MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 9: PHƯƠNG TRÌNH CỦA KẺ PHẢN BỘ

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 9: PHƯƠNG TRÌNH CỦA KẺ PHẢN BỘ

2,108 từ

Sương mù thành Vienna vào ban đêm mang theo cái lạnh tê tái và mùi than đá nồng nặc từ những ống khói của các nhà máy công nghiệp đang vươn mình trong cuộc cách mạng kỹ thuật. Julian Vane bước đi trên những con phố vắng, tiếng gậy gỗ mun nện xuống nền đá khô khốc như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ tử thần. Sau khi Steiner mang mẫu hợp kim thực sự rời đi, Vane cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, nhưng tâm trí ông chưa bao giờ thôi hoạt động. Mọi dữ liệu thu thập được từ chuyến tàu Phương Đông đến hiệu sách cổ và hầm mộ nhà thờ St. Stephen đang tự sắp xếp lại thành một chuỗi logic không thể chối cãi.

Phía trước ông, trụ sở Tổng cục Cảnh sát Vienna hiện lên với những ô cửa sổ cao vút và ánh đèn điện sáng choang, biểu tượng của trật tự và kỷ cương giữa một Châu Âu đang rạn nứt vì những tham vọng ngầm. Vane dừng lại trước cổng chính, chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ để che đi vết thương ở tay. Ông biết rằng mình đang bước vào hang cọp, nơi kẻ chủ mưu thực sự của toàn bộ chuỗi án mạng này đang ẩn nấp sau một chiếc mặt nạ công lý.

Khi bước vào sảnh chính, Vane lập tức bị vây quanh bởi bốn cảnh sát mặc quân phục xanh sẫm. Họ không chào hỏi, chỉ lẳng lặng vây lấy ông với những bàn tay đặt sẵn trên chuôi kiếm.

"Tôi là Julian Vane, cựu thanh tra của Scotland Yard. Tôi đến đây để gặp Chánh thanh tra Hoffman theo lời mời điều tra vụ án Nam tước Von Hardt." Vane nói, giọng ông không chút dao động.

Một viên sĩ quan tiến lên, gương mặt lạnh như tiền. "Chánh thanh tra đang đợi ngài ở phòng thẩm vấn số 4. Xin mời giao lại vũ khí và chiếc gậy."

Vane không phản kháng. Ông đặt khẩu Webley và chiếc gậy lên bàn lễ tân. Ông biết rằng vũ khí mạnh nhất của mình lúc này không phải là đạn dược, mà là sự thật được xây dựng trên các phép toán hình học và thực nghiệm mà ông đã tích lũy suốt hành trình.

Phòng thẩm vấn số 4 nằm sâu dưới tầng hầm, tường được xây bằng những khối đá xám dày, hoàn toàn cách âm với thế giới bên ngoài. Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ dài, trên đó đặt một ngọn đèn dầu đơn độc tỏa ra ánh sáng vàng vọt. Hoffman ngồi đó, một người đàn ông trung niên với bộ ria mép được cắt tỉa cầu kỳ, đôi mắt ẩn sau cặp kính một tròng luôn toát lên vẻ trí tuệ sắc sảo.

"Ngài Vane, ngài đã khiến chúng tôi tốn rất nhiều công sức để tìm kiếm sau vụ náo loạn tại cung điện Hofburg." Hoffman mở lời, giọng ông ta mượt mà như lụa. "Ngài có biết hành động của ngài có thể bị coi là gián điệp không?"

Vane ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thản nhiên như đang ngồi trong một quán cà phê ở London. "Thưa Chánh thanh tra, gián điệp là kẻ đánh cắp bí mật của quốc gia. Tôi là kẻ đã tiêu hủy bí mật đó để ngăn chặn một cuộc chiến. Sự khác biệt nằm ở động cơ và kết quả thực tế."

Hoffman cười nhạt, tay ông ta gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn. "Và mẫu hợp kim trong hộp đồng ở hầm mộ thì sao? Ngài cũng định tiêu hủy nó chứ?"

Vane nhìn thẳng vào mắt Hoffman. "Đó chính là lỗ hổng trong phương trình của ông, Hoffman. Làm sao ông biết về cái hộp đồng trong hầm mộ nếu ông không phải là người trực tiếp điều phối cuộc săn lùng tối nay?"

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Hoffman không hề nao núng, ông ta dựa lưng vào ghế, đan mười ngón tay vào nhau.

