MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 8: BÓNG MA TRONG CUNG ĐIỆN

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 8: BÓNG MA TRONG CUNG ĐIỆN

2,525 từ

Đêm Vienna bao phủ một sự tĩnh lặng giả tạo lên những đại lộ thênh thang dẫn về phía cung điện Hofburg. Julian Vane kéo thấp vành mũ, bước đi trong bóng tối của những hàng cột đá khổng lồ. Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, xóa nhòa những dấu chân trên mặt đường lát đá. Sau vụ tấn công tại hiệu sách của Steiner, Vane nhận ra rằng mỗi bước đi của ông giờ đây đều được đặt dưới sự giám sát của một mạng lưới tình báo tinh vi. Tuy nhiên, với kinh nghiệm của một cựu đặc nhiệm, ông biết cách tận dụng chính những góc tối của thành phố để biến mình thành một bóng ma giữa lòng thủ đô.

Phía trước ông, cung điện Hofburg hiện lên sừng sững với những ô cửa sổ sáng đèn rực rỡ, biểu tượng cho quyền lực tối cao của đế quốc Áo Hung. Vane dừng lại ở một góc quảng trường, quan sát sự thay ca của đội lính gác. Họ mặc quân phục chỉnh tề, súng trường cắm lưỡi lê sáng loáng, nhưng trong mắt họ không chỉ có sự trang nghiêm mà còn là một vẻ căng thẳng tột độ. Điều này củng cố thêm suy luận của Vane: vụ án mạng của Nam tước Von Hardt đã gây ra một cơn địa chấn thực sự trong nội bộ chính quyền.

Vane không chọn cách đột nhập qua những bức tường đá cao ngất. Thay vào đó, ông tiến về phía một lối vào nhỏ nằm ở phía hầm rượu, nơi những chiếc xe ngựa chở thực phẩm thường xuyên ra vào. Tại đây, ông tìm thấy một người quen cũ từ thời còn ở London, hiện đang làm quản lý kho cho cung điện.

"Vane? Là ông sao? Tôi cứ nghĩ ông đã giải ngũ và đang câu cá ở Scotland chứ?" Người đàn ông tên Karl ngạc nhiên thốt lên khi thấy bóng người hiện ra từ bóng tối.

"Thời thế không cho phép tôi nghỉ ngơi, Karl. Tôi cần vào bên trong khu vực dành cho khách ngoại giao mà không để lại bất kỳ ghi chép nào trên sổ tay của đội cận vệ." Vane nói, giọng ông bình thản nhưng chứa đựng một sự khẩn thiết ngầm.

Karl nhìn quanh rồi ra hiệu cho Vane đi vào sau những thùng rượu gỗ sồi lớn. "Có chuyện gì đó rất lớn đang xảy ra. Weber, gã nghệ sĩ dương cầm, vừa được đưa vào đây bằng xe bọc kín nửa giờ trước. Tôi nghe nói các bộ trưởng đang họp khẩn cấp tại phòng Khánh tiết."

"Cảm ơn ông, Karl. Tôi nợ ông một ân tình."

Vane len lỏi qua những dãy hành lang ngầm ẩm thấp, nơi mùi nấm mốc và rượu vang lâu năm hòa quyện vào nhau. Ông trèo lên một cầu thang xoắn ốc dành cho người hầu và thoát ra ở tầng hai, nơi những tấm thảm nhung đỏ và những bức chân dung của các hoàng đế được treo dọc theo tường. Sự sang trọng ở đây trái ngược hoàn toàn với vẻ u ám của khu hầm, nhưng Vane biết rằng đằng sau những bức tường vàng son này là những mưu đồ còn tàn nhẫn hơn cả bóng tối.

Ông áp sát tai vào một cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo. Tiếng tranh luận gay gắt từ bên trong vọng ra.

"Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa! Nếu mảnh vải lanh đó rơi vào tay quân đội Phổ, toàn bộ hệ thống phòng thủ biên giới sẽ trở nên vô dụng!" Một giọng nói trung niên dõng dạc vang lên.

"Nhưng Nam tước đã chết, và tập hồ sơ chính thức đã bị thiêu rụi trên tàu. Tên thám tử người Anh đó là kẻ duy nhất nắm giữ manh mối cuối cùng." Một giọng khác, trầm và lạnh lùng hơn, đáp lại.

