MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 7: MẬT MÃ TẠI HIỆU SÁCH CỔ

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 7: MẬT MÃ TẠI HIỆU SÁCH CỔ

2,663 từ

Ga Vienna hiện ra dưới bầu trời xám xịt của một buổi chiều mùa đông muộn. Những luồng hơi nước từ đầu máy tàu hỏa phun ra mạnh mẽ, nhanh chóng tan vào không khí buốt giá, tạo nên một màn sương mờ che phủ những cột đá hoa cương đồ sộ. Julian Vane bước xuống sân ga, đôi giày da đế cứng nện xuống nền đá tạo ra những âm thanh vang vọng khô khốc. Ông không đi cùng đoàn hành khách đang bị cảnh sát vây quanh để lấy lời khai, mà khéo léo lách qua một lối đi dành cho nhân viên kỹ thuật, tận dụng sự hỗn loạn khi các thi thể được chuyển xuống để rời khỏi khu vực kiểm soát.

Vết bỏng trên tay trái vẫn âm ỉ đau, nhưng sự chú ý của Vane hoàn toàn dồn vào chiếc gậy gỗ mun đang cầm ở tay phải. Bên trong lớp vỏ gỗ cứng ấy là mảnh vải lanh đục lỗ – thứ mà ông tin rằng chính là nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của Nam tước Von Hardt và hai kẻ sát nhân trên tàu. Vienna vào những năm tháng cuối thế kỷ mười chín là một trung tâm văn hóa rực rỡ, nhưng đối với một cựu thanh tra đặc trách như Vane, thành phố này giống như một bàn cờ khổng lồ nơi mỗi con hẻm đều có thể ẩn chứa một họng súng bắn tỉa.

Ông vẫy một chiếc xe ngựa kéo dọc theo con phố nhỏ phía sau ga tàu.

"Đến đường Graben, hiệu sách cổ đối diện nhà thờ Peterskirche." Vane nói ngắn gọn, mắt không rời khỏi tấm gương chiếu hậu nhỏ của xe ngựa để đảm bảo rằng không có ai bám theo.

Chiếc xe lăn bánh trên những con đường lát đá dốc. Vienna hiện lên với những dãy hành lang Baroque sang trọng và những quán cà phê luôn tấp nập giới trí thức. Tuy nhiên, đằng sau vẻ tráng lệ đó là sự căng thẳng chính trị cực độ. Vane quan sát những tốp binh lính mặc quân phục xanh lục của đế quốc Áo-Hung đang tuần tra khắp nơi. Việc một mật vụ cấp cao như Von Hardt bị ám sát chắc chắn đã gióng lên một hồi chuông cảnh báo lớn trong giới tình báo.

Khi xe dừng lại ở đường Graben, Vane trả tiền cho người đánh xe và đứng lặng yên quan sát khu vực xung quanh trong vài phút. Hiệu sách cổ nằm khuất sau một tiệm may lớn, với tấm biển gỗ đã phai màu ghi dòng chữ "Bách khoa toàn thư thế kỷ". Cửa sổ hiệu sách bám đầy bụi, phía sau là những chồng sách cũ cao ngất ngưởng dường như chưa bao giờ được sắp xếp lại.

Vane đẩy cửa bước vào. Một tiếng chuông đồng nhỏ vang lên, khô khốc. Mùi giấy cũ, mùi da thuộc và mùi sáp nến ập vào khứu giác ông. Ở phía sau quầy thu ngân bằng gỗ sồi sậm màu là một người đàn ông lớn tuổi, đôi mắt ẩn sau cặp kính dày cộp đang chăm chú vào một cuốn bản thảo cổ.

"Tôi đang tìm một cuốn sách về kỹ thuật dệt may của vùng Jacquard." Vane lên tiếng, ông cố ý nhấn mạnh vào từ Jacquard.

Người đàn ông ngước lên, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác. "Hiệu sách này có nhiều loại, thưa ngài. Nhưng loại đục lỗ trên vải lanh thì rất hiếm. Ngài có mang theo bản mẫu không?"

Vane không nói gì, ông từ từ vặn nhẹ đầu bạc của chiếc gậy gỗ mun, lấy ra mảnh vải lanh nhỏ và đặt nó lên mặt bàn gỗ. Người chủ hiệu sách ngay lập tức đứng dậy, ông ta cầm một chiếc kính lúp lớn và soi kỹ từng lỗ thủng trên mảnh vải. Bàn tay ông ta hơi run lên.