"Ngài Vane, ngài là một chuyên gia điều tra, chắc ngài hiểu rằng trong chính trị, đôi khi chúng ta phải tạo ra một tội ác nhỏ để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn. Nam tước Von Hardt đã trở nên quá nguy hiểm khi định đấu giá bí mật quốc phòng cho những thế lực thù địch. Cái chết của ông ta là một sự tất yếu sinh học để duy trì sự sống của đế chế."

"Một lý thuyết thực dụng đến tàn nhẫn." Vane nhận xét. "Nhưng nó không giải thích được tại sao ông lại sử dụng lực lượng đặc nhiệm đào tẩu – những kẻ mà ông đáng lẽ phải tống vào ngục. Jean-Luc, gã thợ máy mắt hai màu, và cả đặc vụ Mary... tất cả đều là quân cờ dưới sự điều khiển của sở cảnh sát này."

Vane đứng dậy, bắt đầu đi dạo quanh phòng thẩm vấn, đôi mắt ông soi mói từng kẽ đá. "Hãy quay lại thời điểm trên tàu. Khi Nam tước bị sát hại, vết đâm đi từ trên xuống dưới một góc ba mươi độ. Đó là nhát đâm của một kẻ cao hơn nạn nhân ít nhất nửa cái đầu. Jean-Luc và gã thợ máy đều có tầm vóc trung bình. Nhưng ông, Hoffman, ông cao đúng một mét tám mươi lăm, hoàn toàn khớp với quỹ đạo cơ học của nhát đâm."

Gương mặt Hoffman thoáng hiện một nét biến đổi, nhưng ông ta vẫn giữ được sự bình tĩnh. "Một suy luận thú vị, nhưng chỉ dựa trên hình học thì không đủ để khép tội một Chánh thanh tra."

"Chưa hết. Khi tôi khám nghiệm thi thể, bác sĩ Arbuthnot đã phát hiện nồng độ Carbon Monoxide cao trong máu nạn nhân. Hung thủ đã dùng khí độc để làm tê liệt Nam tước trước khi ra tay. Loại khí này chỉ có thể được tạo ra và lưu trữ trong những bình nén đặc dụng mà chỉ sở cảnh sát mới được phép sở hữu để kiểm soát bạo động."

Vane dừng lại ngay sau lưng Hoffman, giọng ông trở nên trầm và lạnh lẽo. "Nhưng bằng chứng quan trọng nhất chính là chiếc vé tàu mang tên Bá tước Von Stauffer mà Jean-Luc mang theo. Stauffer không phải tên một đặc vụ. Đó là tên thời thiếu nữ của vợ ông, đúng không Hoffman? Ông đã quá tự tin khi sử dụng các quyền đặc miễn dành cho dòng họ vợ mình để tạo điều kiện cho các đặc vụ của mình di chuyển xuyên biên giới."

Hoffman đứng bật dậy, chiếc ghế đổ sầm xuống sàn. Sự lịch lãm biến mất, thay vào đó là ánh nhìn sát thủ của một kẻ bị dồn vào đường cùng.

"Ngài biết quá nhiều, Vane. Ở Vienna này, những kẻ biết quá nhiều thường không nhìn thấy mặt trời mọc vào ngày hôm sau."

Hoffman rút một khẩu súng ngắn giấu dưới gầm bàn, nhưng ngay lúc đó, cửa phòng thẩm vấn bị đẩy tung. Một toán lính đặc nhiệm hoàng gia, dẫn đầu bởi Steiner và một vị tướng cao cấp, tràn vào phòng.

"Bỏ súng xuống, Hoffman! Sở cảnh sát đã bị phong tỏa." Vị tướng dõng dạc ra lệnh.

Hoffman nhìn quanh, nhận ra mình đã thất bại hoàn toàn. Ông ta cười cay đắng, nhìn về phía Vane. "Làm sao ông có thể liên lạc được với họ? Tôi đã phong tỏa mọi đường dây vô tuyến quanh khu vực này."

Vane lấy từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bấm giờ nhỏ, nhưng thay vì chỉ xem giờ, ông mở nắp sau để lộ một bảng mạch điện tinh vi. "Đây là thiết bị phát tín hiệu tầm ngắn mà tôi đã thu được từ tủ cứu hỏa trên tàu. Khi ở trong hầm mộ, tôi đã điều chỉnh tần số để nó gửi một chuỗi mật mã Morse liên tục đến đại sứ quán Anh. Tôi đã sắp đặt để Steiner gặp họ ngay khi ra khỏi hầm."

Vane bước tới gần Hoffman, lấy khẩu súng khỏi tay ông ta. "Trong điều tra, ông không bao giờ được coi thường những biến số kỹ thuật nhỏ nhất. Ông đã tính toán một phương trình hoàn hảo, nhưng ông quên mất rằng tôi không phải là một hằng số. Tôi là một ẩn số luôn thay đổi tùy theo dữ liệu thực tế."