Vane nín thở. Họ đang nói về ông. Và quan trọng hơn, họ xác nhận rằng sự thật vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Ông di chuyển nhẹ nhàng dọc theo hành lang về phía phòng của Weber. Dựa trên sơ đồ cung điện mà Karl đã mô tả, Weber chắc chắn đang bị giam lỏng hoặc thẩm vấn tại khu vực phía Đông dành cho các nghệ sĩ hoàng gia.

Khi đến gần buồng số 14, Vane thấy hai người lính đứng gác với thái độ lơ là. Ông lấy trong túi ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa bột gây mê – một công cụ quen thuộc từ thời còn làm thanh tra. Chỉ cần một chút bột tán vào không khí thông qua khe thông gió, mười phút sau, hai người lính đã gục xuống trong cơn ngủ mê mệt.

Vane bước vào phòng. Weber đang ngồi sụp xuống sàn, đầu tóc rối bù, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Trên bàn là một bản nhạc phổ dang dở, những nốt nhạc được viết một cách hỗn loạn như thể người viết đang trong trạng thái tâm thần bất ổn.

"Weber, là tôi, Julian Vane đây."

Nghệ sĩ dương cầm ngước lên, ông ta suýt nữa thì hét lên nếu Vane không kịp bịt miệng ông lại. "Họ giết tôi mất... Vane, ông không nên đến đây. Họ muốn nửa mảnh vải còn lại, nhưng tôi đã giấu nó rồi."

"Nó ở đâu?" Vane hỏi, mắt ông quan sát xung quanh để đảm bảo không có thiết bị nghe lén nào được lắp đặt.

"Nam tước đã đưa nó cho tôi khi chúng ta ở khu lò hơi. Ông ấy nói rằng nếu ông ấy có chuyện gì, tôi phải giao nó cho một người có tên là 'Sứ giả mùa đông'. Nhưng tôi không biết kẻ đó là ai! Tôi sợ quá nên đã khâu nó vào bên trong lớp lót của chiếc mũ của mình."

Vane nhìn chiếc mũ dạ đặt trên giường. Ông cầm lấy nó, dùng dao nhỏ rạch nhẹ lớp lót. Một mảnh vải lanh thứ hai, nhỏ hơn mảnh thứ nhất, rơi ra. Trên đó cũng có những lỗ thủng li ti nhưng theo một sơ đồ hoàn toàn khác.

"Ông đã làm rất tốt, Weber. Bây giờ, ông phải đi theo tôi. Ở đây không còn an toàn nữa."

"Tôi không thể đi... họ đã bỏ độc vào trà của tôi. Tôi cảm thấy chân mình đang tê dại đi." Weber mếu máo, chỉ vào ly trà đặt trên bàn.

Vane kiểm tra ly trà. Mùi hạnh nhân đắng thoang thoảng. Lại là Xyanua, nhưng lần này là một liều lượng được pha loãng để gây liệt dần dần thay vì chết ngay lập tức. Đây là cách họ ép buộc một người phải hợp tác.

"Nghe này, Weber. Tôi sẽ giúp ông, nhưng ông phải tin vào logic của tôi." Vane lấy từ túi áo ra một lọ thuốc giải liều cao – thứ mà bác sĩ Arbuthnot đã đưa cho ông trước khi chia tay. "Uống cái này đi. Nó sẽ giúp ông tỉnh táo trong vòng một giờ."

Sau khi Weber uống thuốc, Vane dìu ông ta đứng dậy. Cả hai bắt đầu cuộc đào thoát khỏi cung điện. Tuy nhiên, khi họ vừa bước ra khỏi phòng, ánh đèn ở hành lang đột ngột phụt tắt. Một tiếng chuông báo động vang lên rền rĩ khắp cung điện.

"Có kẻ đột nhập! Khóa chặt mọi lối ra!" Tiếng hét của viên sĩ quan cận vệ vang lên.

Vane biết rằng thời gian trốn tìm đã kết thúc. Ông rút khẩu Webley ra, tay trái giữ chặt Weber. Họ chạy về phía ban công nhìn ra vườn thượng uyển. Phía sau, tiếng ủng nện rầm rập trên sàn gỗ đang gần lại.

