MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 10: TIẾNG VANG TỪ BÊN KIA BIÊN GIỚI

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 10: TIẾNG VANG TỪ BÊN KIA BIÊN GIỚI

2,541 từ

Đoàn tàu hướng về phía Thụy Sĩ lướt đi trong một buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng của ngày đông tàn cố gắng bám trụ trên đỉnh những ngọn tháp nhọn của các lâu đài cổ kính dọc biên giới Áo Hung. Julian Vane ngồi tựa lưng vào lớp ghế bọc nỉ màu xanh thẫm của khoang phổ thông, đôi mắt xám nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng tâm trí ông lại đang thực hiện một phép tính phân rã những sự kiện vừa xảy ra tại Vienna. Mặc dù vụ án mạng của Nam tước Von Hardt đã được giải quyết trên bề mặt với sự bắt giữ Chánh thanh tra Hoffman, Vane vẫn cảm thấy một sự bất an âm ỉ như một cơn rung chấn yếu ớt báo hiệu một thảm họa lớn hơn.

Ông lấy từ trong túi áo ra một tờ báo buổi chiều vừa mua tại nhà ga. Trang nhất tràn ngập những dòng tít về vụ bê bối tại sở cảnh sát, nhưng ánh mắt Vane lại dừng lại ở một mẩu tin ngắn nằm khiêm tốn ở góc cuối trang: "Vụ nổ lớn tại xưởng chế tạo cơ khí chính xác tại Zurich". Theo báo cáo sơ bộ, vụ nổ đã phá hủy toàn bộ hệ thống lưu trữ dữ liệu của xưởng. Đối với một người bình thường, đây có vẻ như là một tai nạn lao động trong thời kỳ công nghiệp hóa, nhưng với Vane, cái tên Zurich gợi lên một mối liên kết logic không thể bỏ qua.

"Nam tước đã nhắc đến một đối tác tại Zurich trong bản thảo bị thiêu rụi." Vane lẩm bẩm, ngón tay ông gõ nhịp nhàng lên mặt báo. "Nếu Hoffman chỉ là một quân cờ ở Vienna, thì bàn tay điều khiển thực sự phải nằm ở một trung tâm kỹ thuật cao hơn."

Cửa khoang tàu khẽ mở, một người đàn ông trung niên mặc áo choàng dạ dày màu xám tro bước vào. Ông ta mang theo một chiếc cặp da sờn cũ và chọn vị trí đối diện với Vane. Sự xuất hiện của người lạ không làm Vane ngạc nhiên, nhưng bản năng của một đặc nhiệm khiến ông chú ý đến cách người này đặt chiếc cặp xuống sàn: rất nhẹ nhàng, như thể bên trong chứa đựng một thứ gì đó vô cùng mong manh hoặc vô cùng nguy hiểm.

"Hành trình từ Vienna đến Zurich thường dài hơn chúng ta tưởng, đúng không thám tử Vane?" Người lạ mặt lên tiếng, giọng ông ta mang âm hưởng của vùng Trung Âu nhưng lại sử dụng tiếng Anh một cách hoàn hảo.

Vane từ từ gấp tờ báo lại, ánh mắt ông không rời khỏi đối phương. "Tôi không còn là thám tử nữa. Tôi chỉ là một du khách đang tìm kiếm sự yên tĩnh."

Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đôi mắt lạnh lẽo. "Sự yên tĩnh là một xa xỉ phẩm mà những người mang theo mẫu hợp kim thép của Von Hardt không bao giờ có được. Tôi là Giáo sư Aris, cộng sự của tiến sĩ Steiner. Tôi đến để cảnh báo ông rằng mẫu vật ông gửi tới đại sứ quán Anh có thể là một cái bẫy sinh học."

Vane nheo mắt. Logic của ông ngay lập tức rà soát lại quá trình ông cầm mẫu vật tại hầm mộ. "Ông muốn nói đến phản ứng oxy hóa của nó? Tôi đã kiểm tra trọng lượng riêng và độ cứng, nó hoàn toàn khớp với các thông số kỹ thuật."