"Mời ngài vào phía sau. Ở đây không tiện thảo luận về những vấn đề... kỹ thuật phức tạp như thế này."

Vane đi theo người đàn ông vào một căn phòng nhỏ nằm sâu sau những giá sách. Căn phòng ngổn ngang các loại máy móc kỳ lạ, trong đó nổi bật nhất là một thiết bị có các bánh răng đồng lấp lánh và một hệ thống kim nhọn gắn trên giá đỡ. Đó là một chiếc máy phân tích mật mã đời đầu, một công cụ mà chỉ những kẻ am hiểu sâu sắc về toán học và kỹ thuật mới có thể vận hành.

"Tôi là tiến sĩ Steiner, bạn cũ của Von Hardt." Người đàn ông tự giới thiệu khi khóa chặt cửa phòng. "Nếu ngài mang mảnh vải này đến đây, tôi e rằng Nam tước đã không còn nữa."

"Ông ấy đã bị sát hại trên chuyến tàu từ Paris." Vane trả lời, mắt ông không ngừng quét qua các lối thoát hiểm tiềm năng trong phòng. "Ông là người đã thiết kế ra hệ thống đục lỗ này?"

Steiner thở dài, ông ta đặt mảnh vải vào một cái khay của máy phân tích. "Chúng tôi cùng làm việc cho một dự án của Viện Hàn lâm Khoa học. Nam tước phụ trách phần ngoại giao và kinh phí, còn tôi phụ trách phần mã hóa dữ liệu. Thứ này không chỉ là một công thức hợp kim thép. Nó là một hệ thống tính toán quỹ đạo bắn cho các loại pháo tầm xa mới nhất. Nếu nó rơi vào tay lực lượng đặc nhiệm đào tẩu, họ có thể tiêu diệt bất kỳ thành phố nào của Châu Âu từ khoảng cách hàng chục dặm."

Chiếc máy bắt đầu vận hành. Những bánh răng đồng quay đều, phát ra tiếng động lách cách đều đặn. Các kim nhọn lần lượt xuyên qua các lỗ trên mảnh vải lanh, truyền các tín hiệu cơ học đến một bộ phận in ấn nhỏ ở phía dưới.

"Ngài Vane, ngài có biết tại sao Nam tước lại chọn mảnh vải thay vì giấy không?" Steiner hỏi khi đang điều chỉnh các nút vặn. "Bởi vì vải lanh có thể được giặt sạch, vò nát mà không làm hỏng cấu trúc dữ liệu. Và quan trọng hơn, nó có thể được khâu vào quần áo mà không bị phát hiện bởi các giác quan thông thường."

Vane gật đầu. "Logic của Nam tước rất sắc bén, nhưng kẻ thù của ông ấy còn sắc bén hơn. Chúng đã cài người vào đoàn tàu với những vai trò khác nhau. Một thợ máy để hành động thô bạo, và một nhân viên phục vụ để hành động tinh vi. Thậm chí có cả một đặc vụ giả danh gia sư để giám sát tất cả."

Chiếc máy đột ngột dừng lại. Một dải giấy nhỏ từ máy in chạy ra. Steiner cầm lấy nó, nhưng khuôn mặt ông ta lập tức biến sắc. Đôi mắt sau cặp kính dày mở to kinh hoàng.

"Có chuyện gì?" Vane bước tới.

"Nó... nó không đầy đủ. Mảnh vải này chỉ chứa một nửa dữ liệu. Nam tước đã cắt đôi bản mật mã. Nửa còn lại chắc chắn đang nằm trong tay kẻ sát nhân, hoặc vẫn còn ở trên tàu."

Vane nhíu mày. Ông nhớ lại hiện trường vụ án tại phòng số 7. Chiếc vali bọc da của Nam tước đã bị bật tung. Mary và gã thợ máy mắt hai màu đã lùng sục căn phòng đó. Nếu nửa còn lại không có ở đó, vậy nó nằm ở đâu?

"Hãy suy luận theo phương pháp loại trừ." Vane nói, giọng ông trầm xuống như đang tự phân tích với chính mình. "Nếu tôi là một kẻ đa nghi như Von Hardt, tôi sẽ không để hai mảnh của cùng một bí mật ở một chỗ. Một mảnh ở trong lót áo khoác – nơi tôi mặc hàng ngày. Mảnh kia sẽ được gửi đi theo một đường khác, hoặc giao cho một người mà tôi tin tưởng tuyệt đối."