"Đứng lại!" Một toán lính xuất hiện ở đầu hành lang, súng trường giương cao.

Vane không bắn vào họ. Ông bắn vào những ngọn đèn dầu treo tường, gây ra một loạt vụ nổ nhỏ và những đám khói đen bao trùm không gian. Tận dụng sự hỗn loạn, ông đẩy Weber qua lan can ban công xuống một bụi cây dày phía dưới, sau đó chính ông cũng nhảy xuống.

Cái lạnh của tuyết và sự va chạm mạnh khiến Vane hơi choáng váng, nhưng ông nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Ông kéo Weber chạy xuyên qua khu vườn rộng lớn, hướng về phía bức tường phía Tây – nơi có một hẻm nhỏ dẫn ra khu phố dân cư.

Khi họ vừa trèo qua được bức tường, một chiếc xe mui kín màu đen đã chờ sẵn ở đó. Cửa xe mở ra, lộ ra gương mặt của bác sĩ Arbuthnot và Steiner.

"Lên xe nhanh đi!" Steiner thúc giục.

Chiếc xe lao đi trong đêm, để lại phía sau cung điện Hofburg đang náo loạn. Trên xe, Vane lấy ra hai mảnh vải lanh, đặt chúng khít vào nhau. Khi hai sơ đồ lỗ thủng chồng lên nhau, một hình ảnh hoàn chỉnh hiện ra dưới ánh đèn dầu của xe ngựa. Nó không chỉ là các lỗ thủng, mà là một bản đồ chi tiết về một căn hầm bí mật ngay bên dưới tòa tháp nhà thờ lớn St. Stephen.

"Đó không phải là một công thức." Steiner thốt lên khi soi kính lúp vào bản đồ. "Đó là một tọa độ. Nam tước đã giấu mẫu hợp kim thực sự ở đó. Những gì ông ta mang theo trên tàu chỉ là những chỉ dẫn cơ học."

Vane nhắm mắt lại, bộ não của ông bắt đầu xâu chuỗi mọi sự việc. Nam tước Von Hardt biết mình bị theo dõi nên đã biến mình thành một con mồi sống, đánh lạc hướng mọi phe phái bằng tập hồ sơ giả trên tàu. Bí mật thực sự vẫn luôn nằm ở Vienna, dưới chân nhà thờ cổ kính nhất thành phố.

"Bác sĩ, hãy chăm sóc cho Weber. Steiner, ông hãy đi cùng tôi đến nhà thờ St. Stephen." Vane ra lệnh.

"Nhưng ông vừa thoát khỏi cung điện, cảnh sát sẽ lùng sục khắp nơi!" Arbuthnot lo lắng.

"Họ sẽ tìm kiếm chúng ta ở ga tàu, ở các khách sạn sang trọng, nhưng họ sẽ không nghĩ chúng ta dám quay lại khu vực trung tâm ngay lập tức." Vane nói, đôi mắt xám thép rực lên một quyết tâm kỳ lạ. "Logic của tội phạm là luôn muốn kết thúc nhanh nhất. Chúng ta sẽ kết thúc việc này tại nơi nó bắt đầu."

Chiếc xe ngựa dừng lại ở một con phố vắng cách nhà thờ vài trăm mét. Vane và Steiner xuống xe, lặng lẽ tiến về phía tòa tháp uy nghiêm đang chìm trong màn đêm. Nhà thờ St. Stephen vào ban đêm trông giống như một vị thần khổng lồ đang quan sát thành phố.

Họ tìm thấy lối vào hầm mộ thông qua một cánh cửa sắt nhỏ nằm ở phía Bắc. Vane sử dụng bộ đồ nghề phá khóa của mình, chỉ mất chưa đầy hai phút để mở cửa. Bên trong, không khí đặc quánh mùi đất và sự cổ kính của hàng thế kỷ. Những lối đi hẹp dẫn sâu xuống lòng đất, nơi những bộ hài cốt của các thế kỷ trước nằm lặng yên trên các hốc tường.

Dựa theo bản đồ lỗ thủng, Vane dẫn Steiner đi qua ba ngã rẽ, đến một căn phòng nhỏ cuối dãy hầm. Ở giữa phòng là một bệ đá lớn với biểu tượng của hoàng gia Áo Hung. Vane quan sát kỹ chân bệ đá, ông phát hiện ra một khe hẹp vừa khít để nhét hai mảnh vải lanh vào.