"Về mặt cơ khí thì đúng." Aris hạ thấp giọng, nghiêng người về phía trước. "Nhưng Von Hardt là một kẻ tôn thờ thuyết ưu sinh. Ông ta đã phủ lên bề mặt mẫu hợp kim đó một lớp màng vi khuẩn chứa mầm bệnh chỉ kích hoạt khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể người trong một khoảng thời gian nhất định. Kẻ nào cầm nó quá lâu sẽ trở thành nguồn phát tán dịch bệnh."

Vane khẽ nhìn xuống bàn tay trái đang băng bó của mình. Một cảm giác nóng ran bắt đầu lan tỏa từ vết bỏng, thứ mà ông vốn nghĩ là do tác động của hơi nước nóng. Phép toán của sự phản bội lại một lần nữa thay đổi biến số. Nam tước không chỉ bảo vệ bí mật, ông ta còn muốn tiêu diệt bất kỳ ai dám chạm vào thành quả của mình.

"Vậy thuốc giải nằm ở đâu, thưa Giáo sư?" Vane hỏi, giọng ông vẫn giữ được sự bình tĩnh dù nhịp tim đã bắt đầu tăng nhanh.

"Nó nằm trong chính chiếc hộp đồng mà ông đã ném về phía đặc vụ Mary trong hầm mộ. Bên dưới đáy hộp có một ngăn phụ chứa các ống trung hòa. Nếu ông muốn sống sót qua đêm nay, chúng ta phải quay lại hoặc tìm cách tiếp cận chiếc hộp đó trước khi lực lượng đặc nhiệm đào tẩu làm điều đó."

Vane hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh tràn vào phổi. Ông nhận ra rằng mình đã phạm một sai lầm trong việc đánh giá tính nhân văn của Nam tước. Trong thế giới của những kẻ điên rồ vì công nghệ, con người chỉ là vật mang dữ liệu.

"Chúng ta không thể quay lại Vienna. Tàu đang chạy với vận tốc tối đa và trạm dừng tiếp theo là Innsbruck." Vane phân tích, mắt ông quan sát sơ đồ toa tàu được dán ở cửa. "Giáo sư, ông nói ông là cộng sự của Steiner, nhưng tại sao Steiner không hề nhắc đến tên ông khi chúng tôi ở hiệu sách?"

Aris khựng lại một giây, một khoảng thời gian cực ngắn nhưng đủ để một chuyên gia thẩm vấn như Vane nhận ra sự thiếu nhất quán. "Steiner là một người kín đáo. Ông ấy muốn bảo vệ tôi khỏi những rắc rối chính trị."

"Một lý lẽ nghe có vẻ hợp lý, nhưng về mặt xác suất, nó lại không khớp với hành vi của Steiner khi ông ta đang ở trong tình trạng hoảng loạn." Vane rút từ trong túi áo ra chiếc đồng hồ bấm giờ, bắt đầu vặn núm chỉnh giờ. "Và có một điểm nữa, Giáo sư. Steiner là một nhà toán học, ông ấy không bao giờ cộng tác với một nhà sinh học nếu không có sự phê duyệt của Viện Hàn lâm. Tôi đã xem danh bạ của Viện trước khi rời Vienna, cái tên Aris không hề tồn tại trong danh sách khoa sinh học."

Sắc mặt của Aris thay đổi. Ông ta thò tay vào bên trong áo choàng, nhưng Vane đã nhanh hơn. Vị cựu đặc nhiệm vung chiếc gậy gỗ mun, đầu gậy bọc bạc đập chính xác vào cổ tay của đối phương. Một khẩu súng ngắn nhỏ rơi ra khỏi tay Aris, rơi xuống sàn tàu.

"Ngồi yên đó, thưa ông Aris... hay tôi nên gọi ông là 'Sứ giả mùa đông'?" Vane lạnh lùng nói, họng súng Webley giờ đây đã chĩa thẳng vào đầu kẻ giả mạo.

"Làm sao ông...?" Aris nghiến răng, cơn đau từ cổ tay khiến trán ông ta lấm tấm mồ hôi.

"Weber đã nhắc đến cái tên đó trước khi bị đầu độc tại cung điện. Logic đơn giản thôi: nếu ông biết về mẫu hợp kim và chiếc hộp đồng, ông phải là kẻ đã theo dõi chúng tôi từ hầm mộ. Việc ông dựng lên câu chuyện về mầm bệnh chỉ là để khiến tôi hoang mang và giao ra những thông tin cuối cùng về vị trí thực sự của bí mật mà tôi đã đưa cho Steiner."

