MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Nguyện Cuối Cùng Tại ViennaChương 6: NHỮNG DẤU VẾT TRONG SƯƠNG MÙ

Bản Nguyện Cuối Cùng Tại Vienna

Chương 6: NHỮNG DẤU VẾT TRONG SƯƠNG MÙ

2,585 từ

Tiếng còi tàu rúc lên một hồi dài dường như muốn trút bỏ sự nặng nề của những ngày bị cô lập trong bão tuyết. Sau hơn bốn mươi giờ nằm im lìm như một con quái vật thép bị đóng băng, đoàn tàu Phương Đông cuối cùng cũng chuyển động, lách qua con đường hẹp vừa được đội cứu hộ khai thông giữa hai bức tường tuyết cao ngất. Julian Vane ngồi trong buồng riêng của mình, tay phải ông vẫn giữ chặt chiếc gậy gỗ mun, đôi mắt xám không rời khỏi những đống tro tàn li ti còn sót lại trên sàn tàu – chứng tích của tập hồ sơ về hợp kim quân sự mà ông đã tự tay thiêu rụi.

Cảm giác tê rần từ thuốc giải của bác sĩ Arbuthnot đang dần biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng và sắc lẹm. Vane biết rằng việc tiêu hủy tập hồ sơ chỉ là một giải pháp tình thế để ngăn chặn một cuộc thảm sát ngay tức thời, nhưng nó đồng thời cũng biến ông trở thành kẻ thù của tất cả các phe phái đang chờ đợi ở ga Vienna. Một cựu cảnh sát điều tra như ông hiểu rõ hơn ai hết rằng trong chính trị, một khoảng trống thông tin đôi khi còn nguy hiểm hơn cả một sự thật gây tranh cãi.

Cửa buồng khẽ rung lên. Vane không cần nhìn cũng biết đó là ai. Nhịp gõ cửa đều đặn, ba tiếng ngắn và một tiếng dài, mang đặc trưng của sự cẩn trọng quân đội.

"Mời vào, bác sĩ." Vane nói mà không ngoảnh lại.

Bác sĩ Arbuthnot bước vào, khuôn mặt ông trông già nua và khắc khổ dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mai. Ông đặt chiếc túi y tế lên bàn, hơi thở vẫn còn vương lại chút hơi lạnh từ hành lang.

"Miller đã ổn định hơn, nhưng anh ta sẽ không thể đi lại bình thường trong vài ngày tới. Còn cô gia sư... hay tôi nên gọi là đặc vụ Mary, cô ấy đang bị người soát vé canh giữ chặt chẽ ở toa hạng hai. Ông định xử lý cô ta thế nào khi chúng ta cập bến Vienna?"

Vane xoay chiếc ghế lại, đối diện với vị bác sĩ già. "Chúng ta không có quyền giữ cô ta lâu hơn. Ngay khi tàu dừng lại, cô ta sẽ biến mất vào đám đông nhanh như cách cô ta xuất hiện. Điều tôi lo lắng không phải là Mary, mà là kẻ có đôi mắt hai màu. Hắn đã nhảy xuống tuyết, nhưng một kẻ như vậy không dễ chết vì cái lạnh. Hắn là một thợ săn, và thợ săn thì không bao giờ bỏ cuộc khi con mồi vẫn còn hơi thở."

Arbuthnot nhíu mày. "Ông nghĩ hắn vẫn còn bám theo chúng ta sao? Với vết thương ở đầu mà ông gây ra, hắn khó có thể di chuyển nhanh trong lớp tuyết ngập quá đầu gối."

"Trong khoa học hình sự, chúng ta không bao giờ giả định dựa trên xác suất thấp nhất nếu không có bằng chứng ngoại phạm xác đáng. Kẻ đó đã chuẩn bị một thiết bị vô tuyến điện đời mới, điều đó có nghĩa là hắn có sự hỗ trợ từ xa. Một chiếc xe trượt tuyết hoặc một đội tiếp ứng bằng ngựa hoàn toàn có thể đón hắn ở chân núi."

Vane đứng dậy, bước lại gần cửa sổ. Cảnh tượng hùng vĩ của dãy Alps đang lùi dần phía sau, thay thế bằng những thung lũng xanh mướt và những ngôi làng nhỏ bé của nước Áo.