Hoffman bị giải đi trong im lặng. Căn phòng thẩm vấn chỉ còn lại Vane, Steiner và vị tướng. Steiner tiến lại gần, trao lại cho Vane chiếc gậy gỗ mun.

"Ngài Vane, ngài đã cứu cả thành phố này khỏi một cuộc thanh trừng đẫm máu. Mẫu hợp kim đã được bảo mật. Nhưng có một điều tôi vẫn không hiểu... Tại sao ngài lại biết Hoffman chính là kẻ sát nhân trực tiếp trên tàu?"

Vane cầm lấy cây gậy, cảm nhận lớp gỗ cứng quen thuộc trong lòng bàn tay. "Vì đôi găng tay trắng, Steiner. Nữ bá tước Elena đã thấy một nhân viên phục vụ mang đôi găng tay rất sạch. Một nhân viên phục vụ thực sự sẽ có vết bẩn từ thức ăn hoặc trà. Chỉ có một kẻ quyền quý như Hoffman, người luôn ám ảnh bởi sự sạch sẽ và hoàn mỹ, mới không thể chịu nổi việc đôi găng tay của mình dính bụi than hay dầu máy ngay cả khi đang thực hiện một vụ ám sát."

Vane bước ra khỏi sở cảnh sát. Bình minh đang bắt đầu rạng rỡ phía chân trời, ánh sáng vàng hồng xua tan màn sương mù u ám của đêm qua. Thành Vienna lại bắt đầu một ngày mới, náo nhiệt và hoa lệ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những hành khách trên chuyến tàu Phương Đông sẽ sớm trở về với cuộc sống thường nhật của họ, mang theo một ký ức kinh hoàng mà họ sẽ kể lại như một câu chuyện ly kỳ trên bàn tiệc.

Tại ga tàu hỏa, bác sĩ Arbuthnot và Miller đang đợi Vane. Miller trông đã khỏe mạnh hơn, gương mặt anh ta tràn đầy sự biết ơn.

"Ông Vane, tôi không biết nói gì hơn. Nếu không có ông, tôi chắc đã chết vì chất độc hoặc bị treo cổ vì tội phản quốc." Miller nói, giọng nghẹn ngào.

"Hãy coi đó là một bài học đắt giá về sự trung thành, anh Miller. Đừng bao giờ để những khoản nợ cờ bạc định đoạt mạng sống của mình thêm một lần nữa." Vane trả lời, ông bắt tay bác sĩ Arbuthnot. "Bác sĩ, cảm ơn ông về những dữ liệu sinh học. Chúng là chìa khóa để tôi không bị lạc lối giữa những lời nói dối."

"Ngài sẽ đi đâu bây giờ, Vane? Quay về London chứ?" Arbuthnot hỏi.

Vane nhìn về phía đoàn tàu đang chuẩn bị khởi hành theo hướng ngược lại. "Tôi cần một kỳ nghỉ thực sự. Có lẽ là Thụy Sĩ, nơi tuyết chỉ dùng để trượt chứ không phải để chôn giấu những thi thể."

Ông bước lên toa tàu, nhưng lần này không phải toa hạng nhất xa hoa mà là một khoang phổ thông giản dị. Julian Vane muốn hòa mình vào đám đông, muốn trở lại làm một người quan sát thầm lặng sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình cho hòa bình Châu Âu.

Khi đoàn tàu bắt đầu chuyển động, Vane lấy cuốn sổ tay ra, lật sang trang mới. Ông không ghi chép về vụ án vừa qua. Ông vẽ phác họa một khung cảnh núi non yên bình, nơi những đường nét của thiên nhiên không bị vẩn đục bởi những âm mưu của con người.

Chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay ông lại bắt đầu nhịp đập đều đặn. Một vụ án kết thúc là sự khởi đầu cho một sự tĩnh lặng cần thiết, nhưng Vane biết rằng chừng nào thế giới còn bị chia cắt bởi những ranh giới và lòng tham, logic của ông sẽ còn cần được huy động thêm nhiều lần nữa.

Đoàn tàu Phương Đông lướt đi qua những cánh đồng tuyết đang tan chảy, hướng về phía một tương lai không định trước. Julian Vane nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng bánh xe nghiến trên đường ray – một âm thanh của cơ học thuần túy, không dối trá, không ẩn giấu. Vụ án mạng trên tuyết đã trở thành một chương trong quá khứ, nhường chỗ cho những bí ẩn mới đang chờ đợi ở phía bên kia đại dương của thời gian.