Khi mảnh vải được nhét vào, một cơ chế bánh răng cổ xưa bên trong bệ đá bắt đầu vận hành. Tiếng đá nghiến vào nhau vang lên khô khốc. Một ngăn bí mật bật mở, tiết lộ một chiếc hộp bằng đồng thau.

Vane cầm chiếc hộp lên, nhưng ngay khi tay ông chạm vào nó, một giọng nói vang lên từ phía lối vào hầm mộ.

"Cảm ơn ông, Vane. Ông đã làm công việc khó khăn nhất cho chúng tôi."

Vane quay lại. Đứng đó không phải là lính cung điện, mà là đặc vụ Mary và kẻ thợ máy có đôi mắt hai màu. Hắn ta vẫn còn quấn băng trên đầu sau cuộc đấu súng dưới gầm tàu, đôi mắt rực lên vẻ thù hận.

"Mary, tôi đã hy vọng cô thông minh hơn việc đi theo gã thợ máy này." Vane nói, tay ông vẫn giữ chặt chiếc hộp, tay kia từ từ đưa về phía khẩu súng.

"Tôi không đi theo hắn. Chúng tôi làm việc cho cùng một chủ nhân." Mary mỉm cười, khẩu súng trong tay cô chĩa thẳng vào Steiner. "Đưa chiếc hộp cho tôi, và có lẽ tôi sẽ để ông già này được sống."

Vane nhìn Steiner, rồi nhìn chiếc hộp đồng. Ông biết rằng nếu giao thứ này cho họ, Châu Âu sẽ chìm vào khói lửa chiến tranh. Nhưng nếu không giao, Steiner sẽ chết. Trong tích tắc, bộ não của Vane thực hiện một phép tính xác suất cực nhanh. Ông nhận thấy một khối đá lỏng lẻo phía trên đầu Mary, có lẽ là di chứng của những rung chấn từ bão tuyết và sự cũ kỹ của hầm mộ.

"Cô muốn nó sao? Vậy thì giữ lấy!"

Vane tung chiếc hộp về phía kẻ thợ máy. Theo bản năng, cả Mary và hắn đều nhìn theo chiếc hộp. Ngay khoảnh khắc đó, Vane nổ một phát súng không phải vào họ, mà vào thanh dầm gỗ mục nát phía trên.

Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Khối đá khổng lồ đổ sụp xuống ngay giữa căn phòng, tạo ra một bức tường bụi trắng và đá tảng ngăn cách giữa hai nhóm. Vane chộp lấy tay Steiner, kéo ông ta chạy ngược lại lối đi cũ.

"Chúng ta phải ra khỏi đây trước khi toàn bộ hầm mộ sụp đổ!"

Họ thoát ra ngoài mặt đất ngay khi những rung chấn cuối cùng kết thúc. Vane đứng nhìn tòa tháp nhà thờ, hơi thở dồn dập. Trong tay ông không phải chiếc hộp đồng, mà là một mẫu vật nhỏ màu xám sẫm mà ông đã nhanh tay lấy ra khỏi hộp trước khi tung nó đi. Đó là mẫu hợp kim thực sự – thứ kim loại cứng nhất thế giới.

"Steiner, ông hãy mang thứ này đến đại sứ quán Anh ngay lập tức. Đừng quay lại khách sạn." Vane giao mẫu vật cho Steiner.

"Còn ngài?"

"Tôi có một vụ án mạng cần kết luận tại sở cảnh sát Vienna." Vane chỉnh lại áo choàng, đôi mắt ông lạnh lùng nhìn về phía sở cảnh sát đang sáng đèn ở cuối phố. "Kẻ sát nhân thực sự không nằm ở hầm mộ này, cũng không nằm ở cung điện. Hắn đang đợi tôi ở đó."

Julian Vane bước đi trong sương mù, bóng ông nhòa dần vào bóng đêm của Vienna. Cuộc điều tra đã đi đến hồi kết, và sự thật cuối cùng sắp được phơi bày dưới ánh sáng của công lý, dù cái giá phải trả có thể là chính mạng sống của ông.