"Bác sĩ, tôi cần ông giúp tôi một việc cuối cùng trước khi chúng ta chia tay tại ga tàu. Hãy khám nghiệm lại chiếc áo khoác của Nam tước Von Hardt một lần nữa. Không phải vết đâm, mà là lớp lót bên trong."

Arbuthnot nhìn Vane với vẻ nghi hoặc nhưng vẫn làm theo. Ông lấy chiếc áo dạ dày cộm của nạn nhân từ trong túi đựng bằng vải dầu. Với kinh nghiệm của một bác sĩ quân y, ông cẩn thận rạch lớp lót lụa ở phần ngực trái. Một mảnh giấy nhỏ bằng vải lanh, mỏng như cánh ve, rơi ra.

Vane nhặt mảnh giấy lên. Trên đó không có chữ viết, chỉ có một chuỗi các lỗ thủng li ti được sắp xếp theo một quy luật hình học phức tạp.

"Bìa đục lỗ của máy dệt Jacquard?" Arbuthnot thốt lên.

"Không hẳn. Đây là một dạng sơ khai của lưu trữ dữ liệu cơ học mà các nhà khoa học đang thử nghiệm cho các loại máy tính toán trong tương lai. Nam tước là một kẻ đa nghi. Hắn đưa cho tôi và Mary những bản vẽ giả để làm mồi nhử, còn bí mật thực sự nằm ở mảnh vải này. Hắn đã lừa tất cả chúng ta."

Vane đưa mảnh giấy lên ánh sáng. Những cái lỗ li ti tạo thành một chòm sao lạ mắt. Logic của ông lập tức hoạt động, kết nối các điểm dữ liệu với nhau. Nam tước không hề muốn bán công thức cho bất kỳ ai; ông ta muốn dùng nó như một công cụ để tống tiền cả hai đế quốc.

"Vậy là ông đã đốt những tờ giấy vô giá trị, và bây giờ ông đang nắm giữ thứ thật sự." Arbuthnot nói, giọng ông run lên vì lo sợ. "Điều này khiến ông trở thành mục tiêu duy nhất, Vane."

"Chính xác. Và đó là lý do tôi cần ông giữ kín chuyện này. Ngay cả với người soát vé hay Miller. Từ giờ cho đến khi tới Vienna, tôi sẽ đóng vai một kẻ thất bại đã thiêu rụi mọi hy vọng. Chỉ khi kẻ thù tin rằng sự thật đã mất đi, chúng ta mới có cơ hội sống sót để tìm ra ai là kẻ đứng sau cái chết của Nam tước."

Vane cất mảnh vải vào ngăn bí mật trong gậy của mình. Ông bước ra khỏi buồng, đi về phía toa hàng dùng bữa. Mùi cà phê và bánh mì nướng bắt đầu lan tỏa, cố gắng xua tan mùi máu và sự chết chóc của đêm hôm trước. Những hành khách khác ngồi rải rác, ai nấy đều mang vẻ mặt mệt mỏi và đề phòng.

Nữ bá tước Elena đang ngồi nhấp từng ngụm trà nhỏ, đôi mắt bà sưng húp. Khi thấy Vane bước vào, bà khẽ gật đầu, một cử chỉ tôn trọng hiếm hoi từ một quý tộc dành cho một kẻ làm thuê.

"Ông Vane, tôi nghe nói ông đã hủy tập hồ sơ đó." Bà nói, giọng bà thấp và khàn. "Đó là một hành động dũng cảm, hoặc cực kỳ điên rồ."

"Trong thế giới này, ranh giới giữa hai điều đó thường rất mong manh, thưa Bà tước." Vane ngồi xuống bàn đối diện. "Tôi chỉ chọn giải pháp ít đổ máu nhất cho những người đang có mặt trên toa tàu này."

"Nhưng ông có biết rằng Nam tước không phải là người duy nhất mang theo bí mật không?" Bà Elena nhìn quanh rồi hạ thấp giọng hơn nữa. "Vào cái đêm ông ấy bị giết, tôi đã thấy một người đi ra từ phòng ông ấy trước khi tiếng động lạ vang lên. Người đó không phải Miller, cũng không phải kẻ mắt hai màu."

Vane nheo mắt, mọi dây thần kinh của ông căng ra như dây đàn. "Mô tả người đó cho tôi, thưa bà."