"Ông ấy không tin ai ngoài chính mình." Steiner khẳng định.

"Đúng, nhưng trên tàu có một người mà ông ấy đã gặp bí mật tại khu vực lò hơi." Vane chợt nhớ đến nghệ sĩ dương cầm Weber và vết bụi than trên áo đuôi tôm. "Bản nhạc của Weber! Ông ta nói rằng ông ta đã đốt bản nhạc đó, nhưng nếu bản nhạc chỉ là lớp vỏ bọc cho mảnh vải thứ hai?"

Đúng lúc đó, tiếng cửa hiệu sách bị đạp tung vang lên từ phía ngoài. Tiếng chuông đồng rơi xuống sàn vỡ tan. Những tiếng bước chân rầm rập của nhiều người đang tràn vào giữa các giá sách.

"Chúng đã tìm đến đây nhanh hơn tôi tưởng." Vane rút khẩu Webley ra, kiểm tra ổ đạn. "Steiner, có lối thoát nào khác không?"

"Có một hầm chứa than thông ra con hẻm phía sau." Steiner vội vã thu dọn mảnh vải lanh và dải giấy vừa in xong. "Nhưng chúng ta phải nhanh lên, chúng là những kẻ chuyên nghiệp."

Vane đẩy Steiner về phía cửa hầm ở góc phòng. "Ông đi trước. Tôi sẽ chặn chúng lại."

Vane đứng nép sau một giá sách lớn chứa toàn những cuốn từ điển dày cộp. Hai gã đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, tay cầm súng ngắn có ống giảm thanh – một công nghệ rất hiếm vào năm 1894 – thận trọng tiến vào căn phòng bên trong. Chúng không nói một lời, cử động phối hợp với nhau cực kỳ nhịp nhàng.

Vane chờ đợi. Ông không bắn ngay. Ông đợi cho đến khi chúng bước vào giữa căn phòng, nơi ánh sáng từ chiếc đèn dầu trên bàn rọi thẳng vào mặt chúng. Một trong hai kẻ đó có vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống cằm – dấu hiệu của một kẻ từng trải qua nhiều cuộc chiến đường phố.

"Dừng lại đó, các quý ông." Vane lên tiếng, giọng ông bình thản như đang chào đón khách đến chơi nhà.

Hai gã lập tức quay người nổ súng. Tiếng súng "chít chít" nhỏ nhẹ vang lên, những viên đạn găm sâu vào các cuốn sách, làm tung lên những đám bụi giấy trắng xóa. Vane nấp sau giá sách, ông không bắn trả ngay lập tức mà dùng chân đạp đổ một chồng sách cao ngất ngưởng về phía kẻ bên trái.

Sự xao nhãng đó đủ để Vane nhô người ra và nổ một phát súng chính xác vào cánh tay cầm súng của kẻ có vết sẹo. Gã rên rỉ, khẩu súng rơi xuống sàn. Kẻ còn lại điên cuồng nã đạn về phía Vane, nhưng vị cựu đặc nhiệm đã lăn mình dưới gầm chiếc bàn gỗ sồi và bắn trả một phát vào chân hắn.

Hai gã nằm vật vã trên sàn. Vane không kết liễu chúng. Ông bước tới, dùng chân đá văng hai khẩu súng ra xa.

"Các ngươi thuộc tổ chức nào? Ai đã chỉ điểm hiệu sách này?"

Kẻ có vết sẹo nghiến răng cười khẩy, máu từ tay hắn chảy xuống sàn gỗ. "Ngươi không biết mình đang đối đầu với ai đâu, Vane. Chuyến tàu Phương Đông chỉ là khởi đầu. Ngày mai, Vienna sẽ rúng động, và ngươi sẽ là kẻ tội đồ lớn nhất lịch sử."

Trước khi Vane kịp tra hỏi thêm, cả hai kẻ đồng loạt co giật mạnh. Mùi hạnh nhân đắng lại một lần nữa lan tỏa trong không khí. Xyanua.

Vane thở dài, ông biết rằng mình đang đối đầu với một đội quân cảm tử. Ông nhanh chóng chui xuống hầm chứa than và thoát ra ngoài con hẻm. Steiner đang đứng chờ ở đó, run rẩy trong cái lạnh.

"Chúng ta phải tìm Weber." Vane nói, kéo cao cổ áo để che đi khuôn mặt. "Nếu mảnh vải thứ hai còn tồn tại, nó chắc chắn nằm trong tay ông ta. Và nếu chúng đã tìm thấy chúng ta ở đây, chúng cũng sẽ tìm thấy Weber tại khách sạn của đoàn tàu."