Vane dùng chân đá khẩu súng của Aris về phía góc phòng. "Bây giờ, hãy cho tôi biết, 'Sứ giả mùa đông' là một mật danh cá nhân hay là tên của một chiến dịch quân sự?"

Kẻ giả danh Aris cười khẩy, một nụ cười đầy sự ngạo mạn. "Ông có thể giết tôi, Vane. Nhưng ông không thể dừng một bánh xe đã bắt đầu quay. Nam tước Von Hardt chỉ là phát súng hiệu. Zurich sẽ là nơi khởi đầu của một trật tự mới, nơi thép và máu sẽ định hình lại ranh giới của thế giới cũ kỹ này."

Bất ngờ, tàu bóp phanh gấp. Tiếng bánh sắt nghiến vào đường ray tạo ra những tia lửa sáng rực ngoài cửa sổ. Sự va chạm mạnh khiến Aris lao về phía trước. Hắn tận dụng cơ hội đó để tông cửa khoang và chạy ra hành lang. Vane lập tức đuổi theo, nhưng khi ông bước ra hành lang, một đám khói màu xám đục bắt đầu lan tỏa từ toa sau, che khuất tầm nhìn.

"Lại là khói gây mê!" Vane thầm nghĩ. Ông xé một mảnh khăn, thấm nước từ bình nước cầm tay và bịt chặt mũi miệng.

Trong màn khói, ông nghe thấy tiếng súng nổ từ phía đầu toa. Những hành khách bắt đầu la hét trong sự hỗn loạn. Vane di chuyển thấp người, men theo vách tàu. Ông thấy Aris đang cố gắng trèo lên mái tàu thông qua cửa sổ ở hành lang nối.

Vane không ngần ngại lao theo. Gió lạnh của vùng cao nguyên Alps rít lên bên tai khi ông đặt chân lên mái tàu đang chuyển động. Tuyết rơi lất phất trên bề mặt thép trơn trượt khiến việc giữ thăng bằng trở nên cực kỳ khó khăn. Phía trước, cái bóng của Aris đang di chuyển nhanh nhẹn về phía đầu máy.

"Đứng lại!" Vane hét lớn.

Aris quay lại, nổ súng liên tiếp. Những viên đạn rít qua không trung, găm vào lớp vỏ thép của toa tàu. Vane nằm rạp xuống, ông tính toán khoảng cách và tốc độ của gió. Với một con tàu đang chạy ở vận tốc gần sáu mươi dặm một giờ, quỹ đạo đạn sẽ bị lệch về bên trái khoảng năm độ. Ông nhắm vào chân của Aris và bóp cò.

Viên đạn trúng vào gót giày của Aris, khiến hắn loạng choạng và ngã quỵ trên mái tàu. Vane nhanh chóng tiến lại gần, khẩu súng vẫn giữ chắc trong tay.

"Kết thúc rồi, Aris. Ông không thể chạy thoát trong không gian này."

"Ông nghĩ vậy sao?" Aris nhìn về phía trước. Cách đó không xa là một đường hầm tối om đang sừng sững hiện ra giữa những vách đá. "Trong vòng mười giây nữa, chúng ta sẽ đi vào đường hầm tối tăm nhất của dãy Alps. Chúc may mắn với logic của ông trong bóng tối, Vane."

Vane nhìn thấy miệng đường hầm đang nuốt chửng đầu máy tàu hỏa. Ông biết rằng nếu không hạ gục Aris ngay lập tức, bóng tối sẽ là đồng minh tốt nhất cho một kẻ sát thủ. Ông lao tới, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đè lên Aris ngay khi đoàn tàu chìm vào bóng tối đặc quánh.

Trong đường hầm, mọi giác quan của Vane được huy động tối đa. Tiếng gió gào thét trong không gian hẹp, tiếng động cơ tàu hỏa vang dội như tiếng sấm. Ông cảm thấy Aris đang cố gắng rút một con dao găm ra khỏi ủng. Vane khóa chặt tay đối phương, hai người giằng co trên nóc tàu chỉ cách vòm đá của đường hầm vài gang tay.