"Một người dáng cao, mặc đồng phục của nhân viên phục vụ trên tàu, nhưng bước đi rất nhẹ nhàng, gần như không phát ra tiếng động. Điều khiến tôi chú ý là người đó mang một đôi găng tay trắng rất sạch sẽ, quá sạch đối với một nhân viên phục vụ vào lúc đêm muộn."

Vane ghi nhận thông tin này vào bộ não phân tích của mình. Nhân viên phục vụ. Găng tay trắng. Sạch sẽ. Một chi tiết tưởng chừng như tầm thường nhưng trong bối cảnh này lại là một biến số quan trọng. Một kẻ giết người chuyên nghiệp thường rất chú trọng đến việc không để lại dấu vân tay, và đôi găng tay chính là lá chắn hoàn hảo.

"Cảm ơn bà, thông tin này rất giá trị."

Vane đứng dậy và đi thẳng tới toa bếp. Ông cần kiểm tra danh sách nhân viên phục vụ. Khi bước vào khu vực bếp, ông thấy bếp trưởng đang quát tháo các phụ bếp để chuẩn bị bữa sáng bù cho hành khách.

"Cho tôi xem danh sách nhân sự của toa hạng nhất đêm qua." Vane nói ngắn gọn.

Bếp trưởng nhìn ông với vẻ khó chịu nhưng trước cái nhìn sắc lạnh của cựu đặc nhiệm, ông ta đành lôi ra một cuốn sổ nhỏ. "Chúng tôi có ba người phục vụ luân phiên. Pierre, Hans và... kìa, cái tên thứ ba đã bị gạch xóa."

Vane cầm lấy cuốn sổ. Cái tên bị gạch xóa bằng mực đen đậm, nhưng nếu quan sát kỹ dưới ánh nắng mặt trời, người ta có thể thấy dấu vết của một cái tên Pháp: Jean-Luc.

"Jean-Luc đâu?"

"Hắn ta biến mất rồi! Tôi cứ nghĩ hắn bị kẹt lại ở toa hạng ba do tuyết lở, nhưng khi chúng tôi thông toa, không ai thấy hắn cả. Hắn là nhân viên mới được nhận vào ở Paris cách đây một tuần."

Vane siết chặt cán gậy. Vậy là có ít nhất hai kẻ thù trên tàu. Một kẻ lộ diện để đánh lạc hướng – gã thợ máy mắt hai màu, và một kẻ thực hiện công việc ám sát trong im lặng – Jean-Luc. Một kế hoạch phối hợp hoàn hảo. Kẻ mắt hai màu nhận nhiệm vụ lấy tập hồ sơ giả, còn Jean-Luc có nhiệm vụ tiêu diệt Nam tước và có lẽ là tìm kiếm thứ mà Vane đang giữ trong gậy.

Vane nhanh chóng quay trở lại toa hạng nhất, nhưng khi đi qua hành lang giữa các toa, ông cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua sau gáy. Theo bản năng, ông cúi thấp người và xoay tròn chiếc gậy gỗ mun. Một sợi dây thép mỏng như sợi tóc lướt qua vị trí cổ ông chỉ trong gang tấc, cứa sâu vào vách gỗ gụ của toa tàu.

Hắn ở đây.

Julian Vane không rút súng. Trong không gian hành lang hẹp này, một khẩu súng sẽ làm ông mất lợi thế cơ động. Ông dùng đầu gậy bọc bạc đâm mạnh về phía sau. Một tiếng hự vang lên. Kẻ tấn công mang đôi găng tay trắng lùi lại, đôi mắt hắn ẩn sau chiếc mũ phục vụ kéo thấp.

Cuộc đấu diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Jean-Luc là một bậc thầy về cận chiến với vũ khí dây. Hắn điều khiển sợi dây thép một cách linh hoạt, biến nó thành một cái thòng lọng chết người. Vane sử dụng gậy như một thanh kiếm, chặn đứng những vòng vây của sợi dây. Mỗi lần kim loại chạm vào gỗ mun, những tia lửa nhỏ bắn ra.

"Ngươi là ai?" Vane hỏi, giọng ông vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

Kẻ đó không trả lời. Hắn tung ra một cú đá trực diện, buộc Vane phải lùi lại phía cửa toa. Tàu đang chạy nhanh, sự rung lắc khiến việc giữ thăng bằng trở nên khó khăn. Vane tận dụng một nhịp tàu xóc, ông xoay người và dùng sức nặng cơ thể đẩy mạnh kẻ tấn công vào góc tường, đồng thời dùng đầu gậy ép chặt vào yết hầu của hắn.