Hai người nhanh chóng hòa vào dòng người trên đường phố Vienna. Tuyết lại bắt đầu rơi, những bông tuyết nhẹ nhàng đậu trên vai áo của Vane. Trong đầu ông, một bức tranh toàn cảnh đang dần hiện rõ. Vụ án mạng trên tàu không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một phần của một âm mưu đảo chính hoặc phá hoại quy mô lớn nhằm vào đế quốc Áo-Hung.

Vane và Steiner thuê một chiếc xe ngựa khác để đến khách sạn Sacher – nơi các hành khách của toa hạng nhất đang được tạm trú để chờ thẩm tra. Trên đường đi, Vane liên tục kiểm tra mảnh vải lanh trong tay. Những lỗ thủng kia dường như đang nói với ông một điều gì đó về sự phản bội.

"Ngài Vane, ngài có bao giờ thắc mắc tại sao Jean-Luc, kẻ sát nhân trên tàu, lại mang theo một chiếc vé quý tộc mang tên Bá tước Von Stauffer không?" Steiner bất ngờ hỏi.

Vane khựng lại. Câu hỏi của Steiner chạm vào một góc tối trong suy luận của ông mà ông chưa kịp xử lý. "Tôi có nghĩ tới. Đó có thể là một vỏ bọc."

"Stauffer không phải là một cái tên giả. Đó là một dòng họ có thực, và họ có mối liên hệ mật thiết với Bộ Chiến tranh." Steiner hạ thấp giọng. "Nếu kẻ sát nhân chính là một bá tước, thì nhiệm vụ này không phải là một cuộc ám sát thuê. Nó là một cuộc thanh trừng nội bộ."

Lời của Steiner khiến Vane rùng mình. Nếu Chính phủ Áo-Hung muốn Nam tước Von Hardt chết, thì việc ông mang tập hồ sơ về đây không khác gì việc nộp mình cho đao phủ. Và việc ông tiêu hủy bản vẽ trên tàu có thể đã vô tình cứu mạng chính ông, nhưng đồng thời cũng đẩy ông vào một trò chơi đuổi bắt không lối thoát.

Chiếc xe ngựa dừng lại trước khách sạn Sacher. Ánh đèn điện – một minh chứng của sự tiến bộ vượt bậc cuối thế kỷ – tỏa sáng rực rỡ từ sảnh khách sạn sang trọng. Vane xuống xe, tay vẫn nắm chặt gậy. Ông nhìn thấy bác sĩ Arbuthnot đang đứng ở lối vào, vẻ mặt lo âu.

"Ông Vane! Thật may là ông đã tới." Arbuthnot chạy lại, hơi thở dồn dập. "Weber đã biến mất. Cảnh sát nói rằng ông ta đã rời khách sạn ngay khi vừa nhận phòng, nhưng có người thấy ông ta bị đưa lên một chiếc xe mui kín màu đen."

Vane siết chặt quai vali. "Hắn đã hành động trước chúng ta một bước. Chiếc xe đó đi về hướng nào?"

"Hướng về phía cung điện Hofburg."

Vane nhìn về phía những ngọn tháp nhọn của cung điện đang ẩn hiện trong màn sương đêm. Cuộc điều tra của ông giờ đây đã dẫn thẳng vào trái tim của quyền lực. Ông không còn là một thám tử điều tra án mạng; ông là một kẻ đang cố gắng gỡ một ngòi nổ cho một quả bom chính trị sắp sửa phát nổ giữa lòng Châu Âu.

"Steiner, ông hãy ở lại đây với bác sĩ. Tôi sẽ đi một mình." Vane ra lệnh.

"Ngài định làm gì?"

"Tôi định thực hiện một phép toán cuối cùng." Vane nói lạnh lùng. "Nếu nửa mật mã này có giá trị như ông nói, tôi sẽ dùng nó làm mồi câu con cá lớn nhất trong cái hồ này."

Julian Vane quay lưng bước đi, bóng ông trải dài trên nền tuyết trắng. Mỗi bước đi của ông là một sự tính toán, mỗi hơi thở là một sự chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng. Trong không gian tĩnh lặng của đêm Vienna, tiếng đồng hồ từ nhà thờ vang lên những hồi chuông báo giờ, nhắc nhở rằng thời gian cho hòa bình của Châu Âu không còn nhiều nữa.