi còi dài, tiếng vang vọng qua những thung lũng tuyết trắng, báo hiệu cho một cuộc hành trình mới bắt đầu từ những đống đổ nát của những âm mưu đã cũ. Julian Vane nhắm mắt lại, và lần này, ông thật sự được ngủ một giấc bình yên giữa nhịp đập của những bánh xe sắt.