"Nói cho tôi biết, mục tiêu ở Zurich là gì?" Vane hét vào tai đối phương giữa những âm thanh hỗn loạn.

"Cỗ máy... cỗ máy phân tích sai số toàn cầu!" Aris gào lên. "Chúng tôi sẽ phá hủy hệ thống ngân hàng của các ông từ bên trong!"

Một tiếng động lớn vang lên khi tàu thoát ra khỏi đường hầm. Ánh sáng ban ngày trở lại đột ngột khiến Vane chói mắt. Tận dụng giây phút đó, Aris dùng hết sức bình sinh đẩy Vane ra và nhảy khỏi mái tàu khi đoàn tàu đang chạy qua một cây cầu bắc ngang vực sâu.

Vane sững sờ nhìn theo. Aris không nhảy xuống vực, hắn đã tính toán rơi xuống một lưới bảo vệ được giăng sẵn dưới chân cầu bởi một nhóm người đang chờ sẵn phía dưới. Một cuộc giải cứu hoàn hảo đã được chuẩn bị từ trước.

Vane quay trở lại toa tàu, hơi thở dồn dập. Ông nhận ra rằng mình đang đối đầu với một tổ chức có khả năng điều phối các chiến dịch quân sự chính xác đến từng giây. Những gì xảy ra ở Vienna chỉ là một màn khói bụi để che giấu một cuộc tấn công vào hệ thống tài chính tại Zurich.

Ông bước vào khoang tàu, thấy chiếc cặp da của Aris vẫn còn đó. Vane mở chiếc cặp ra. Bên trong không có thuốc giải hay tài liệu sinh học nào. Thay vào đó là một tập ngân phiếu được ký khống và một bản đồ chi tiết về mạng lưới điện báo xuyên quốc gia.

"Họ không muốn giết người bằng súng đạn hay chất độc." Vane nhận ra khi nhìn vào bản đồ. "Họ muốn giết chết niềm tin vào giá trị tiền tệ. Nếu hệ thống điện báo bị thao túng để gửi đi những thông báo sai lệch về tỉ giá, cả Châu Âu sẽ phá sản trong một đêm."

Vane ngồi xuống, bàn tay ông vẫn còn run nhẹ vì sự căng thẳng. Vết bỏng trên tay ông không còn nóng rát nữa. Ông nhận ra rằng Aris đã nói dối về mầm bệnh để làm ông phân tâm. Logic của Vane đã thắng trong việc nhận diện kẻ thù, nhưng đã chậm một bước trong việc ngăn chặn kế hoạch của chúng.

Đoàn tàu tiến vào ga Innsbruck. Vane không xuống tàu ở đây. Ông biết rằng mình phải đến Zurich nhanh nhất có thể. Ông lấy cuốn sổ tay ra, ghi nhanh một dòng mật mã gửi cho đại sứ quán Anh qua trạm điện báo tại nhà ga.

"Bóng ma đã di chuyển sang phía Tây. Mục tiêu là mạng lưới điện báo. Cần bảo vệ các điểm nút tại Zurich ngay lập tức. Vane."

Khi con tàu tiếp tục lăn bánh xuyên qua những thung lũng tuyết phủ, Julian Vane nhìn về phía trước với một tâm thế mới. Vụ án mạng trên tàu Phương Đông giờ đây đã mở rộng thành một cuộc chiến của các thông tin. Trong thời đại mà thông tin bắt đầu di chuyển nhanh hơn con người, ông nhận ra rằng logic không chỉ là công cụ để giải mã quá khứ, mà còn là vũ khí để bảo vệ tương lai.

Ánh trăng bắt đầu mọc lên, soi sáng những rặng núi hùng vĩ. Vane tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại để hồi phục năng lượng. Ông biết rằng tại Zurich, một mê cung của những bánh răng đồng và những sợi dây điện báo đang chờ đón ông. Và ở đó, sự thật sẽ không còn nằm trong những lỗ thủng trên vải lanh, mà nằm trong những tín hiệu "tích... te..." đang âm thầm truyền đi khắp lục địa, mang theo vận mệnh của hàng triệu con người.