"Nói, ai cử ngươi đến?"

Hắn nhìn Vane với ánh mắt đầy thù hận, rồi bất ngờ khẽ mỉm cười. Một mùi hạnh nhân đắng bốc ra từ miệng hắn. Xyanua.

Vane lập tức nới lỏng tay, nhưng đã quá muộn. Kẻ sát nhân tự sát bằng một viên nang độc giấu trong răng. Cơ thể hắn co giật mạnh rồi rũ xuống như một con búp bê vải. Vane đỡ lấy thi thể, đặt nằm xuống sàn hành lang.

Ông tháo đôi găng tay trắng của hắn ra. Đôi bàn tay bên trong chai sạn, đầy những vết sẹo cũ của những cuộc chiến. Trên cổ tay hắn có xăm một ký hiệu nhỏ: một con đại bàng bị gãy cánh.

"Lại là chúng." Vane thầm nghĩ. "Lực lượng đặc nhiệm đào tẩu."

Vụ án này giờ đây đã vượt xa tầm kiểm soát của một chuyến tàu. Nó là một mạng lưới chằng chịt các âm mưu mà Nam tước Von Hardt chỉ là một mắt xích nhỏ đã bị loại bỏ. Vane lục soát túi áo của Jean-Luc và tìm thấy một chiếc vé tàu một chiều tới Vienna, nhưng tên trên vé không phải Jean-Luc mà là một cái tên quý tộc: Bá tước Von Stauffer.

Việc phát hiện ra thi thể thứ ba trên đoàn tàu này sẽ gây ra một cuộc đại loạn nếu Vane không xử lý khéo léo. Ông gọi người soát vé và bác sĩ Arbuthnot tới.

"Bác sĩ, lại thêm một cái xác nữa. Nhưng lần này là tự sát."

Arbuthnot nhìn thi thể với vẻ kinh hoàng tột độ. "Chuyện này bao giờ mới kết thúc đây, Vane?"

"Khi chúng ta tới Vienna và tôi gặp được người cần gặp." Vane nói, mắt ông nhìn về phía chân trời nơi những mái vòm của nhà thờ lớn ở Vienna bắt đầu hiện rõ. "Người soát vé, hãy giấu thi thể này vào khoang chứa đá. Đừng để hành khách biết. Chúng ta chỉ còn chưa đầy một giờ nữa là vào ga."

Đoàn tàu Phương Đông bắt đầu giảm tốc độ khi tiến vào ngoại ô Vienna. Những tòa nhà mang kiến trúc Baroque tráng lệ hiện ra, nhưng đối với Julian Vane, chúng giống như những mê cung đầy cạm bẫy. Ông quay trở lại buồng của mình, kiểm tra lại mảnh giấy đục lỗ trong gậy một lần nữa.

Chuỗi lỗ thủng này không chỉ là công thức hợp kim. Nếu đọc theo một hệ thống tọa độ không gian, nó chỉ dẫn đến một địa chỉ cụ thể tại trung tâm Vienna – một hiệu sách cổ trên đường Graben.

"Đó mới là nơi sự thật bắt đầu."

Vane mặc áo choàng, kéo cao cổ áo để che đi vết thương ở tay. Ông nhìn vào gương, thấy một người đàn ông mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn rực cháy ngọn lửa của sự tìm kiếm công lý. Ông không chỉ điều tra một vụ án mạng; ông đang thực hiện một nhiệm vụ bảo vệ hòa bình cho cả một châu lục đang rạn nứt.

Ga Vienna hiện ra với vẻ náo nhiệt vốn có. Quân đội và cảnh sát đã dàn hàng ngang trên sân ga. Vane biết họ đang đợi ai. Ông hít một hơi thật sâu, cầm lấy chiếc vali và bước xuống tàu.

Bước chân ông vững chãi trên nền đá hoa cương của sân ga. Julian Vane không hề biết rằng, ngay từ giây phút ông đặt chân xuống Vienna, mỗi cử động của ông đã được ghi lại bởi hàng chục cặp mắt ẩn nấp sau những cây cột đá. Cuộc hành trình từ căn phòng kín trên tuyết đã kết thúc, nhưng một chương mới, đáng sợ và phức tạp hơn, đang chờ đón ông tại trái tim của đế quốc Áo-Hung.